Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 361



“Chàng thua rồi.” Trận pháp đấu không tính là kịch liệt, chỉ nửa tuần trà đã phân thắng bại, Trường Tuế thắng không chút hồi hộp.

Nàng đứng trên đài cao, váy xanh tung bay, hướng chàng cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ nắm chắc phần thắng. Tuyết Thập Nhất đứng dưới đài cao nhìn nàng, mái tóc đen như dải lụa rủ xuống đất. Chàng hơi ngửa cằm chạm phải ánh mắt Trường Tuế, đưa tay quệt đi vết m.á.u trên má.

“Đừng động.” Trường Tuế nhảy từ đài cao xuống, dùng khăn tay cẩn thận lau sạch khuôn mặt chàng, nhẹ nhàng xóa đi vết thương.

Vết xước của Tuyết Thập Nhất không nghiêm trọng, linh lực lướt qua liền biến mất. Nàng cẩn thận đoan trang dung mạo của chàng, chắc chắn nói: “Chàng không dốc toàn lực.”

Tuyết Thập Nhất không phủ nhận: “Ta sẽ không chĩa mũi nhọn vào người ta yêu.”

Lời này chàng nói không chỉ một lần, cho dù đây chỉ là một trận tỷ thí.

Chàng cũng thật sự điên rồi, mới có thể đồng ý yêu cầu đ.á.n.h nhau của Trường Tuế: “Nếu nàng đã muốn đi, vậy thì đi đi.”

Cùng lắm thì chàng hộ giá sau lưng nàng, tùy thời tiếp ứng. Tóm lại, chàng tuyệt đối không để Cửu Vĩ Yêu Hồ làm tổn thương Trường Tuế.

Trường Tuế khẽ thất thần, vì câu nói này của chàng mà nhớ tới hai kiếp trước, đặc biệt là khi còn là Mộ Yếm Tuyết, hắn không ít lần chĩa mũi kiếm vào nàng. Hiện tại nghĩ lại, lúc Mộ Yếm Tuyết điên cuồng hận nàng thấu xương nhất, dùng kiếm kề sát cổ nàng, lại cũng chưa từng thật sự làm nàng bị thương.

Đầu hơi rũ xuống, Trường Tuế nhỏ giọng biện giải: “Cho dù chàng dốc hết toàn lực, cũng không thắng được ta.”

Tu vi của Trường Tuế tuy không chống lại được bản tôn Mộ Giáng Tuyết, nhưng ở Linh Châu Giới cũng là tồn tại đếm trên đầu ngón tay. Phóng mắt nhìn lại, toàn bộ Linh Châu Giới cũng không ai đ.á.n.h lại Mộ Giáng Tuyết, cùng nhau vây đ.á.n.h hắn cũng không có nửa phần thắng.

Chính vì nhận thức rõ ràng thực lực của bản thân, cho nên Trường Tuế mới đề xuất đ.á.n.h một trận với Tuyết Thập Nhất. Với tu vi hiện tại của nàng, đ.á.n.h không lại bản tôn Mộ Giáng Tuyết là bình thường, chẳng lẽ còn không nghiền ép được một phân thể cỏn con của hắn sao?

Trận này, Trường Tuế đã sớm muốn đ.á.n.h, cho nên lúc ra tay không quá khắc chế, một là để chứng minh thực lực, hai là mang theo tư tâm báo thù.

“Muốn làm mồi nhử đến thế sao?” Tuyết Thập Nhất bị lời của nàng chọc giận đến bật cười.

Tâm tính thiếu niên vốn dĩ kiêu ngạo, con đường tu luyện bước bước thăng cao, trong nhận thức căn bản không có chữ bại. Nếu Trường Tuế không phải người chàng yêu, chỉ bằng câu khiêu khích này, chàng dù thế nào cũng phải phân cao thấp một trận. Nhưng ai bảo Trường Tuế là đạo lữ của chàng cơ chứ.

Trường Tuế cùng chàng không chung một dòng suy nghĩ, nàng lắc đầu: “Nếu không phải Hoa Đường nói... ta mới lười tranh cãi với chàng. Ta có lý do bắt buộc phải đi.”

Còn về chuyện đ.á.n.h nhau, dù là công hay tư, nàng cũng thật sự muốn thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời đã nói đến nước này, Tuyết Thập Nhất không còn lý do ngăn cản. Chuyện này coi như gõ nhịp định đoạt, Tuyết Thập Nhất từ mồi nhử ngoài sáng chuyển thành tuyến ngầm, phụ trách tiếp ứng Trường Tuế.

Ba ngày sau, tất cả trận pháp đều được bố trí thỏa đáng. Không ít bách tính vương cung cũng được di dời đến khu vực an toàn, do Trương Chấp dẫn người canh giữ. Nhóm Hoa Đường đi theo tu sĩ Địa tự bài khởi động Sưu Yêu Đại Trận, thỉnh thoảng báo cáo tình hình cho Trường Tuế. Tuyết Thập Nhất ôm kiếm ẩn trong bóng tối, phía sau còn có vài danh tu sĩ đi theo. Một khi Trường Tuế xảy ra chuyện, bọn họ sẽ lập tức thay thế làm mồi nhử, cho đến khi hồ yêu sa lưới.

Đinh đinh đinh...

Nương theo từng hồi chuông ch.ói tai, nơi ẩn náu của Cửu Vĩ Yêu Hồ đã được tìm thấy. Cục diện tồi tệ nhất trong dự liệu vẫn xảy ra.

Trước khi bố cục, vài vị tu sĩ Địa tự bài đã tiến hành dự đoán nơi ẩn náu của hồ yêu, lại tiến hành đủ loại khảo sát địa hình, cuối cùng chọn Hàm Ninh Các hoang vắng trống trải để kết trận thiết lập cạm bẫy. Không ai ngờ tới, hồ yêu lại trốn trong Trường Lệ Cung náo nhiệt và bị kiểm soát nghiêm ngặt nhất vương cung.

Sau khi Chiếu Doanh bỏ mạng, Trường Lệ Cung đã bị phong tỏa, toàn cung dán vô số Tịnh Hồn Diệt Toại Phù, có thể nói là nơi có linh thuật sát khí nặng nhất toàn bộ Bắc Lương vương cung, quỷ túy đều phải nhượng bộ. Hồ yêu trốn ở đây, chính là sự miệt thị trắng trợn đối với Đạo Môn. Bởi vì Trường Lệ Cung cách Hàm Ninh Các phải băng qua năm con đường cung đình, độ khó của nhiệm vụ dụ dỗ của Trường Tuế tăng lên gấp bội. Tất cả tu sĩ tham gia kế hoạch diệt yêu đều mặt xám như tro, có kẻ tâm tính không vững lẩm bẩm: “Xong rồi...”

Khoảng cách xa như vậy, phải là kẻ có tu vi cường thịnh đến mức nào, mới có thể dẫn dụ hồ yêu truy đuổi qua mấy con đường mà vẫn toàn thân trở lui.

Tuyết Thập Nhất nghe thấy phía sau có tu sĩ quỳ rạp xuống đất: “Xem ra hôm nay ta phải bỏ mạng tại đây...”

Trường Tuế đối với chuyện này hoàn toàn không hay biết. Nàng nương theo tiếng chuông nhảy lên cung tường Trường Lệ Cung, khóa c.h.ặ.t vị trí của Cửu Vĩ Yêu Hồ. Sưu Yêu Đại Trận kim quang đại thịnh, hóa thành công kích pháp trận bức bách yêu tà hiện thân. Hoa Đường thông qua âm linh khẩn trương nhắc nhở nàng: “Tuế Tuế, nó sắp ra rồi!”

Oanh...

Dưới sự công kích mãnh liệt, một bức tường của Trường Lệ Cung sụp đổ. Chín chiếc đuôi dài đỏ trắng đan xen cuộn trào dựng lên, che thiên tế nhật.

Hồ yêu tai nhọn lông xù, vốn dĩ toàn thân trắng như tuyết, nhưng vì tu tập ác đạo sát nghiệt quá nặng, bộ lông tuyết sắc biến thành đỏ trắng bất nhất. Duy chỉ có chín chiếc đuôi là cái sau đỏ rực hơn cái trước, quấn quanh hắc vụ sền sệt, lệ khí âm hàn sâm sâm.

Phóng người lên không trung, hồ yêu nhìn thấy thiếu nữ váy xanh tĩnh lập trên cung tường, đôi huyết đồng khẽ híp lại.

Trường Tuế hướng nó mỉm cười, thôi động linh lực cố ý công kích nó. Hồ yêu không hề né tránh, thuật pháp công kích đ.á.n.h lên người nó thiêu ra một lỗ đen nóng rực. Có lẽ là đau, hồ yêu hướng Trường Tuế nhe ra hàm răng nanh lởm chởm, nhưng lại không hề tức giận vồ lấy nàng.

“Sao lại thế này.” Đám người ẩn trong bóng tối nửa khắc không dám buông lỏng, gắt gao chằm chằm động tĩnh của Trường Lệ Cung.