Tiếng nhạc dương cầm trong sảnh tiệc vẫn đang vang lên.
Thảm đỏ trải dài từ sân khấu ra đến tận cửa, hoa hồng trắng kết thành hình bán nguyệt, nhân viên ánh sáng cũng đã điều chỉnh xong đèn chiếu điểm.
Chỉ cần Lục Văn Chu đẩy cửa bước vào, chùm sáng ấy sẽ rọi ngay lên vai anh ta.
Người dẫn chương trình lật lật tấm kịch bản trên tay, lần thứ ba nhìn về phía lối vào.
"Cô Hứa, chúng ta có nên đợi thêm mười phút nữa không?"
Tôi cúi đầu nhìn bó hoa cầm tay trong lòng.
Hoa hồng trắng, linh lan, cát tường.
Kiếp trước, tôi cũng cầm bó hoa này, đứng trên sân khấu đợi Lục Văn Chu suốt bốn tiếng đồng hồ.
Trợ lý bên đơn vị tổ chức tiệc cưới đã cuộn danh sách lịch trình thành một ống tròn.
Anh thợ chụp ảnh từ tư thế ngồi xổm chuyển sang ngồi bệt xuống đất từ bao giờ.
Mẹ tôi gọi đến cuộc điện thoại thứ bảy thì cuối cùng đầu dây bên kia mới có người nhấc máy.
Bà quay lưng đi, hạ thấp giọng:
"Văn Chu à, Tiểu Chi khóc dữ lắm sao?"
"Con cứ ở bên con bé trước đi, bên Tri Ý để mẹ lo."
Ngày hôm đó, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, vỗ nhẹ vào mu bàn tay tôi hết lần này đến lần khác.
"Tiểu Chi vừa mới thất tình, nhìn thấy con và Văn Chu kết hôn, trong lòng nó không chịu nổi."
"Con làm chị, nhường em nó một lần đi."
Tôi đã nhường.
Lần hoãn đám cưới đầu tiên là vì Lâm Chi nhập viện.
Cô ta nằm trong phòng bệnh, cổ tay cắm kim truyền, Lục Văn Chu đã canh chừng bên cạnh cô ta suốt cả đêm.
Lần hoãn đám cưới thứ hai là vào sinh nhật Lâm Chi.
Cô ta nói sinh nhật tuổi hai mươi tư của mình chỉ muốn có một câu chuyện cổ tích.
Lục Văn Chu thắp nến cho cô ta, còn tôi thì đợi ở tiệm váy cưới cho đến lúc cửa hàng đóng cửa.
Lần thứ ba, cô ta mặc váy ngủ của tôi, ngồi trên sofa trong phòng tân hôn, đôi mắt đỏ hoe nói:
"Chị ơi, hình như em cũng thích anh Văn Chu rồi."
Lục Văn Chu không đẩy cô ta ra.
Mẹ tôi cũng không mắng mỏ cô ta.
Họ cùng nhìn về phía tôi.
"Từ nhỏ con đã biết điều rồi, lần này cũng nhường em nó một chút đi."
Sau đó, tôi trở thành phù dâu trong đám cưới của họ.
Tôi chỉnh lại khăn voan cho Lâm Chi, đưa nhẫn cho cô ta, nói lời chúc phúc cho họ.
Người dẫn chương trình mỉm cười bảo: "Xin mời chị gái của cô dâu lên tặng lời chúc."
Khách khứa đầy nghẹt dưới khán đài vỗ tay rào rào.
Tôi cầm micro, cổ họng như bị một cục bông ướt nghẹn lại.
Tôi nói chúc họ bách niên hảo hợp.
…
Tiếng rung của điện thoại đã kéo tôi trở về thực tại.
Người dẫn chương trình lại hỏi một lần nữa.
"Cô Hứa, bên phía chú rể vẫn chưa liên lạc được."
Tôi ngẩng đầu, nhìn vào lối vào trống không.
"Hủy hôn."
Micro vẫn đang mở.
Giọng nói của tôi theo hệ thống loa truyền đi khắp sảnh tiệc.
Tiếng nhạc dương cầm lập tức bị nhân viên âm thanh ngắt giọng.
Anh thợ chụp ảnh ngẩng phắt đầu lên.
Tấm kịch bản trên tay người dẫn chương trình rơi bộp xuống đất.
Ở hàng ghế đầu tiên, mẹ tôi bật dậy như lò xo.
"Tri Ý, con vừa nói cái gì?"
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc micro.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Con nói, hủy hôn."
Hàng ghế người thân và bạn bè bắt đầu có tiếng xôn xao.
Bố mẹ Lục Văn Chu ngồi phía bên phải, sắc mặt sa sầm xuống.
Mẹ Lục nhìn sang mẹ tôi.
"Chuyện này là thế nào?"
Mẹ tôi không trả lời bà ấy.
Bà nhấc váy bước lên sân khấu, giơ tay định giật lấy chiếc micro trong tay tôi.
"Con đi xuống trước đã."
Tôi nghiêng người né tránh.
Tay bà hụt vào khoảng không, nụ cười trên mặt không thể duy trì nổi nữa.
"Bao nhiêu người đang nhìn thế này, con đừng có quấy phá."
Tôi nhìn xuống dưới đài.
Người thân bạn bè hai bên, quản lý khách sạn, thợ chụp ảnh quay phim, đội ngũ tiệc cưới, hàng chục ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.
Kiếp trước, tôi sợ nhất là những ánh nhìn như vậy.
Sợ người ta nói mình không biết cư xử.
Sợ Lục Văn Chu mất mặt.
Sợ mẹ tôi khó xử ở giữa.
Sợ Lâm Chi khóc.
Bây giờ, tôi quay sang hỏi người dẫn chương trình:
"Vừa rồi có ghi hình lại không?"
Người dẫn chương trình ngẩn ra.
Anh thợ quay phim bên cạnh gật đầu:
"Có quay."
"Cứ tiếp tục quay đi."
Sắc mặt mẹ tôi biến đổi.
"Hứa Tri Ý!"
Tôi không thèm nhìn bà.
"Giám đốc Cố có ở đây không?"
Phía bên phải sân khấu, một người đàn ông mặc âu phục màu đen bước ra từ sau tấm phông nền.
Cố Ngạn Từ là tổng đạo diễn của buổi lễ cưới này.
Kiếp trước, sau khi đám cưới của Lục Văn Chu và Lâm Chi kết thúc, tôi mặc chiếc váy phù dâu rời đi bằng cửa sau.
Bạn bè của Lâm Chi đuổi theo chụp hình chế giễu tôi.
Chính Cố Ngạn Từ đã tắt máy quay bên ngoài sảnh tiệc, rồi khoác chiếc áo khoác của anh lên vai tôi.
Nhật Nguyệt
Anh nói: "Cô Hứa, hợp đồng đám cưới, quyền sở hữu phòng tân hôn, thỏa thuận đầu tư, tất cả đều có thể kiểm tra lại."
Lúc đó tôi đã thua quá t.h.ả.m, đến cả sức lực để kiểm tra cũng không còn.
Kiếp này, anh đứng dưới sân khấu, ngước lên nhìn tôi.
"Cô Hứa."
Tôi nói: "Dừng toàn bộ quy trình lại."
"Giữ lại toàn bộ video ghi hình tại hiện trường, nhật ký liên lạc của nhân viên, biên bản thay đổi lịch trình từ chín giờ sáng hôm nay cho đến bây giờ."
"Khách sạn, hoa tươi, chụp ảnh, tiệc cưới, tất cả các khoản thanh toán cuối cùng tạm thời không tất toán."
Cố Ngạn Từ không hỏi nhiều.
Anh quay sang dặn dò trợ lý của mình.
"Bên âm thanh giữ lại đoạn ghi âm."
"Máy quay không được tắt."
"Tổng hợp lại mốc thời gian chú rể vắng mặt."
Mẹ tôi lao đến trước mặt tôi, chộp lấy cổ tay tôi.
"Tổng duyệt đến muộn thì có gì là chuyện to tát?"
"Công ty của Văn Chu bận rộn, thằng bé..."
"Anh ta bận đưa Lâm Chi đi thử váy cưới."
Lời nói của bà đứt ngang giữa chừng.