“Là Mộ Giáng Tuyết… Hắn, hắn xuất hiện rồi…”
“Ngăn bọn chúng lại!”
Chưa đợi hai người bước qua cổng lớn của Thần Kiếm Tông, một đám người đen kịt đã bao vây họ trùng trùng điệp điệp. Bọn họ tay lăm lăm pháp khí, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm vằn Mộ Giáng Tuyết ra để xả hận. Ngặt nỗi ký ức hủy diệt đã khắc sâu vào linh hồn, phẫn nộ đi kèm với sợ hãi tột độ. Tận mắt chứng kiến sự diệt vong của Linh Châu Giới, không ai hiểu rõ sự k.h.ủ.n.g b.ố của Mộ Giáng Tuyết hơn họ.
Thế nên dù bao vây hai người, cũng chẳng ai có gan tiến lên động thủ. Đám đông chỉ đành dồn ánh mắt chằm chằm vào Trường Tuệ, lớn tiếng quát hỏi: “Thông Tiên Tử, ngươi ý muốn thế nào!”
Trường Tuệ là sư tôn của Mộ Giáng Tuyết, nghiệt đồ phạm lỗi, bất luận nàng làm đúng hay sai, vì chuyện này mà trả giá những gì, đều lý đương bị chất vấn.
“Tên nghiệt chướng này đã hủy hoại chúng ta một lần, tại sao ngươi còn dẫn hắn ra ngoài!”
“Tiên t.ử, ngươi còn đợi gì nữa, mau bắt hắn lại đi, chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn Linh Châu Giới bị hủy diệt lần nữa sao?!”
“Đúng vậy, sao ngươi còn dám đứng cùng hắn…”
“Có gì mà không dám, lẽ nào các ngươi đều quên rồi sao, bất luận chúng ta ai c.h.ế.t, Trường Tuệ nàng ta cũng không thể c.h.ế.t.” Bọn họ không dám ra tay với Mộ Giáng Tuyết, liền chĩa mũi nhọn vào Trường Tuệ, bức bách nàng phải tỏ thái độ động thủ.
Khi Linh Châu Giới bị hủy diệt, Trường Tuệ từng trải qua một lần bị vạn người phỉ nhổ, và vì chuộc tội mà nhiều lần khai chiến với Mộ Giáng Tuyết, nhưng lần nào cũng chỉ có một mình nàng sống sót.
Mộ Giáng Tuyết trảm sát tất cả mọi người, duy chỉ không g.i.ế.c nàng. Lâu dần, ánh mắt của những kẻ sống sót nhìn nàng cũng thay đổi. Ban đầu, mỗi lần đại chiến họ đều đẩy nàng lên tuyến đầu nguy hiểm nhất, sau này họ lại cầu xin nàng, cầu xin nàng đến trước mặt Mộ Giáng Tuyết, để nàng cầu xin tên nghiệt đồ kia tha cho họ một con đường sống.
Trong khoảng thời gian Linh Châu Giới bị hủy diệt, Trường Tuệ đã chứng kiến sự xấu xa tột cùng của nhân tính giữa ranh giới sinh t.ử, cũng nhìn thấy những người thánh khiết thà c.h.ế.t không khuất phục, huyết chiến đến hơi thở cuối cùng, nói với nàng rằng đây không phải lỗi của nàng, càng không được cúi đầu trước Mộ Giáng Tuyết.
Giờ đây, đám người này hỗn tạp lại với nhau, nói gì cũng có. Trường Tuệ như được đưa trở lại thời điểm Linh Châu Giới mới bắt đầu sụp đổ, hỗn loạn luống cuống, hoảng sợ áy náy. Đây là điều nàng chôn sâu dưới đáy ký ức, không muốn đối mặt nhất.
May thay, nàng đã có ký ức của ba kiếp, tâm hồn từng bị mài giũa sớm đã đủ cường đại, đủ để nàng chống đỡ những lời chỉ trích oán hận này. Ngón tay từng chút một cuộn lại, nàng vừa định lên tiếng, Mộ Giáng Tuyết chợt móc lấy ngón tay nàng, vuốt phẳng từng ngón rồi nắm gọn vào lòng bàn tay.
“Làm gì vậy?” Vạt áo màu m.á.u khẽ đung đưa, thân hình thon dài của Mộ Giáng Tuyết chắn trước mặt Trường Tuệ.
Huyết ấn giữa trán tăng thêm vẻ âm tà, hắn dùng đôi đồng t.ử đen kịt lướt qua từng khuôn mặt đang vây chặn trước mắt, giọng nói nhẹ bẫng: “Còn muốn c.h.ế.t thêm lần nữa sao?”
Không ai dám đối diện với ánh mắt của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhớ lại cảnh tượng c.h.ế.t t.h.ả.m trước kia, đám đông run rẩy lùi lại hai bước, đột ngột im bặt.
Trường Tuệ bị dáng vẻ của hắn làm cho thất thần. Đã quen với trạng thái ôn hòa vô hại của hắn ở phàm trần, khí chất mang tính công kích cực mạnh lúc này của hắn, rất khó để nàng không nhớ lại những quá khứ đẫm m.á.u kia. Cho đến khi bị Mộ Giáng Tuyết bóp nhẹ lòng bàn tay, nàng mới hoàn hồn.
“Sao thế.” Khuôn mặt phóng to kề sát của Mộ Giáng Tuyết không chút tì vết, tựa như trêu chọc nói: “Nàng cũng bị dọa sợ rồi à?”
“Sao có thể.” Căng cứng nét mặt, Trường Tuệ làm sao chịu nhận, “Là bị chọc tức thì có.”
Nhìn thấy dáng vẻ uy nhiếp tản mạn này của hắn, liền hận đến ngứa răng.
Bọn họ tiến lên một bước, đám tu sĩ vây chặn liền lùi lại một bước, đến cuối cùng lùi không thể lùi, đám đông đưa mắt nhìn nhau, rốt cuộc không ai dám xông lên tìm c.h.ế.t. Đám người đen kịt trầm mặc lùi sang hai bên, mặc cho Mộ Giáng Tuyết dẫn Trường Tuệ bước vào Thần Kiếm Tông.
Trong tông môn, chúng đệ t.ử cầm kiếm nghiêm trận dĩ đãi.
Sự xuất hiện của Mộ Giáng Tuyết, đối với tất cả mọi người đều là mối đe dọa, cũng chỉ có Trường Tuệ mới dám kề vai chiến đấu cùng hắn.
“Tuế Tuế, mau qua đây!”
“Tiên t.ử, ngàn vạn lần đừng để tên ma đầu này cổ hoặc, Thần Kiếm Tông chính là bị hủy trong tay hắn!” Tất cả lưỡi kiếm đồng loạt chĩa về phía Mộ Giáng Tuyết, ánh mắt tràn ngập sự căm hận.
Năm xưa Trường Tuệ và Hoàn Lăng đại hôn, Man Hoang Thủy Tổ mở đường, Mộ Giáng Tuyết dẫn Vĩnh Mộ Tông đến tấn công. Thần Kiếm Tông là tông môn đầu tiên bị diệt vong trong thời loạn thế, kết hạ huyết hải thâm cừu với Mộ Giáng Tuyết.
Sự diệt vong của Thần Kiếm Tông, cũng là khởi đầu cho sự sụp đổ của Linh Châu Giới. Lại vì Mộ Giáng Tuyết xuất thân từ bổn tông, so với các tu sĩ khác, Thần Kiếm Tông mang thêm một sứ mệnh nặng nề, nên họ không cho phép mình lùi bước. Lần này, dù thế nào cũng không thể đi vào vết xe đổ.
“Chư vị…” Cục diện giương cung bạt kiếm này đã vượt ngoài dự liệu của Trường Tuệ. Nàng từng nghĩ đến việc Mộ Giáng Tuyết xuất thế sẽ có cục diện này, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy, hoàn toàn không cho nàng thời gian chuẩn bị.
“Chư vị nghe ta giải thích.” Rất sợ đám đệ t.ử này động thủ với Mộ Giáng Tuyết, Trường Tuệ gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy hắn không dám buông. Lời phía sau chưa kịp thốt ra, đã bị người ta chặn lại: “Còn gì để giải thích nữa!”
Một người phẫn khái nói: “Chính là hắn! Là hắn phản bội Thần Kiếm Tông cấu kết với Vĩnh Mộ Tông, là hắn dẫn yêu ma đến xâm phạm trong ngày đại hôn của ngài và Chưởng chấp, càng là hắn hại c.h.ế.t Chưởng chấp, hủy diệt Linh Châu Giới. Hắn rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện ác, ngài không phải là người rõ nhất sao.”
Đối mặt với một tội nhân tội ác tày trời, khánh trúc nan thư như vậy, bất kỳ lời giải thích nào cũng trở nên tái nhợt vô lực.
Trường Tuệ quả thực không thể biện bạch, cũng không ai rõ hơn nàng, Mộ Giáng Tuyết đã ác đến mức độ nào. Nàng biết, có những lỗi lầm có thể bù đắp, nhưng có những lỗi lầm một khi đã phạm phải, liền vĩnh viễn mất đi tư cách được tha thứ. Mộ Giáng Tuyết cũng không cần sự lượng thứ của đất trời.