Kiếp Trước Bị Đối Xử Tàn Tệ, Kiếp Này Sống Một Đời Cực Phẩm

Chương 204



*câu đầy đủ là chưa đụng vào tường nam chưa biết quay đầu: Chỉ những người chưa gặp khó khăn khổ sở thì chưa biết quay đầu lại

"Mẹ, có chuyện gì mà bí mật như vậy?" Lý Xuân Lan tò mò hỏi.

Đoạn đường lên lầu, Dương Văn Trân không nói gì, dẫn Lý Xuân Lan đến phòng mình rồi mới mở túi đen, lộ ra đống tiền bên trong.

"Xuân Lan, con không phải bảo là thời gian chúng ta làm chương trình khuyến mãi thì không kiếm được tiền à? Con xem túi đầy tiền này!" Giọng nói của Dương Văn Trân run run, "Cả đời này mẹ chưa bao giờ thấy kiếm tiền dễ dàng như vậy!"

Nhớ lại thời điểm đói khổ ba năm, nhà bọn họ khổ hơn bây giờ gấp trăm lần, chỉ có thể nhịn đói mà sống.

Lúc đó, bà không dám nghĩ đến việc có thể sống cuộc sống tốt đẹp như hiện tại.

"Mẹ, vui không?"

"Vui!"

"Vậy sau này chương trình khuyến mãi kết thúc, kiếm được nhiều hơn nữa, mẹ phải cố gắng đếm tiền nhiều hơn nữa! Sẽ rất vất vả đấy!"

"Đếm tiền thì vất vả ở đâu chứ?!?" Dương Văn Trân cười đến nỗi sắp nứt cả mặt, "Con nói xem sao mẹ lại sinh ra được đứa con gái tài giỏi như con chứ!"

Lý Xuân Lan thấy mẹ cô vui như vậy, cười gian ác nói: "Mẹ, mẹ chờ một chút."

Nói xong, cô ra khỏi cửa đi về phía phòng ngủ của mình và Lý Hà Lệ, lấy một cuốn sổ và vài cuốn sách đến cho bà.

"Từ nay sổ sách sẽ do mẹ quản lý, đây là sách dạy cách quản lý sổ sách đơn giản, mẹ phải học chăm chỉ mới có thể đảm nhiệm được! Sau đó, trong sổ sách cũng ghi chép hết chi phí ban đầu, học xong rồi mẹ tính toán xem chúng ta phải kinh doanh bao lâu mới thu hồi vốn."

Nụ cười của Dương Văn Trân bỗng nhiên cứng đờ: "Xuân Lan à, mẹ không biết chữ."

"Trước đây con và Hà Lệ ai chẳng phải người mù chữ! Bây giờ Hà Lệ đi ngủ còn nói mớ đọc chữ nữa đó! Mẹ, không lâu nữa mẹ sẽ trở thành người giàu có ở Ngu Thành, không biết chữ, không hiểu sổ sách, làm sao mà kinh doanh tốt tiệm của chúng ta?"

"Có lý! Mẹ cũng phải học hỏi các con, cố gắng không làm người mù chữ!" Dương Văn Trân kiên quyết nói.

"Để Hà Lệ đến, hai mẹ con cùng hợp tác, ghi chép sổ sách của ngày hôm nay." Lý Xuân Lan đề nghị, "Thực sự không được thì lại hỏi ba."

"Được." Dương Văn Trân nói, "Chờ bé tư bé năm nghỉ hè, mẹ bảo chúng dạy toán cho mẹ!"

Hai người đang bàn bạc, bên ngoài truyền đến tiếng nịnh nọt của Lý Vệ Quân:

"Chị, trên bếp có nước nóng, bây giờ có thể ngâm chân rồi. Chị mau vào đi!"

Dương Văn Trân nghe thấy tiếng Lý Vệ Quân không khỏi nhíu mày, con trai nhà và đang giấu cái gì, bà ngửi thấy liền biết.

Hôm nay con trai không bình thường!

...

"Chị, thế nào rồi? Ngâm chân có thoải mái không?"

Trong phòng, Lý Vệ Quân chăm chú xoa bóp chân cho Lý Xuân Lan, rồi nịnh nọt hỏi.

Lý Xuân Lan nói: "Cũng được, ấn mạnh hơn một chút, còn nữa, sau này em cũng nên tìm hiểu về huyệt vị ở lòng bàn chân, ấn huyệt như vậy chắc chắn sẽ thoải mái hơn!"

Đối mặt với yêu cầu của Lý Xuân Lan, Lý Vệ Quân không hề tức giận, còn cẩn thận ghi nhớ, chăm chú ấn bóp một lúc lâu, thuận tiện cũng nói chuyện phiếm đủ thứ linh tinh.

Thấy Lý Xuân Lan thoải mái thư giãn, cuối cùng cậu cũng đi thẳng vào vấn đề, mở lời: "Chị ơi, em có chuyện muốn nhờ chị."

"Có phải về Vương Ngọc Đình không?"

Lý Vệ Quân sững sờ, rồi nhanh chóng đáp lại với vẻ mặt nịnh nọt: "Chị ơi, sao chị ngày càng thông minh thế, em chưa kịp nói chị đã đoán ra rồi."

Sau khi khen ngợi, cậu thăm dò hỏi: "Chắc là có ai đó nói gì đó rồi phải không?"

Lý Xuân Lan nói: "Em cười hí hửng như vậy, trừ khi chị bị mù, nếu không làm sao không biết chuyện gì đang xảy ra?"

Lý Vệ Quân: ...

"Chị, chị nói gì chính là cái đó."

Cậu nịnh nọt, tiếp tục lén nhìn sắc mặt Lý Xuân Lan, thấy chị vẫn bình tĩnh, có vẻ kiên nhẫn, liền tranh thủ cơ hội vội vàng kể tiếp chuyện: "Chị ơi, chuyện gia đình Ngọc Đình và nhà mình trước đây bất hòa, thực ra đều do ba mẹ Ngọc Đình gây ra. Cô ấy cũng là con gái, cũng rất khổ, đừng nhìn cô ấy hoạt bát vui vẻ, bình thường ở nhà luôn bị bắt nạt..."

Lý Vệ Quân kể lại trải nghiệm của Vương Ngọc Đình một cách chi tiết, thậm chí còn hơi cường điệu theo hướng chủ quan, hy vọng Lý Xuân Lan có thể đặt mình vào vị trí của Ngọc Đình, mới có thể có những tiến triển sau này.

TBC

"Chị cũng là con gái, em nghĩ chị cũng có thể thấu hiểu sự khó khăn của Ngọc Đình chứ?" Lý Vệ Quân nói xong, thuận thế hỏi ngược lại một câu.

Lý Xuân Lan rất tự nhiên nói: "Từ trước đến nay ba mẹ mình luôn yêu thương chị nhất, cho nên chị không hiểu được mấy chuyện này đâu!"

Lý Vệ Quân: ...

Chiêu khóc lóc thương hại đầu tiên, tuyên bố thất bại!

Lý Vệ Quân vẫn tiếp tục, bắt đầu tung ra chiêu thứ hai, liên tục nhấn mạnh tình cảm chị em ruột của hai người.

Thậm chí còn kể cả chuyện hồi nhỏ, lúc gia đình nghèo khổ khó khăn lắm mới có nước đường uống, cậu để Lý Xuân Lan uống trước.

Tất nhiên rồi, trước đây để bênh vực cho Lý Xuân Lan, cậu còn đã hung dữ với Khánh Vân Diên, những chuyện đó cũng được kể ra từng cái một.

Cậu lải nhải kể hết mọi chuyện, rồi mới tủi thân nói: "Chị, bình thường em luôn đứng về phía chị, lần này chị cũng đứng về phía em được không?"

Lý Xuân Lan nói: "Được chứ!"

"Chị, em cầu xin chị..." Lý Vệ Quân bắt đầu khóc lóc, nhưng khóc được một nửa mới nhận ra chị gái đã đồng ý.

Cậu không thể tin được nói: "Chị, chị nói gì vậy?"

"Chị nói được, chị đứng về phía em!"

"Chị phải biết em muốn nói gì..." Lý Vệ Quân không chắc chắn nói, "Như vậy chị cũng đứng về phía em?"

"Chính là không nỡ bỏ người yêu xinh đẹp của em, muốn tiếp tục ở bên cô ta. Để chị đứng về phía em!" Lý Xuân Lan giải thích rồi hỏi, "Đúng không?"

Lý Vệ Quân cười đến mức khóe miệng sắp đến mang tai.

Cái chân này quả nhiên không rửa uổng phí!

"Chị, chị thật sự đứng về phía em? Chị đồng ý em tiếp tục yêu Ngọc Đình?" Lý Vệ Quân hỏi.

Lý Xuân Lan nói: "Chúng ta là chị em ruột, chị hiểu em!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

"Ừ ừ ừ, chị ơi, chỉ có chị mới hiểu em!"

"Ngày đó, chị nhìn trúng Khánh Vân Diên mặc áo sơ mi trắng, có khí chất thư sinh, quan trọng là đẹp trai, em còn chê chị chỉ biết nhìn mặt, nói chị không có chí tiến thủ! Nhưng bây giờ cuối cùng cũng đã chứng minh được, chúng ta là cùng một kiểu người!”

“Ngày đó, em và gia đình đều cho rằng Khánh Vân Diên không tốt, chị nhất định phải đ.â.m đầu vào tường, kết hôn với anh ta. Bây giờ gia đình cũng cho rằng Vương Ngọc Đình không tốt, nhưng chị có kinh nghiệm, chị đương nhiên hiểu em rồi!"

Nụ cười rạng rỡ trên môi Lý Vệ Quân bỗng nhiên cứng đờ.

Đây là hiểu cậu sao?!

Cậu còn tưởng chị gái đang giễu cợt mình!!!

"Em trai, chị nói thật, em đừng tưởng chị đang châm chọc giễu cợt em nhé?!" Lý Vệ Quân vừa mới đoán trong lòng Lý Xuân Lan đang châm chọc mình, Lý Xuân Lan đã tự hỏi ra.

Lý Vệ Quân có thể làm gì đây?

Tất nhiên là lắc đầu nói không.

Lý Xuân Lan cười nói: "Chị nói cho em biết, chị có kinh nghiệm, ly hôn rồi cũng là nhìn mặt (nhan sắc) người ta mà tìm người, em nhìn mặt, chị thấy không có vấn đề gì! Hơn nữa, chị ủng hộ em tiếp tục yêu cô ta!"

Lý Vệ Quân phản bác: "Chị, em không nhìn mặt, em và Ngọc Đình là tình yêu chân chính, là duyên trời định! Nếu không sao em có thể vừa lên xe lửa đã gặp cô ấy, rồi tình cờ nói chuyện hợp ý, cuối cùng còn đến với nhau?!"

Nếu không phải sợ đắc tội Lý Xuân Lan, cậu thực sự muốn nói Ngọc Đình và Khánh Vân Diên hoàn toàn khác nhau.

Khánh Vân Diên, là chị gái cậu c.h.ế.t đi sống lại mới theo đuổi.

Nhưng Ngọc Đình là cả hai đều có tình cảm với nhau mới đến với nhau.

"Đúng đúng đúng, nếu ngày đó em gặp Vương Ngọc Đình nặng 150 kg, bốn mươi tuổi, nhiệt tình nhiều chuyện như mấy bà thím, em cũng sẽ rất rung động!"

Lý Vệ Quân nghẹn lời: ...

"Em nói không lại chị, tóm lại là chị đồng ý em và Ngọc Đình ở bên nhau phải không?!" Lý Vệ Quân nói.

Lý Xuân Lan nói: "Đúng, chị đã nói chúng ta là chị em giống nhau rồi. Ngày đó, mọi người trong gia đình đều nói chị và Khánh Vân Diên ở bên nhau sẽ không hạnh phúc, chị vẫn muốn đ.â.m đầu vào tường để kết hôn với anh ta.”

“Còn hai đứa, chị cũng nghĩ hai đứa kết hôn sẽ không hạnh phúc, nhưng chị biết em cũng cố chấp giống chị, nên chị không khuyên hai đứa chia tay."

Lý Vệ Quân uể oải một lúc, nhưng nghĩ lại mặc dù xuất phát điểm của chị gái khác nhau, nhưng kết quả là điều cậu muốn.

"Dù sao chị cũng đã đồng ý, vậy chị ơi, dù chị cho rằng em cũng đang đ.â.m đầu vào tường, thì chị cũng giúp em, để em đ.â.m vào tường một lần đi?"

Lý Vệ Quân dụ dỗ Lý Xuân Lan giúp đỡ.

"Chị giúp em khuyên nhủ ba mẹ, để bọn họ cũng đồng ý được không?"

"Được chứ!" Lý Xuân Lan lại trả lời rất dứt khoát.

Thật sự lúc này, Lý Vệ Quân cảm thấy kế hoạch của mình quá suôn sẻ, đến nỗi có cảm giác không thật.

"Chị, chị đã đồng ý rồi?"

"Đúng." Lý Xuân Lan nói, "Chị thấy em nói rất đúng! Nên chị sẵn lòng giúp em!"

Lý Vệ Quân biết ơn nói: "Chị vẫn là chị của em, cả đời này em làm trâu làm ngựa cho chị cũng không đủ bù đắp!"

Lý Xuân Lan nở nụ cười rạng rỡ, nhưng Lý Vệ Quân lại cứ cảm thấy bất an trong lòng.

“Em đã nói hết yêu cầu của em rồi, giờ chị cũng nói yêu cầu của chị.”

“Chị, chị nói đi, em lên núi đao xuống biển lửa cũng cam lỏng!” Lý Vệ Quân nói.

Hình như lúc này nụ cười của Lý Xuân Lan ngày càng trở nên tà ác.

Cô mở miệng nói: “Vệ Quân à, như em vừa nói đấy, ba mẹ yêu thương chị nhất.”

“Đúng đúng đúng.” Lý Vệ Quân đáp.

Bây giờ cậu cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi nữa, không cần phải tranh giành sự yêu thương của ba mẹ.

“Ý chị là, bởi vì ba mẹ yêu thương chị hơn, không yêu em nhiều như vậy, nên chờ hai đứa mình đụng đầu vào tường sẽ có cách xử lý khác nhau!”

Lý Vệ Quân có chút không hiểu, vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn Lý Xuân Lan, chờ cô giải thích.

Lý Xuân Lan vẫn cười rạng rỡ, bắt đầu giải thích với Lý Vệ Quân: “Cho nên, khi chị đụng đầu vào tường, ba mẹ ân cần chăm sóc chị vô cùng. Không những xem Khánh Vân Diên như người nhà, ngay cả chị kết hôn với anh ta phải giúp nuôi thằng nhóc vô ơn Khánh Bách kia, mẹ cũng coi nó như cháu ruột. Còn em chắc chắn sẽ khác, sẽ không được đối xử như vậy!”

Lý Vệ Quân nói: “Chị, chỉ cần ba mẹ đồng ý, em chịu bất kỳ cách đối xử nào. Nên chị cứ giúp em thuyết phục ba mẹ là được.”

Lý Xuân Lan gật đầu: “Nếu em lại có thể chấp nhận được chuyện này, vậy thì chị nói tiếp.”

“Chị nói đi, chị nói đi!” Lý Vệ Quân càng thêm cung kính.

Lý Xuân Lan nói: “Ngoài việc ba mẹ sẽ không có thái độ tốt, còn lời em hứa trước đây là kiếm được tiền sẽ bắt đầu báo đáp chị, vẫn giữ nguyên lời hứa đúng không?”

“Giữ nguyên lời hứa!”

“Vậy sau này mỗi tháng cho chị hai mươi đồng, cho chị mãi... ” Lý Xuân Lan suy nghĩ một chút, “Cho chị mười năm! Không vấn đề gì chứ?”

Lý Xuân Lan bây giờ dựa vào lớp học phụ nữ đã đạt được tự do tài chính, đương nhiên không tham lam chút tiền bạc của cậu.

Cô chỉ muốn tạo thêm nhiều trở ngại cho mối tình “đụng đầu vào tường” này.

“Không vấn đề gì!” Lý Vệ Quân nói.

“Ba mẹ nuôi em lớn từng ấy năm cũng không dễ dàng gì, nhà người yêu em không phải luôn luôn nhấn mạnh em là con trai trưởng sao. Em cũng nên đưa cho ba mẹ một chút tiền sinh hoạt? Mỗi tháng mỗi người mười đồng, không vấn đề gì chứ?”

Lý Vệ Quân cắn răng trả lời: “Không vấn đề gì.”

Lý Vệ Quân bây giờ làm tài xế xe tải, công việc lương cao, cộng thêm một số tiền ngoài luồng, mỗi tháng kiếm được hơn sáu mươi đồng là không thành vấn đề.

Mức lương cao như vậy mà bị trừ đi bốn mươi đồng, thì còn lại thật sự không nhiều! Hơn nữa đều là tiền mồ hôi nước mắt cậu kiếm được!

Làm tài xế xe tải lương cao nhưng cũng là một công việc vô cùng vất vả.

“Em đồng ý là được, về sau chị sẽ nói với ba mẹ. Dù sao bọn họ có thể sẽ không vui, nhưng em yên tâm, chị nhất định sẽ thuyết phục bọn họ, cũng sẽ không đánh em đâu!” Lý Xuân Lan đảm bảo.

Lý Vệ Quân cảm động rơi nước mắt, hoàn toàn không nghĩ đến việc mình giao nộp phần lớn tiền lương, sau này lúc kết hôn sẽ sống như thế nào.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com