Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 312



Lúc này, bọn họ cách tên đạo sĩ đang phát điên chưa đầy ba bước chân, chỉ là nơi bọn họ trốn là một góc khuất tối tăm, người nọ lại đang xoay lưng về phía bọn họ để đ.ấ.m đá, nên không hề nhận ra trong hẻm có người ẩn nấp.

“AA” Tên đạo sĩ trẻ thực sự đã chịu kích động quá lớn, đạp bẩn tranh rồi còn cầm lên xé nát, mảnh vụn rơi lả tả đầy đất, có vài mảnh lững lờ bay đến dưới chân Trường Tuế.

Có lẽ sợ Trường Tuế không nhịn được, bàn tay thiếu niên bịt miệng mũi nàng càng siết c.h.ặ.t hơn. Chẳng biết là tay hắn quá lớn hay mặt Trường Tuế quá nhỏ, tóm lại nàng bị hắn bịt kín mít, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Trường Tuế sắp bị tiểu đạo sĩ bịt c.h.ế.t rồi.

Giữa đêm xuân mang theo hơi lạnh, nàng lại bị nghẹt đến mức toát mồ hôi đầm đìa, lúc nãy chạy trốn đ.á.n.h nhau lâu như vậy nàng cũng không thấy mệt, thế mà giờ phút này lại cảm thấy vô cùng dày vò. Cũng may, tên đạo sĩ phát điên kia nhanh ch.óng được người khác kéo đi, bọn họ không nhặt lại đống mảnh vụn dưới đất, khuyên nhủ vài câu rồi đưa người đi, để lại mấy người thu dọn t.h.i t.h.ể hậu sự.

Đợi đến khi bọn họ rời đi, Trường Tuế là người đầu tiên gạt bàn tay thiếu niên ra để thở dốc, nàng hít lấy hít để bầu không khí trong lành, cơ thể mềm nhũn nói: “... Cuối cùng cũng đi rồi.”

Để tránh gây hoảng loạn cho bách tính, vũng m.á.u trên mặt đất cũng được bọn họ dùng linh thuật thanh tẩy sạch sẽ, nơi đây trống trải không còn một x.á.c c.h.ế.t nào. Trường Tuế bước ra khỏi hẻm, vốn tưởng thiếu niên sẽ ra cùng mình, thế nhưng nàng chỉ nghe thấy một tiếng trầm đục, quay đầu lại đã thấy người nọ đổ gục thẳng xuống đất.

“Ngươi làm sao vậy?!” Trường Tuế giật nảy mình, vội vàng quay lại đỡ người.

Vì đòn tấn công lúc nãy của Trường Tuế, mặt nạ trên mặt thiếu niên đã vỡ nát, rơi mất từ lâu. Trường Tuế kéo người ra khỏi con hẻm tối, mượn ánh trăng nhìn rõ gương mặt trắng bệch vấy m.á.u của thiếu niên, chỉ một góc nghiêng mờ ảo cũng đủ khiến nàng sững sờ tại chỗ.

Gương mặt này...

Hắn là...

“Ngươi...” Ngón tay mất lực, theo cái buông tay của Trường Tuế, thiếu niên ngã quỵ xuống đất.

Hắn vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, cú ngã này khiến hắn tỉnh táo thêm ba phần, hắn ôm lấy bả vai bị thương, ngồi tựa vào tường ho ra vài ngụm m.á.u, rồi thản nhiên dùng mu bàn tay lau đi: “Ngươi có thể trốn.”

Thanh âm thanh lãnh của Tuyết Thập Nhất không chút gợn sóng: “Hoặc là g.i.ế.c ta.”

Trường Tuế nhìn hắn, nhìn trân trân vào gương mặt này.

Gương mặt ấy đã xuyên qua mấy kiếp chìm nổi, sớm đã khắc sâu vào xương tủy linh hồn của Trường Tuế. Giữa lông mày hắn vẫn lưu lại dấu vết đỏ rực xé rách linh hồn kia, dù hắn chuyển thế hóa sinh thế nào cũng không thể xóa nhòa. Hốc mắt Trường Tuế dâng lên làn hơi nước, thẫn thờ gọi ra cái tên đó: “Mộ Yếm Tuyết...”

Thế nhưng, Mộ Yếm Tuyết đã sớm c.h.ế.t rồi.

Đối diện với đôi hắc đồng lạnh nhạt không chút gợn sóng của thiếu niên, Trường Tuế nghĩ, một cái tên khác cũng không cần thiết phải gọi ra nữa. Mộ Giáng Tuyết sẽ không dùng ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng thế này để nhìn nàng, và lúc này hắn cũng không phải Mộ Giáng Tuyết.

Vậy thì, hắn là ai?

Trường Tuế ngồi xổm xuống trước mặt hắn, tà váy trải rộng trên mặt đất trông nàng như một cục nhỏ xíu, cẩn thận hỏi: “Ngươi... tên gọi là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuyết Thập Nhất nhìn lại nàng, đối diện với đôi đồng t.ử trong veo mở to của thiếu nữ, nếu hắn không nhìn lầm thì làn sương nước trong mắt nàng chính là lệ.

Tại sao nàng lại khóc.

Tuyết Thập Nhất rũ mi mắt, vốn dĩ không muốn để tâm, nhưng sau một lúc im lặng, hắn vẫn thốt ra hai chữ: “Không có.”

“Không có?” Trường Tuế lặp lại theo hắn, dáng vẻ có chút ngây ngốc, sao hắn có thể không có tên chứ?

Nhận ra sự nghi hoặc của thiếu nữ, Tuyết Thập Nhất khẽ nhếch môi, nén đau giải thích thêm một câu: “Lão đạo nói ta có duyên với tuyết, trong Đạo Môn xếp thứ mười một.”

Cho nên nếu thực sự cần một danh xưng, vậy thì gọi là Tuyết Thập Nhất.

“Tuyết, Thập, Nhất.” Trường Tuế nhắc lại lần nữa, mấy chữ này đọc thật khẽ thật chậm, như thể đang nhấm nháp tư vị gì đó bên trong. Rất nhanh, nàng cong mắt cười lên, xích lại gần gọi tên hắn: “Tuyết Thập Nhất, ta tên Trường Tuế, ngươi cũng có thể gọi ta là Tuế Tuế.”

Nàng nói: Tuyết Thập Nhất, rất vui được gặp lại ngươi.

Mộ Yếm Tuyết chưa c.h.ế.t.

Mộ Giáng Tuyết không hề từ bỏ nàng.

Hóa ra cơ hội thứ ba của nàng, ngay từ lúc nàng tỉnh lại, đã tìm đến bên cạnh nàng rồi.

“...”

Tuyết Thập Nhất bị thương quá nặng, chưa kịp quay về khách điếm đã hôn mê bất tỉnh bên lề đường.

Thiếu niên nhìn thì gầy gò cao ráo, không ngờ lại nặng như chì, khi mất đi ý thức đổ ập về phía Trường Tuế, hắn nặng nề như núi thái sơn che lấp cả bầu trời, suýt chút nữa đã đè bẹp nàng khi nàng không kịp phòng bị. May mà Trường Tuế đã sớm thoát khỏi phàm t.h.a.i ở kiếp thứ hai, nhân lúc trời chưa sáng, nàng biến ra thú thân to lớn cõng người trở về. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hóa hình nàng để người khác ngồi trên lưng mình, ngay cả Hoàn Lăng cũng chưa từng được đãi ngộ này.

Trong lúc hôn trầm, Tuyết Thập Nhất chỉ cảm thấy mình như rơi vào một đống bông mềm mại, gò má và cổ gối lên lớp lông vũ trắng muốt, mềm đến mức hắn không nhịn được mà đưa tay ra nắm lấy.

“Xì... đừng nhổ lông ta!” Trường Tuế phi nhanh trên đường phố, tinh thần cảnh giác cao độ, sợ lại đụng phải đám đạo sĩ khó ưa kia.

Bị Tuyết Thập Nhất nắm đau, nàng quay đầu về phía sau nhe răng: “Đừng có để m.á.u của ngươi dính lên người ta, nghe rõ chưa!”

Tuyết Thập Nhất không phát ra được âm thanh, ngay cả giọng nói của Trường Tuế hắn cũng nghe không rõ. Hắn chỉ biết mình dập dềnh trong sự mềm mại rất lâu, rồi bị người ta dùng sức quăng xuống nền đất bằng phẳng. Cảm nhận được vạt áo bị xé mở, hắn cau mày đè lại, không nói được cũng không mở mắt ra nổi, chỉ có thể dùng hành động để bày tỏ sự kháng cự của mình.

Nhìn hắn c.h.ế.t sống túm c.h.ặ.t lấy vạt áo, thà để vết thương chảy m.á.u chứ không chịu buông tay, Trường Tuế cạn lời.... Nàng nhìn thấy hình bóng của chính mình trên người hắn. Từ trước đến nay chỉ có y phục của nàng bị xé, đây là lần đầu tiên nàng chủ động xé y phục của đồ đệ, hơn nữa còn là vì ý tốt muốn trị thương cho hắn, không ngờ lại nhận lấy sự kháng cự mãnh liệt như vậy.