Lúc này, nàng còn chưa biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ tưởng là nghỉ ngơi bình thường. Tuyết Thập Nhất cũng không biểu hiện ra mảy may dị thường, rất bình tĩnh đi vào nhà bếp.
Cho đến khi, Trường Tuế ngồi trong viện đợi cháo hoa ra lò, Tấn Vô Song tìm tới cửa.
“Tuế Tuế tỷ!” Nhìn thấy Trường Tuế, Tấn Vô Song nhào tới: “Tỷ rốt cuộc cũng tỉnh rồi!”
Trường Tuế uống nước suýt nữa bị sặc, kinh ngạc trước sự nhiệt tình của hắn, Trường Tuế trêu chọc: “Đệ tỉnh lại cũng nhanh thật đấy.”
Bị người ta dùng liều lượng mê d.ư.ợ.c lớn như vậy đ.á.n.h ngất, mà vẫn có thể khôi phục tinh lực nhanh như vậy, xem ra căn cơ rất tốt.
“Tỷ đang nói gì vậy a?” Trò chuyện với Trường Tuế vài câu, Tấn Vô Song phát hiện không đúng, nghi hoặc phát hỏi: “Tỷ không biết mình đã ngủ mấy ngày rồi sao?”
Một đêm một ngày, người bình thường nhà ai lại có thể ngủ nhiều như vậy.
Cơ thể Tấn Vô Song quả thực không tồi, hắn về cung xong liền tỉnh. Biết được mình suýt nữa bị thích khách bắt đi, lại còn ngay trước mặt Trường Tuế và Tuyết Thập Nhất, sợ hãi đồng thời lại cảm thấy mất mặt. Tức giận đến mức ngay trong đêm đi thẩm vấn thích khách, đủ loại hình phạt gia thân ép ra kẻ chủ mưu đứng sau, trời sáng liền tìm tới cửa, ý đồ vãn hồi tôn nghiêm.
Hắn đã nghĩ xong vô số từ ngữ, duy chỉ không ngờ tới Trường Tuế sẽ ngủ một đêm một ngày. Mỗi lần tìm đến đều là trừng mắt nhìn suông, không có Trường Tuế dung hòa giữa bọn họ, Tuyết Thập Nhất rõ ràng không muốn để ý tới hắn, thà ở trong viện khắc tượng đá cũng lười nói chuyện với hắn, phán nhược lưỡng nhân so với lúc ở trước mặt Trường Tuế.
Tấn Vô Song thực sự nghẹn hỏng rồi, không phải chưa từng ý đồ giải thích với Tuyết Thập Nhất, lời vừa bắt đầu, đã bị chàng ung dung ngắt lời: “Ngươi thế nào, không liên quan đến ta.”
Trường Tuế kinh ngạc đến ngây người: “Vậy sao chàng không gọi ta dậy?”
“Tỷ tưởng ta không muốn sao?” Tấn Vô Song hất cằm về phía nhà bếp: “Vị kia không cho.”
Trường Tuế đương nhiên biết hắn đang nói ai, sau lưng một trận chột dạ, suýt nữa cầm không vững chén trà. Nàng thế mà… ngủ lâu như vậy, Tuyết Thập Nhất thế mà cái gì cũng không hỏi?!
Thấy sắc mặt nàng không đúng, Tấn Vô Song thu liễm vẻ thiếu đứng đắn. Lúc nắm tay nàng phát hiện lạnh ngắt một mảnh, bị dọa sợ rồi: “Tuế Tuế tỷ, tỷ… không sao chứ?”
“Không sao.” Nghe thấy tiếng bước chân đến gần phía sau, Trường Tuế miễn cưỡng nặn ra nụ cười, giải thích nhanh một câu với Tấn Vô Song: “Ta chỉ là quá mệt mỏi rồi.”
Tấn Vô Song không yên tâm, còn muốn hỏi thêm vài câu, bị Trường Tuế nắm ngược lại tay bóp hai cái, chỉ có thể sống c.h.ế.t nuốt lời định nói vào bụng. Lời nào nên hỏi, lời nào không thể hỏi, hắn làm Thái t.ử bao nhiêu năm nay vẫn biết rõ.
Trầm mặc nhìn Tuyết Thập Nhất bước tới, nhìn thấy chàng đặt cháo trước mặt Trường Tuế, rất dịu dàng nói: “Cẩn thận bỏng.”
Tấn Vô Song có chút không vui, lại không nói ra được chỗ nào không thoải mái. Quay đầu, hắn nhìn thấy tượng đá linh thú sắp sửa hoàn công trong viện, nhìn chằm chằm không chớp mắt vài khoảnh khắc, tính tình Thái t.ử nổi lên, nói: “Ta cũng muốn ăn.”
Rất cứng cỏi.
Mặt không biểu tình quay mặt lại, ném ánh mắt lên người Tuyết Thập Nhất, lại bổ sung một câu: “… Có thể không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ý cười trên mặt Tuyết Thập Nhất không giảm, tay chống cằm không nhúc nhích: “Tự mình đi múc.”
Ngày hôm nay, cả ba người đều không nhắc đến chuyện ra ngoài. Tấn Vô Song vất vả lắm mới ra ngoài được không muốn dễ dàng trở về, mò ra cuốn “Ách Thư” mà Trường Tuế mua về từ miếu hội, rảnh rỗi buồn chán lật xem. Vốn chỉ định đọc để g.i.ế.c thời gian, không ngờ lại xem đến nghiện.
Từ sáng sớm xem đến chạng vạng tối, trong khoảng thời gian này không ai nhắc lại chuyện Trường Tuế ngủ lâu nữa. Tấn Vô Song là mải xem sách không có tâm trạng, Tuyết Thập Nhất thì tiếp tục khắc tượng đá, Trường Tuế ở bên cạnh bồi tiếp, xem một lát rồi đi nghịch hoa cỏ, thỉnh thoảng xuất thần ngẩn ngơ.
Màn đêm buông xuống, Cao Hắc gõ cửa viện: “Thiếu gia, Thiếu phu nhân, trong cung có người tới.”
Bọn họ là đến đón Tấn Vô Song trở về. Xảy ra chuyện ở miếu hội, Nam Vinh Đế không dám thả rông hắn nữa, đối với việc xuất hành của hắn có sự khống chế nghiêm ngặt.
Tấn Vô Song không thể không trở về rồi. Lúc gần đi mang theo cuốn “Ách Thư” của Trường Tuế, nói là đợi xem xong sẽ trả lại.
Trong viện chỉ còn lại hai người bọn họ, bầu không khí nháy mắt trầm tịch. Trong tiếng gõ khắc đinh đang, Tuyết Thập Nhất đột nhiên gọi nàng một tiếng: “Tuế Tuế.”
Trái tim Trường Tuế thắt lại: “Sao, sao vậy?”
Tuyết Thập Nhất hỏi: “Cả buổi chiều không ăn gì rồi, không đói sao?”
Trường Tuế nào còn thực d.ụ.c gì để ăn cơm, lắc đầu nói không đói, thế là nghe thấy một tiếng thở dài nhè nhẹ: “Nhưng ta đói rồi.”
“Bồi ta ăn một chút?”
Trường Tuế không có lý do để cự tuyệt.
Trăng treo giữa trời, Cao Hắc mấy người treo đèn l.ồ.ng trong trạch viện, trong viện đèn đuốc sáng trưng, rất là rộng rãi sáng sủa.
Trường Tuế ngồi bên cạnh Tuyết Thập Nhất, bồi chàng lẳng lặng ăn một lúc, trong lòng càng nghĩ càng rối không khỏi dày vò. Nhìn góc nghiêng của Tuyết Thập Nhất, nàng rất sợ chàng đột nhiên hỏi ra điều gì, nhưng chàng cái gì cũng không hỏi đồng dạng khiến nàng bất an, luôn cảm thấy Tuyết Thập Nhất dường như cái gì cũng biết rồi.
“Ta… trong viện ngột ngạt quá, ta ra ngoài đi dạo.” Cuối cùng, Trường Tuế vẫn không nhịn được mà chạy trốn khỏi bên cạnh chàng.
Trong trạch viện có một hồ nước, bên trong nuôi không ít cá chép cẩm thạch, hoàn cảnh thanh u mờ tối.
Trường Tuế trốn đến đó, ngồi bên bờ hồ, mượn ánh sáng nhạt của mặt trăng, nàng nhìn thấy khuôn mặt mình trên mặt nước. Bốn bề vắng lặng, pháp ấn bị cố ý che giấu dần dần hiện ra, chứng minh nàng ở miếu hội không sinh ra ảo giác. Pháp ấn ba cánh hoa dây leo nơi mi tâm nàng, thật sự có hai cánh bị lửa thiêu đốt, hóa thành màu đỏ tươi rực rỡ.
… Thời gian lưu lại cho nàng, thật sự ngày càng ít rồi.
“Duyên tan ắt có lúc, tụ tan… chẳng do người.” Trường Tuế nhẹ nhàng niệm ra, tờ giấy mà nữ tiên sinh tặng cho nàng, có chút muốn cười, lại cười không nổi: “Chẳng do người, cho nên là do trời sao?”