Giọng nói nghe chừng vô cùng tức giận.
Động tác của Tuyết Thập Nhất hơi khựng lại, ngạc nhiên vì nó có thể phá vỡ kết giới phong ấn. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, một họa yêu mà dốc toàn lực Đạo Môn cũng không bắt được, sao có thể không có chút bản lĩnh thật sự nào.
Có lẽ, con tiểu yêu này không ngu ngốc như hắn tưởng.
“Nghe thấy không hả!” Giọng nói hung dữ càng thêm bực bội, những chiếc móng nhọn hoắt thò ra khỏi đệm thịt, đe dọa cào vào da thịt hắn.
Cúi đầu nhìn chiếc vuốt nhỏ đang "nở hoa" của tiểu thú, Tuyết Thập Nhất phát hiện trên lớp lông nhung trắng như mây của nó còn dính vụn cỏ khô. Chứng bệnh sạch sẽ bộc phát khiến hắn lờ đi sự đe dọa kia, túm lấy đệm thịt mềm mại của nó ấn xuống nước: “Cái kia nữa, thò ra.”
Hắn định giúp nàng rửa tay sao?!
Men theo khe hở bị nứt ra, hư không trắng xóa hiển lộ ra cảnh tượng bên ngoài, vừa vặn để Trường Tuế nhìn rõ tình hình. Cả con thú ngẩn người, mãi đến khi lớp lông trên vuốt bị nước lạnh thấm ướt, nàng mới sực tỉnh rụt lại, cáu kỉnh bảo: “Ngươi coi ta là cái gì hả!”
Vì hình dáng thú không đủ hung dữ, lúc ở Linh Châu Giới, Trường Tuế thường bị người ta lầm tưởng là linh sủng mềm yếu vô hại. Xuống tới trần gian, càng nhiều lần bị phàm nhân trêu chọc như ch.ó mèo. Hành động của tiểu đạo sĩ khiến nàng nhìn lầm như thể mình đang được Mộ Giáng Tuyết nuôi dưỡng.
Nàng không nhịn được quở trách: “Nam nữ thụ thụ bất thân ngươi không biết sao?”
“Uổng cho ngươi còn là người tu đạo, vậy mà dám không kiêng dè nắm tay con gái nhà người ta, ta có đồng ý cho ngươi chạm vào không hả, đồ lãng t.ử nhẹ dạ!”
Trường Tuế cố gắng khiến hắn phải hổ thẹn sợ hãi: “Ngươi có biết ta đã thành thân rồi không, ta có phu quân đấy, hắn là một đại ma đầu ba đầu sáu tay, có tin hắn đ.á.n.h ngươi thành đầu heo không.”
Tuyết Thập Nhất thấy tay mình trống không, nhìn nàng lảm nhảm mắng mỏ không có ý định thò vuốt ra nữa, bèn thong thả rửa sạch rồi lau khô ngón tay: “Ngươi thành thân rồi?”
Giọng điệu hắn cực nhạt, không thấy chút sợ hãi nào: “Chi bằng gọi phu quân ngươi tới cứu, ta sẽ giúp phu thê các người đoàn tụ.”
Trường Tuế đào đâu ra phu quân nữa, gã phu quân hờ của nàng sớm đã bị nàng làm cho tổn thương đến mức bỏ chạy từ đời nào rồi, nếu gọi đến thật thì chưa biết kẻ nào phải c.h.ế.t đâu.
Bị thiếu niên vặc lại, nàng cảm thấy mình bị thua thiệt do ngủ quá lâu nên ăn nói không lưu loát. Tuy nhiên, thua người không thua trận, nàng chỉ có thể tiếp tục buông lời độc địa: “Tuổi còn nhỏ mà khẩu khí không nhỏ, ngươi cứ đợi đấy cho ta.”
Dù không khôi phục được trạng thái đỉnh cao ở Linh Châu Giới, nhưng tu vi hiện tại của nàng đủ khiến đám đạo sĩ kia bó tay hết cách, huống chi là một tiểu đạo sĩ đơn độc.
Cứ cho nàng thêm chút thời gian xem.
Linh lực tiêu hao quá nhiều, Trường Tuế bị tiểu đạo sĩ làm cho tức đến đau n.g.ự.c, chui tọt vào kết giới im hơi lặng tiếng.
Mì nước đã lên bàn, đối với sự ngang ngược của Trường Tuế, Tuyết Thập Nhất cũng chẳng buồn để tâm. Cách đó không xa vang lên tiếng trò chuyện của thực khách: “Trời đất này thật quái lạ, đêm qua mưa đá lớn như thế, hôm nay đã tạnh ráo rồi.”
Kẻ khác tiếp lời: “Cái thời tiết quái đản này cũng chẳng phải mới một hai ngày. Trước đó nghe nói gió cát còn cuốn trôi cả gia súc, chẳng lẽ ngươi chưa nghe sao? Đây là có yêu nghiệt tác quái.”
“Chẳng trách gần đây trong thành lại nhiều đạo sĩ đến thế, còn có không ít người đang lập nhóm lùng bắt những con vật lông trắng, nói chúng là yêu nghiệt hóa thân. Làm ta bây giờ cứ thấy ch.ó mèo lông trắng là né xa.”
“Cẩn thận vẫn hơn.” Ông chủ cũng góp chuyện: “Giờ thế đạo không thái bình, trong thành luôn có yêu nghiệt làm loạn hại người, cũng may nhờ có các vị đạo trưởng trừ yêu diệt sát, bằng không thật chẳng biết sống sao nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường Tuế dỏng tai nghe, lòng đầy những hoài nghi mù mịt.
Nàng nhớ khi nàng chìm vào giấc ngủ, Bắc Lương và Nam Vinh đã đình chiến giảng hòa, sao giờ lại không thái bình? Phàm thế vốn linh lực cạn kiệt, sao có thể có yêu ma hoành hành? Trong lúc nàng ngủ say, trần gian đã xảy ra biến cố gì chăng?
Cuối cùng Trường Tuế cũng hiểu vì sao phàm thế lại xuất hiện nhiều thuật sĩ bắt yêu đến vậy.
“Này.” Trường Tuế định bụng dò hỏi thiếu niên chút tình hình.
Tuyết Thập Nhất cụp mắt khuấy bát mì chay, như thể không nghe thấy tiếng nàng. Lúc này, ông chủ bưng một đĩa bánh bao nóng hổi lên, Tuyết Thập Nhất nhíu mày: “Ta không gọi bánh bao.”
“Không phải, không phải, đây là quà tặng khách quan.” Gương mặt ông chủ đen sạm, ngại ngùng nói: “Mấy hôm trước nương t.ử nhà tôi suýt bị gió cát cuốn đi, may có đạo trưởng đi ngang qua cứu giúp. Từ hôm đó trở đi, vị đạo trưởng nào tới sạp tôi ăn mì, tôi đều tặng thêm chút đồ ăn.”
“Bánh bao này là do nương t.ử tôi tự tay hấp, tiểu đạo trưởng đừng chê cười là được.”
Tuyết Thập Nhất hiểu ra, vì không muốn nói nhiều để từ chối, hắn gật đầu cảm ơn rồi nhận lấy.
Mì nước trên sạp tỏa hương thơm phức, cả con phố này đều bán đồ ăn, bên cạnh dường như là tiệm bánh ngọt. Hương thơm ngọt ngào bay vào, khiến Trường Tuế ở trong hư không liên tục trở mình, không nhịn được lại gọi hắn một tiếng: “Tiểu đạo sĩ.”
Vẫn không ai thèm đáp lời nàng.
Dù sao bây giờ cũng không ra ngoài được, thấy thiếu niên không có ý định làm hại mình, Trường Tuế định bụng tạm thời yếu thế để dưỡng thương.
“Tiểu đạo sĩ, ngươi có nghe thấy ta nói gì không?”
Mãi không thấy hồi âm, nàng bắt đầu giục: “Ta đói thật rồi, ngươi muốn bỏ đói ta đến c.h.ế.t sao?”
Tạch.
Có vật gì đó rơi vào từ khe nứt, Trường Tuế thò vuốt ra đỡ, hóa ra là một chiếc bánh bao nóng hổi.
Xem ra bản tính tiểu đạo sĩ này cũng không đến nỗi tệ. Trường Tuế định dò xét giới hạn của hắn để lên kế hoạch trốn chạy, thế là nàng bắt đầu kiếm chuyện vô lý: “Ta muốn ăn bánh hoa!”
Người ta lại lờ nàng đi, Trường Tuế đành hạ thấp yêu cầu: “Vậy ngươi tìm cho ta chút hoa cỏ cũng được.”
Nàng cần dựa vào chúng để tu bổ linh lực.
Không ngoài dự đoán, vẫn chẳng ai đoái hoài.
“Thôi bỏ đi.” Trường Tuế giờ đây không còn là Quốc sư một nước, cũng chẳng phải Công chúa tôn quý gì, không còn hư danh vướng bận trái lại thấy nhẹ nhàng tự tại, không cần ngày ngày phải giữ kẽ giữ mặt mũi.