Không đợi Trường Tuế lên tiếng, Tuyết Thập Nhất liếc nhìn hắn, nhẹ bẫng nói: “Ngươi có thể về.”
Không ai yêu cầu hắn nhất định phải đi theo, ngược lại là Tấn Vô Song ngày ngày chạy đến chỗ bọn họ, ỳ ra không chịu đi, đi đâu theo đó, giống như miếng cao dán da ch.ó bám người.
Ngày ngày đến làm khổ sai cho bọn họ, Tấn Vô Song cũng có một ngàn một vạn cái không tình nguyện. Nại hà Thái Đế luôn muốn biết cận huống của bọn họ, lại không dám phái người giám thị bọn họ. Ngay cả mẫu hoàng cũng khuyên hắn năng đi lại, gọi bọn họ là Thượng tiên Tôn thần, hảo sinh lễ ngộ ngày sau không chịu thiệt thòi, còn không cho hắn nhắc tới những chuyện này với người ngoài.
Tấn Vô Song tịnh không phải kẻ ngoan ngoãn nghe lời, vì chuyện này cũng không ít lần giở trò. Chân trước vừa phái người nhắm vào Tứ Quý Tuần Phong Cư, chân sau thám t.ử của hắn đã đồng loạt ngã gục bên ngoài bức tường. Chuyện này suýt nữa bị đ.â.m đến trước mặt Thái Đế, từ đó hắn liền nhận mệnh nghe lời.
Những ngày này, hai người ngày ngày ra ngoài mua sắm đồ đạc. Chỉ cần Trường Tuế nhìn trúng, Tuyết Thập Nhất thảy đều mắt cũng không chớp mua về. Nay trong trạch viện đã sớm đại biến mô dạng, trên cành phong trơ trọi treo đầy những vật nhỏ linh tinh, gió thổi qua đinh đang rung rinh, còn mới thêm không ít cành xanh hoa cỏ, tuy có chút kỳ quái, nhưng tổng tính là có nhân khí.
Chỉ là nhân yên khí quá nồng đậm rồi, có đôi khi sẽ khiến Tấn Vô Song cảm thấy ồn ào.
“Ăn kẹo hồ lô không?” Trường Tuế quay đầu hỏi hắn.
Tấn Vô Song đang nghĩ ngợi một số thứ linh tinh, không cần nghĩ ngợi liền nói ăn. Hồi báo khác mà mẫu hoàng nói hắn chưa sờ tới, hồi báo duy nhất trước mắt, chính là Trường Tuế ăn cái gì cũng nghĩ tới hắn, cũng không tính là bạc đãi hắn.
“Ngon không?”
Đồ đạc xách theo bị Cao Hắc chia đi quá nửa, xách về Phong Cư trước rồi. Tấn Vô Song rảnh tay ăn đồ, c.ắ.n một miếng nhíu mày: “Không ngon.”
Hắn l.i.ế.m đi đường mật trên khóe môi, dư vị nói: “Vẫn là hôm qua tỷ nhét cho ta ăn ngon hơn, bên trong giống như bọc mật hoa, ăn vào vừa chua vừa ngọt, chỉ là quá ít.”
Tuyết Thập Nhất vốn lười phản ứng hắn, nghe vậy đột ngột quét mắt nhìn hắn, ánh mắt u u phiếm ý lạnh. Trường Tuế thở dài một tiếng, nói hắn nhanh mồm nhanh miệng quá: “Đó là Tuyết ca ca của đệ làm.”
Tấn Vô Song trợn tròn hai mắt: “Hả?”
“Tuyết ca huynh còn biết làm kẹo hồ lô sao?”
Đây là trọng điểm sao…
Trường Tuế vội đi nắm tay Tuyết Thập Nhất, né tránh chủ đề tùy tay chỉ một t.ửu lâu: “Đói rồi, chúng ta vẫn là đi ăn cơm trước đi.”
“Tỷ thiếu tiền sao?” Tấn Vô Song đã sớm đói lả rồi. Ngồi đối diện hai người, hắn hoàn toàn không có uy nghi của Thái t.ử, lại hào phóng nói: “Ngày mai ta liền cho người khiêng đến cho các người mấy rương thỏi vàng.”
Cách kiếm tiền hắn không có, nhưng hắn có rất nhiều tiền, cùng lắm thì còn có Thái Đế giúp đỡ.
Trường Tuế nhận hắn một tiếng tỷ tỷ, sao có thể nhận tiền của một đứa trẻ: “Không cần đâu, đệ nếu thật sự khiêng thỏi vàng tới, ngày mai sẽ không cho đệ vào cửa.”
“Đừng mà…” Tấn Vô Song ăn cơm cũng không thấy ngon nữa, đem chuyện này ghi tạc vào trong lòng, định trở về tìm Thái Đế hỏi thử.
Tay nghề Trường Tuế biết không nhiều, chuyện tinh thông ở phàm trần cũng không kiếm được tiền, chỉ có thể đ.á.n.h chủ ý lên người Tuyết Thập Nhất. Nàng bẻ ngón tay đếm sở trường của chàng: “Chàng nấu ăn ngon, biết làm bánh hoa, hay là chúng ta đi bày sạp bán bánh ngọt?”
Sắp biến thành kẻ khố rách áo ôm, Tuyết Thập Nhất nửa phần không vội, nói chuyện còn phải nhất ngữ song quan: “Ta chỉ muốn làm cho nàng ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Biết chàng là ghim Tấn Vô Song rồi, Trường Tuế có chút đuối lý: “… Sau này sẽ không thế nữa.”
Thực ra Trường Tuế đã nghĩ ra môn lộ kiếm tiền tốt hơn, đó chính là tiếp tục nhận lệnh treo thưởng trừ yêu. Chỉ là như vậy không thể tránh khỏi việc chạm trán với Đạo Môn, quá mức phiền phức nguy hiểm.
Không đợi nàng nghĩ ra môn lộ, sáng sớm hôm sau, Tấn Vô Song hưng phấn đập mở cổng lớn của Tứ Quý Tuần Phong Cư, lại mang đến cho bọn họ một chiếc chìa khóa.
“Lại là Thái Đế đưa sao?”
Tấn Vô Song trước là gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Thái Đế nói, đây cũng là đồ của các người. Bà ấy tuổi tác lớn rồi trí nhớ không tốt, suýt nữa quên đưa.”
Lần này không phải chìa khóa trạch viện gì, mà là một tòa tiền khố.
Tìm được vị trí tiền khố, Trường Tuế thông qua chìa khóa lấy được sổ sách. Mấy cuốn sổ sách dày cộp được phân thành mấy loại, viết chi chít làm hoa cả mắt Trường Tuế. Nàng phát hiện mấy cửa hiệu lâu đời trăm năm hiện còn tồn tại ở Nam Vinh, thế mà đều là sản nghiệp của Trường Tuế nàng.
Nhưng… Trường Tuế không thông thạo kinh thương, cũng chưa từng làm qua những thứ này a.
Đáp án đã rất rõ ràng rồi.
Đứng trong mật khố chất đầy vàng bạc châu báu, Tuyết Thập Nhất mạc danh cười một tiếng: “Xem ra, sau này ta phải dựa vào Tuế Tuế nuôi rồi.”
Thấy Trường Tuế vẻ mặt mờ mịt tịnh không phải là bộ dáng vui sướng, chàng bước vài bước đến bên cạnh nàng: “Không phải của nàng sao…”
Bức bách đến gần, Tuyết Thập Nhất hơi khom người đối diện với mắt nàng, ngữ khí là sự ôn hòa nhẹ bẫng: “Là tiền phu quân (phu quân đời trước) đoản mệnh kia của nàng, để lại di sản cho nàng sao?”
Chữ “tiền” c.ắ.n răng rõ ràng, thái độ trêu chọc rất khó phân biệt cảm xúc chân thật của chàng. Trường Tuế không ngờ Tuyết Thập Nhất còn nhớ rõ chuyện này, có chút đau đầu nói: “Ta chỉ có một phu quân.”
Là một tai họa hết cách trừ bỏ, mạng dài hơn trời, c.h.ế.t không được cũng chưa c.h.ế.t.
Tuyết Thập Nhất không buông tha: “Phu quân của nàng là ai?”
“Là chàng.”
“Vậy…” Nụ cười nhạt vương trên môi, Tuyết Thập Nhất lại tới gần nàng thêm một chút, gần như ch.óp mũi chạm ch.óp mũi: “Ta tên là gì?”
Chàng tên Tuyết Thập Nhất.
Nhưng chàng không chỉ là Tuyết Thập Nhất.
Miệng Trường Tuế há rồi lại khép, hết cách trả lời chàng.
Nàng không thể vì dỗ dành Tuyết Thập Nhất, mà đi mạt sát sự tồn tại của mấy kiếp khác, cũng hết cách nhìn vào mắt Tuyết Thập Nhất, niệm ra cái tên Mộ Yếm Tuyết và Mộ Giáng Tuyết. Hô hấp có khoảnh khắc khó khăn, nàng kiễng chân hôn lên trán chàng, nhẹ nhàng nói: “Chàng chính là chàng.”