Liên quan đến phong ấn của Càn Khôn Kính, có quá nhiều hạng mục phức tạp cần chú ý. Hành Lão ước chừng đã sớm dự liệu được sẽ có kiếp số này, liền đem những nội dung này sớm rót vào trong cẩm nang nhét cho Trường Tuế. Đáng tiếc, kim quang văn tự trong cẩm nang đọc xong liền tán, chưa thể lưu lại chút dấu vết nào. Chỉ còn lại chiếc túi vải trống rỗng bình thường kia bị Trường Tuế cất giữ, lại cũng không cách nào chứng minh đây là đồ của Hành Lão.
“Thật là nực cười.” Ánh mắt các trưởng lão nhìn Trường Tuế lạnh đi.
Mỗi một câu giải thích của Trường Tuế đều là thật, lọt vào tai bọn họ lại sơ hở trăm bề: “Càn Khôn Kính không chịu giao, cẩm nang lấy không ra. Ngươi ngược lại nói xem, Hành Lão vì sao cứ khăng khăng cần linh lực của một con yêu tà như ngươi duy trì phong ấn pháp trận. Chẳng lẽ Quy Nguyên Tông ta cho đến Đạo Môn, đều là một đám phế vật vô dụng sao?”
Trường Tuế hiểu sự nghi tâm của các trưởng lão đối với nàng. Dù sao trong mắt bọn họ, nàng cùng Hành Lão bất quá chỉ là yêu nghiệt có duyên gặp mặt một lần.
“Ta cùng Hành Lão... trăm năm trước đã từng gặp mặt, lúc đó còn chưa có Quy Nguyên Tông.” Trường Tuế nghiêm túc trả lời chất vấn của bọn họ: “Còn về việc vì sao cần linh lực của ta, ta nghĩ, đại khái là bởi vì... linh lực của ta và Hành Lão hiệp dung lại sẽ không bị họa yêu hấp thu. Mà linh lực của các người một khi rót vào...”
Giọng Trường Tuế khựng lại, đối diện với ánh mắt chằm chằm của mọi người, không đem lời bổ sung hoàn chỉnh.
Nàng nghĩ, cẩm nang Hành Lão tặng nàng sở dĩ đọc xong liền phần, chính là không muốn để người ngoài nhìn thấy. Sự tình liên quan đến ác hồn, nàng bắt buộc phải cẩn trọng.
“Sao không nói nữa?” Một người truy vấn.
Trường Tuế kéo kéo xiềng xích trên người: “Nếu cái gì cũng có thể nói, chữ trong cẩm nang cớ gì lại duyệt tán.”
“Thật đúng là mồm mép tép nhảy giỏi bịa chuyện!”
Các trưởng lão vung ống tay áo: “Bọn ta thật sự điên rồi, mới có thể nghe ngươi ở đây yêu ngôn hoặc chúng!”
Nương theo thân phận yêu tà của Trường Tuế bạo lộ, Hoàn Lăng giúp nàng che giấu thân phận cũng chuốc lấy không ít chất vấn, hoài nghi hắn cũng bị Trường Tuế cổ hoặc rồi. Bởi vậy, công đạo thoại của hắn rất khó được Đạo Môn coi trọng nữa. Hiện nay nhiều lần can thiệp đều là đội lốt thân phận Vương trữ Bắc Lương, trong vài ngày ngắn ngủi đã gầy sọp đi một vòng.
“Lạc Chưởng môn của Quy Nguyên Tông vẫn nguyện ý tin muội, ta sẽ cùng ông ấy đi khuyên thuyết những người khác.”
“Tuế Tuế, muội sẽ không sao đâu.” Đứng ngoài l.ồ.ng, Hoàn Lăng từng tiếng an ủi Trường Tuế, “Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách cứu muội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bọn họ không có thời gian nữa rồi.
Kẻ tin tưởng Trường Tuế chung quy là thiểu số. Quá mức duy hộ Trường Tuế, còn sẽ bị gán cho cái mũ bị yêu tà cổ hoặc, ốc còn không mang nổi mình ốc. Chí mạng nhất là, cuộc nói chuyện của Trường Tuế cùng Quy Nguyên Tông không biết bị ai nghe lén được, truyền đi truyền lại truyền thành lưu ngôn không nhỏ. Rất nhiều người đều biết rồi, Trường Tuế có một tấm Càn Khôn Kính thà c.h.ế.t không chịu giao ra, phong ấn linh lực của Hành Lão.
Lưu ngôn lúc đầu là: Hành Lão tán tận tu vi phong ấn tà môn đồ vật trong Càn Khôn Kính, là một món hối vật.
Về sau lại truyền: Hành Lão đem tất sinh tu vi phong ấn trong Càn Khôn Kính, Trường Tuế là đoạt kính sát nhân. Lưu ngôn càng khuếch càng rộng, trải qua d.ụ.c vọng tưởng tượng của trùng trùng tu giả, cuối cùng biến thànhAi có thể đoạt được Càn Khôn Kính của Hành Lão, kẻ đó liền có thể kế thừa tu vi linh lực của Hành Lão.
Bất quá hai ngày, d.a.o ngôn truyền khắp toàn bộ Đạo Môn. Tu giả ở Quy Nguyên Tông và không ở Quy Nguyên Tông đều biết được chuyện này. Thế là vào ngày thứ ba Trường Tuế bị giam giữ câu khốn, không ít người bắt đầu ngoài sáng trong tối tới đòi Trường Tuế Càn Khôn Kính, thậm chí không tiếc lấy việc cứu nàng ra ngoài làm mồi nhử, uy bức lợi dụ.
Ngày thứ tư Trường Tuế bị khốn trong pháp lung, có người ngoài pháp lung vung tay đ.á.n.h nhau. Trên dưới Quy Nguyên Tông trở nên táo bạo, còn có không ít yêu tà nghe gió mà đến hóng hớt, đều đem chủ ý đ.á.n.h lên người Trường Tuế.
Đêm đó, một đám đại năng Đạo Môn tề tựu Quy Nguyên Tông, đem loạn tượng mấy ngày nay toàn bộ tính lên đầu Trường Tuế, cuối cùng quyết định tru trừ nàng, bằng phương thức hỏa hình... Lại là hỏa hình.
Khác với kiếp thứ nhất, ngọn lửa kiếp này là Thuần Dương Chân Hỏa do mỗ Đạo Môn thế đại cung phụng, có thể tru diệt hết thảy yêu tà quỷ túy. Bọn họ quyết định đem Thuần Dương Chân Hỏa ném vào trong Lôi Đình Pháp Lung, lại phóng thích t.ử điện chi lực, dưới sự vây xem của chúng tu sĩ tru trừ Trường Tuế, triệt để c.h.ặ.t đứt tâm tư dơ bẩn của những kẻ có ý đồ khác.
Trường Tuế đem loạn tượng mấy ngày nay đều nhìn trong mắt. Sự tình đã vượt xa dự liệu của nàng, đang phát triển theo hướng mất khống chế. Biết được bản thân sắp bị hỏa phần, Trường Tuế biểu hiện rất bình tĩnh. Nàng đã sớm dự liệu được t.ử cục của mình, chúng bạn xa lánh cô khổ không nơi nương tựa, thêm vào đó cùng Tuyết Thập Nhất cõng đạo nhi trì binh qua tương hướng, đây hẳn là điều ác hồn muốn nhìn thấy nhất.
Mặc dù ác hồn đã bị Hành Lão phong ấn vào trong kính, nhưng ác hồn là vạn ác chi nguyên, không ai hiểu rõ nhân tính chi ác hơn Ngài. Nghĩ đến những chuyện đang xảy ra trước mắt, đều là ác hồn đã sớm lên kế hoạch tốt. Trường Tuế những ngày này nhìn thấu cái ác và d.ụ.c vọng trong nhân tính, đã phân không rõ, đám tu sĩ ồn ào đòi thiêu c.h.ế.t nàng báo thù cho Hành Lão kia, rốt cuộc có mấy người là chân tâm vì thế trừ hại, lại có mấy người là nhắm vào cái gọi là Càn Khôn Kính của Hành Lão mà đến.
Hỏa hình chấp hành vào ngày thứ năm Trường Tuế bị khốn.
Đêm trước khi hành hình, bóng đêm ám lẫm phong đao quát cốt, nửa đêm đổ xuống một trận bão tuyết trắng xóa.
Hoàn Lăng mang đến cho Trường Tuế nhung phi ngự hàn. Áo choàng màu hồng phấn thêu hoa vốn là để khánh hạ tân hôn của nàng, nay lại trở thành màu sắc trào phúng nhất. Tuyết tích tụ trên mặt đất một lớp thật dày. Cô nương trong l.ồ.ng váy hồng tóc dài, mái tóc chưa được chải chuốt nhu thuận xõa trên vai, khuôn mặt tố tịnh nụ cười vẫn như cũ, khen ngợi y phục Hoàn Lăng tặng nàng thật đẹp.