Nhưng không sao cả.
Khoảnh khắc gặp được Trường Tuế, những điều này đều không còn quan trọng nữa.
“Hiện tại điều ta tâm niệm khao khát chỉ có một việc.”
Vậy mà lại buông bỏ chấp niệm sư tôn nhanh như thế, trong lòng Trường Tuế có chút chua xót, tò mò không biết còn chuyện gì quan trọng hơn thế: “Là chuyện gì?”
Tuyết Thập Nhất nhìn nàng, không nói lời nào.
Trường Tuế chớp mắt, ngơ ngác nhìn lại hắn, đang thắc mắc vì sao hắn không trả lời thì mũi đã bị véo mạnh một cái. Tuyết Thập Nhất không định đợi nàng tự khai khiếu nữa, thở dài nói: “Là nàng.”
“Tuế Tuế, điều ta tâm niệm khao khát hiện giờ là cưới nàng làm vợ.” Câu chuyện cuối cùng lại xoay trở về.
Hắn hỏi lại lần nữa: “Nàng có nguyện ý cùng ta kết thành đạo lữ không?”
Trường Tuế biết lần này mình không trốn thoát được rồi.
Mặc cho Tuyết Thập Nhất nắm cổ tay mình, nàng không trả lời ngay mà hỏi trước: “Nếu ta không nguyện ý, chàng định thế nào?”
Ánh mắt Tuyết Thập Nhất tối lại.
Trong giây lát hắn im lặng, thật ra Trường Tuế còn căng thẳng hơn cả hắn, nàng rất sợ Tuyết Thập Nhất sẽ nói ra câu "việc này do không được nàng có nguyện ý hay không", rồi xé bỏ lớp mặt nạ thiếu niên hoàn hảo để hóa thân thành ác quỷ, lặp lại thất bại của hai kiếp trước.
Tuyết Thập Nhất cúi mặt xuống.
Hàng mi dài run rẩy, bóng tối bao phủ che khuất ánh mắt, khiến gương mặt hắn nằm giữa ranh giới âm u và rạng rỡ, hắn cong môi cười: “Ta còn có thể làm gì nữa?”
Không thể cưỡng ép người ta làm vợ được.
Hắn nói: “Vậy thì ta chỉ có thể chờ thôi.”
“Chờ cái gì?”
“Chờ đến khi nào nàng nguyện ý gả cho ta.” Hắn chỉ có thể đi theo nàng mãi, bám lấy nàng một cách mặt dày, giống như sợi dây trói buộc trên cổ tay nàng, nàng đi đâu hắn theo đó, quấn quýt lấy nàng, bảo vệ nàng, làm nàng rung động, chờ bên cạnh nàng đến khi nàng nguyện ý gật đầu gả cho hắn mới thôi.
Ngoài cách đó ra, hắn không nghĩ ra cách nào khác để theo đuổi người mình yêu, cũng không dám nghĩ đến những cách thức loạn thất bát táo kia, hai kẻ c.h.ế.t trong tay Trường Tuế trước đó đã là những tấm gương quá rõ ràng rồi.
“Nếu ta cứ mãi không chịu đáp lại chàng thì sao?” Trường Tuế vẫn đang dò xét.
Tuyết Thập Nhất thản nhiên nói: “Ta có cả đời này để hao phí cùng nàng.”
“Tóm lại là ta không dứt ra được khỏi chàng đúng không.”
Điểm này, hắn quả thực chưa bao giờ thay đổi.
“Vậy được thôi.” Trường Tuế từ bỏ giằng co.
Cơ thể nghiêng đi, nàng cũng chẳng sợ Tuyết Thập Nhất không đỡ được mình, không chút lo nghĩ mà ngửa ra sau. Tuyết Thập Nhất dang rộng vòng tay ôm trọn lấy nàng vào lòng, hắn ôm c.h.ặ.t lấy người, nghe thấy Trường Tuế dựa vào lòng mình thở dài thườn thượt: “Ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu khổ cùng chàng rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu niên thông tuệ hiếm khi ngẩn ngơ, dường như không dám tin: “Nàng nói gì?”
“Ta nói là, ta nguyện ý thành thân với chàng, nguyện ý làm đạo lữ của chàng. Tuyết Thập Nhất, ta cũng thích chàng.” Đây là câu nói nàng nợ Mộ Yếm Tuyết, giờ trả lại cho Tuyết Thập Nhất – người không phải Mộ Yếm Tuyết nhưng lại chính là Mộ Giáng Tuyết.
Tuyết Thập Nhất siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm ghì lấy nàng: “Tuế Tuế, nói lại lần nữa đi.”
Giọng hắn có chút run rẩy: “Nói lại lần nữa, được không.”
Trường Tuế lại lặp lại lời vừa rồi một lần nữa.
“Nói lại lần nữa... Tuế Tuế, ta còn muốn nghe.” Muốn nghe Trường Tuế nói thích hắn.
Sau khi Trường Tuế nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng khô cả cổ, mất kiên nhẫn không chịu mở miệng nữa, bấy giờ mới đổi lại thành Tuyết Thập Nhất nói yêu nàng. Hắn ôm nàng, bên tai nàng không ngừng thổ lộ: “Ta yêu nàng... Tuế Tuế... ta yêu nàng lắm...”
Không rõ là bắt đầu từ lúc nào, đến khi Tuyết Thập Nhất kịp phản ứng thì hắn đã yêu Trường Tuế mất rồi.
“Sẽ không để nàng chịu khổ đâu.” Tuyết Thập Nhất nghiêm túc hứa với nàng: “Ta sẽ dùng hết khả năng của mình để yêu nàng, bảo vệ nàng, mang đến cho nàng niềm vui, không rời không bỏ.”
Cổ tay lành lạnh, có thứ gì đó từ tay Tuyết Thập Nhất tuột xuống, nương theo tay Trường Tuế mà rơi xuống cổ tay.
Tuyết Thập Nhất đã đeo Trảm Tình Khấu trở lại tay nàng.
“Hành lão nói, hễ gặp được người mình tâm đầu ý hợp thì hãy tặng Trảm Tình Khấu cho người đó.” Thiếu niên khẽ hôn lên trán nàng: “Đợi sau khi diệt trừ họa yêu trong vương cung, ta sẽ đưa nàng về Quy Nguyên Tông gặp Hành lão đầu, có ông ấy chủ trì đại lễ hợp cẩn cho chúng ta, không ai dám dị nghị hay nghi ngờ nàng nữa.”
Chuỗi vòng thất lạc trăm năm một lần nữa quay về tay nàng, những bông hoa băng tinh khiết không chút tỳ vết. Đây là lần đầu tiên Trường Tuế nghiêm túc nhìn ngắm độ trong suốt của Trảm Tình Khấu, đây chính là chân tâm yêu nàng của Mộ Giáng Tuyết.
Hóa ra nó đẹp đến nhường này.
Trường Tuế nở nụ cười, dùng bàn tay đang đeo Trảm Tình Khấu lén lút nắm lấy, mười ngón tay đan xen cùng Tuyết Thập Nhất: “Được.”
Nàng chờ đại lễ hợp cẩn của hắn.
“...”
Trường Tuế và Tuyết Thập Nhất đã chậm trễ quá nhiều ngày trong Hàm Ninh Các. Khi bước ra khỏi các, Hoa Đường đã khôi phục thân người, sau khi bị Hoàn Lăng thẩm vấn đã quay trở lại đội ngũ tuần đêm.
Hai người cùng xuất hiện, trông có vẻ không khác gì bình thường, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bầu không khí giữa hai người đã thay đổi một cách kỳ lạ.
Những ngày qua họ đi làm gì, Tuyết Thập Nhất chỉ dùng vài câu khái quát đơn giản. Khi giữa chừng hắn ra ngoài tìm nguyên liệu làm bánh hoa đã có đến Thái Càn Cung báo tin, biết hai người bình an vô sự nên Hoàn Lăng cũng yên tâm. Còn về việc họ đi làm gì, Hoàn Lăng liếc thấy cổ của Trường Tuế rồi vội vàng dời mắt đi, đại khái cũng có thể đoán ra.
“Dẫu các người còn trẻ nhưng phải nhớ làm gì cũng nên có chừng mực.” Ánh mắt bất mãn của Hoàn Lăng quét qua Tuyết Thập Nhất, lời này vốn không nên để hắn nói.
Tuyết Thập Nhất nắm lấy ngón tay Trường Tuế, không chút sợ hãi đối diện với ánh mắt của Hoàn Lăng, chỉ cong môi cười cười.
Tên tiểu khốn khiếp.
Vị Vương trữ điện hạ vốn dĩ tính tình ôn hòa cũng bỗng dưng muốn cho Tuyết Thập Nhất vài đạp, lần này đến lượt mí mắt Hoàn Lăng giật liên hồi rồi.