Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 353



Quá đỗi rã rời, vòng eo căng thẳng lâu ngày không được xoa dịu, nàng nghe thấy tiếng nước mưa dội bên ngoài cửa sổ, ý thức lung lay sắp đổ dần trở nên mơ hồ, cảm giác vòng eo như bị bẻ gãy, va chạm đến hỏng rồi.

Nàng rất buồn ngủ rồi, thật sự chỉ đơn thuần là buồn ngủ thôi, có gì mà phải khóa c.h.ặ.t chứ.

Buồn ngủ đến mức toàn thân vô lực, cơ thể cứ liên tục trượt xuống, hoàn toàn dựa vào hai tay Tuyết Thập Nhất khống chế. Cảm giác bị người khác chi phối này đến nay vẫn khiến Trường Tuế không thể thích nghi được, nàng vùi mặt vào vai Tuyết Thập Nhất, vỗ vỗ lưng hắn, ngái ngủ bảo: “Lên lầu đi.”

Trường Tuế cũng không ngờ, bao nhiêu năm trôi qua, những vật dụng trong Quan Tinh Lâu vậy mà vẫn còn dùng được, thậm chí không hề bám bụi.

Hai người làm xong thì tắm, tắm xong lại làm, đi đi lại lại mấy lần sau đó vẫn luôn ở lại trong bồn tắm. Trường Tuế không chịu nổi sức lực dồi dào của người trẻ tuổi, trong chuyện này nàng cam tâm nhận thua, chỉ muốn nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon, còn Tuyết Thập Nhất muốn làm gì, chỉ cần hắn không mệt thì cứ tùy hắn vậy...

Trường Tuế hiểu, Tuyết Thập Nhất bị tình độc phóng đại nhu cầu, đây không phải là bản ý của hắn.

Nàng chỉ phóng túng cho hắn lần này thôi.

Bên ngoài gác mái truyền đến tiếng gió hú, gió lạnh lùa qua khe cửa sổ nức nở như van nài, mưa rơi họa theo nhịp điệu trong phòng, lúc ngừng lúc rơi, lúc nhanh lúc chậm. Đám cỏ dại bị nước mưa tưới đẫm ướt sũng uốn cong, con đường ngọc trắng bằng phẳng bị dội rửa lặp đi lặp lại, dòng nước men theo góc tường vương cung tụ lại nơi vùng đất trũng, ngưng đọng thành từng vũng nước không mấy trong trẻo.

Khi gió mưa ngừng nghỉ, lúc trời tạnh hẳn, Trường Tuế đã ngủ say không còn biết gì, ngay cả việc Tuyết Thập Nhất bế nàng ra khỏi Quan Tinh Lâu từ lúc nào nàng cũng chẳng hay.

Tuyết Thập Nhất nghĩ đến tên nghịch đồ khốn khiếp của Trường Tuế.

Nghĩ đến phu quân đoản mệnh c.h.ế.t rất đúng lúc của nàng.

Lại nghĩ đến hai bức họa mỹ nhân sinh động như thật kia.

Khi ép Trường Tuế vào bậu cửa sổ, nhìn xuống qua khung cửa hé mở, Tuyết Thập Nhất thấy rừng hoa trong bức họa. Không phải mùa đông, trong rừng hoa dưới lầu không có hàn mai đỏ thắm, không có tuyết đọng trắng xóa, nhưng lại gần như không khác gì cảnh tượng trong bức họa. Thế là Tuyết Thập Nhất tìm đến bàn án, bế Trường Tuế đặt dưới gốc cây hoa.

Trong một khoảnh khắc, hắn dường như thông cảm được với tên nghịch đồ kia, cộng hưởng với tâm trạng của hắn ta khi vẽ tranh.

Càng thấu hiểu, lại càng muốn dùng danh nghĩa của mình che phủ vẽ đè lên trang giấy, những mảng màu lớn được tô điểm lên bức họa, chấp b.út phác họa nên người mà lòng thầm yêu sâu đậm.

Khi Tuyết Thập Nhất lưu lại cảnh tượng lúc này vĩnh viễn trong bức họa, hắn đăm đăm nhìn thiếu nữ đang ngủ say dưới gốc cây, rồi lại cúi mồi nhìn gương mặt mình đã vẽ ra. Nhìn mãi nhìn mãi, con ngươi đen kịt của Tuyết Thập Nhất trợn to, cây b.út lông cầm trong tay rơi xuống đất cái "tạch".... Là ảo giác sao?

Hay là hắn đã tẩu hỏa nhập ma phát chứng điên rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tại sao hắn lại cảm thấy, thủ pháp phác họa trong bức tranh này... lại giống hệt như bức chân dung hắn đã xem trước đó.

Khi Trường Tuế khôi phục ý thức, nàng đang nằm gọn trong lòng Tuyết Thập Nhất, thiếu niên ôm nàng hờ hững, cánh tay cọ xát vào má nàng, không biết đang làm gì.

Má hơi ngứa, nàng mất kiên nhẫn né tránh, cử động cơ thể tê dại, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn nhỏ vụn. Vòng eo đau nhức nhanh ch.óng được người ta giữ vững, những ngón tay có lực ân cần xoa bóp: “Còn đau lắm sao?”

Nghe thấy giọng của Tuyết Thập Nhất, ý thức của Trường Tuế ngày càng tỉnh táo, nàng chậm rãi mở mắt.

“Chàng đang làm gì vậy?” Vừa cất lời, nàng mới nhận ra giọng nói của mình khàn đặc, một chén trà ấm nhanh ch.óng được đưa đến bên môi, Trường Tuế uống liền mấy ngụm mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn đôi chút.

“Đói không?” Tuyết Thập Nhất lại nhón lấy miếng bánh hoa đưa vào miệng nàng.

Mới tỉnh lại, Trường Tuế vẫn chưa tỉnh táo hẳn, Tuyết Thập Nhất đưa cái gì đến miệng nàng liền ăn cái đó. Miếng bánh hoa vào miệng ngọt mà không ngấy, hòa quyện với hương hoa cỏ tươi mới, vị vậy mà còn ngon hơn cả miếng bánh trước đó ăn ở miếu đổ nát.

“Cái này... từ đâu ra vậy?” Trường Tuế ngơ ngác nhìn hắn, lúc nàng ngủ hắn đã ra khỏi Hàm Ninh Các sao?

Vụn bánh dính trên má nàng bị Tuyết Thập Nhất dùng đầu ngón tay lau đi, hắn không giấu giếm nữa: “Là ta làm.”

Hắn quả thật đã ra khỏi Hàm Ninh Các một chuyến, đi tìm một ít nguyên liệu làm bánh, nhân lúc Trường Tuế ngủ say, hắn nhặt một ít cánh hoa còn đọng sương sớm làm thành bánh hoa.

Trường Tuế vốn đã có dự đoán, nhưng tận tai nghe từ miệng Tuyết Thập Nhất nói ra vẫn thấy có chút kinh ngạc.

Bản thể của Mộ Giáng Tuyết biết làm bánh, nhưng không có nghĩa là những kiếp chuyển thế của hắn đều biết làm. Mộ Giáng Tuyết của kiếp đầu tiên làm ra miếng bánh giống vị của bản thể nhất, Mộ Yếm Tuyết của kiếp thứ hai không giỏi trù nghệ, bát cháo hoa hắn ép nàng uống như một hình phạt đến nay Trường Tuế vẫn khó quên, nàng cứ ngỡ Tuyết Thập Nhất của kiếp này cũng sẽ không biết những thứ này.

“Chẳng phải chàng là Đạo t.ử sao?” Trong mắt người ngoài, Đạo t.ử cao ngạo lạnh lùng chuyên hàng yêu phục ma lại là một thiếu niên biết làm bánh hoa ngon, sự tương phản này quả không hề nhỏ: “Sao chàng lại biết làm mấy thứ này?”

Có lẽ ngay cả Tuyết Thập Nhất cũng thấy khó mở lời, hắn lại nhón một miếng bánh nhét cho Trường Tuế, nhàn nhạt đáp: “Lúc nhàn rỗi không có việc gì, tùy tiện học thôi.”

“Ngon không?” Thật ra Tuyết Thập Nhất đã muốn làm cho nàng ăn từ lâu rồi, chỉ là mãi không tìm được cơ hội.

Trường Tuế bị hắn giày vò lâu như vậy, bụng đói cồn cào thật sự rất đói, nàng ăn đến mức hai má phồng lên, khó khăn nuốt thức ăn xuống nên không nói được lời nào, chỉ có thể thành thật gật đầu. Tuyết Thập Nhất nhận thấy, những ngón tay đang cầm bánh của nàng đầy những vết hồng ban lốm đốm, dấu vết lan từ mu bàn tay vào tận trong tay áo, còn phần da thịt bị che khuất dưới tay áo ra sao, không ai rõ hơn hắn.