Kiếp Trước Bị Đối Xử Tàn Tệ, Kiếp Này Sống Một Đời Cực Phẩm

Chương 97



“Thực tế, mỗi ngày Hoàng đế được ăn hơn một trăm món ngon, là những món mà bọn họ chưa từng nghe thấy bao giờ.”

Lục Tế Thanh đưa ra ví dụ, nhìn chăm chú vào Lý Xuân Lan “Cho nên Xuân Lan, em hoang mang tức là em đã tiến bộ, mắt em đã nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, em đã phá vỡ giới hạn nhận thức của mình trước đây. Đừng suy nghĩ quá nhiều, thích gì thì làm, chỉ có trải nghiệm mới có thể tăng thêm nhận thức, rồi tìm được điều mình thực sự muốn.”

Lý Xuân Lan lần đầu tiên nghe lý thuyết này, mãi không nói nên lời.

Cô nhìn Lục Tế Thanh rất lâu… nhất thời cảm thấy người này như đang tỏa sáng.

Nhớ lại trước kia, sao cô chỉ nghĩ Lục Tế Thanh là một tên nhát gan, yếu đuối?

“Lục Tế Thanh, cậu có học thức như vậy, sao lại thích một người chỉ nghĩ Hoàng đế ngày nào cũng ăn bánh bao thịt như tôi?”

Lý Xuân Lan lại hỏi anh tại sao lại thích cô.

Lần đầu tiên cô cảm thấy mình quá bình thường, bị người ta thích thật kỳ lạ.

Lần này cô phát hiện mình còn bình thường hơn, bị một người còn xuất sắc hơn trong tưởng tượng của cô là Lục Tế Thanh thích, càng thêm không thật.

Lục Tế Thanh vừa an ủi tâm trạng thất vọng của Lý Xuân Lan, bây giờ lại bị hỏi đến ngại ngùng.

“Anh cũng không xuất sắc gì, chỉ đọc nhiều sách hơn em, biết nhiều hơn em một chút. Thế giới này rất rộng lớn, kiến thức rất nhiều, trong những kiến thức khác, nhận thức của anh cũng giống như người nghĩ Hoàng đế ngày nào cũng ăn bánh bao thịt.”

Nói xong, anh nhìn Lý Xuân Lan, trong mắt như chứa cả một dòng suối xuân “Nhưng ngoài việc biết nhiều hơn em một chút kiến thức, biết làm toán một chút, thì em xinh đẹp, dũng cảm, tốt bụng, siêng năng, làm gì cũng tốt, trong mắt anh, em như ánh mặt trời, em thật sự rất tốt!”

Lý Xuân Lan cảm thấy tâm lý tự ti do những cú sốc trong kiếp trước của cô hình như đang dần tan vỡ.

Hóa ra trong mắt người khác cô lại tốt như vậy?

Lục Tế Thanh thấy Lý Xuân Lan lộ ra vẻ tự ti khi nghe anh nói thích cô, lòng anh rất khó chịu.

Rõ ràng người nên tự ti là anh mới đúng.

“Anh kém hơn em về nhiều mặt, thậm chí còn là một người xấu.”

“Mặc dù nhớ đường lên núi nhưng lại cố tình nói không biết đường để ở bên em thêm một lúc, cố tình không nhắc nhở em đi sai đường dẫn đến việc em bị thương. Anh còn thấy mối quan hệ của em và Khánh Vân Diên gặp vấn đề, lập tức thừa cơ xông vào! Thật sự không biết xấu hổ!”

“Thậm chí anh còn không thể kiềm chế được mà nghe lén cuộc trò chuyện của hai người, phép lịch sự “không nghe lén chuyện người khác” đã bị anh vứt đi đâu mất rồi.”

Bàn tay không bị thương của Lục Tế Thanh nắm chặt chăn trên giường của cô, hình như đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Công việc của anh rất bận rộn, rất bận rộn, nhiều đồng nghiệp trong đơn vị đều chia tay, ly hôn vì cả năm chẳng gặp nhau được mấy lần. Mấy người vợ của đồng nghiệp anh đều là tự gánh vác gia đình một mình, cô cùng vất vả. Vốn dĩ anh không phải là một người chồng tốt.”

TBC

“Bởi vì anh thích em cũng đã gây ra nhiều chuyện tạo ra phiền phức và khốn khổ cho em.”

Lục Tế Thanh nhìn thẳng vào mắt Lý Xuân Lan, chân thành nói: “Xuân Lan, là anh quá vô trách nhiệm. Hôm nay em từ chối anh là đúng.”

Tim Lý Xuân Lan đập thình thịch, đầu óc trống rỗng, mãi vẫn không biết đáp lại thế nào.

Rầm!

Cửa phòng bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Dương Văn Trân hừng hực khí thế bước vào phòng: “Tế Thanh à, ngoài kia có một chiếc máy cày đang đợi cháu, bảo là chở cháu đến trạm xe lửa. Cả ngày nay đã chịu khổ như vậy còn chưa kịp ăn tối! Sao lại vội đi như vậy?”

Lý Xuân Lan sửng sốt: “Đi trạm xe lửa? Cậu định đi đâu?”

“Sao thế? Hai đứa ở trong phòng nói chuyện với nhau lâu như vậy rồi mà Tế Thanh vẫn chưa nói với con chuyện mình phải đi à?” Dương Văn Trân hỏi.

Lục Tế Thanh nói: “Cháu đang định nói.”

Dương Văn Trân bất lực: “Làm gì cũng chậm chạp, chính vì vấn đề này mà dẫn đến tình huống hiện tại!”

Lục Tế Thanh không nói gì, không biết là đồng ý hay là làm sao.

“Được rồi được rồi, hai đứa cứ nói chuyện trước đi, đồ ăn sắp xong rồi, thím đi gọi người đón cháu vào ăn bữa cơm nóng. Đi đường mà vội vã thế này làm sao được, không bằng đợi một lúc rồi để máy cày chạy nhanh hơn chút nữa…”

Dương Văn Trân vừa nói vừa bước ra khỏi phòng, còn trực tiếp đi gọi người đón Lục Tế Thanh vào ăn.

“Sao bây giờ cậu lại vội vả đi?” Sau khi mẹ đi, Lý Xuân Lan mới lên tiếng hỏi.

Lục Tế Thanh nói: “Công việc ở đơn vị rất bận.”

“Tết đến nơi rồi mà cũng không cho hai người ta nghỉ ngơi tử tế, còn ngày nghỉ phép lúc bình thường thì sao! Vợ của đồng nghiệp của cậu ly hôn đúng là chuyện bình thường.” Lý Xuân Lan oán trách.

“Ừm.” Lục Tế Thanh đáp lại.

Lý Xuân Lan nhìn cánh tay bị thương của anh, có chút lo lắng, hơn nữa cô cảm thấy hình như anh cũng bị cảm lạnh.

“Cậu lại đây chút.” Lý Xuân Lan vẫy tay.

Lục Tế Thanh không hiểu “lại đây chút” là phải lại đây thế nào, thử thăm dò nghiêng người về phía cô một chút.

Lý Xuân Lan thấy anh dựa sát vào một chút, khoảng cách đủ rồi, mới chủ động sờ lên trán anh.

Lục Tế Thanh lại cứng đờ người, không dám nhúc nhích một chút nào.

“Cậu cũng bị sốt rồi, tôi nghe giọng cậu nói cũng hơi khác rồi. Bây giờ cậu vừa bị thương vừa bị bệnh, về làm việc sao được? ! Hay là nghỉ phép đi, nghỉ ngơi một thời gian, khỏe lại rồi làm việc.”

Lục Tế Thanh nói: “Xuân Lan, công việc của anh rất quan trọng, mọi người trong đơn vị đều đang đợi anh, anh không thể phụ lòng mọi người. Tôi nghỉ ngơi trên xe, uống thuốc là sẽ khỏi.”

“Cả một đơn vị không có cậu thì cũng không phải là không thể xoay sở được!” Lý Xuân Lan bất lực nói.

“Một cá nhân là anh đúng là không đáng kể, nhưng một đơn vị thì giống như một cỗ máy, thiếu một bộ phận sẽ xuất hiện nhiều vấn đề. Nếu ai cũng làm như em nói, vậy cỗ máy này thiếu nhiều bộ phận hơn, sẽ càng gặp nhiều vấn đề!”

Mỗi lần Lục Tế Thanh đưa ra ví dụ đều dùng một giọng điệu nhẹ nhàng kể chuyện, Lý Xuân Lan nghe rất dễ chịu, không hề có cảm giác dạy dỗ.

“Cậu nói đúng! Tôi bị cậu thuyết phục rồi.” Lý Xuân Lan nói.

“Tuy nhiên tôi thấy công việc của cậu quá vất vả, sau này không muốn làm nữa thì đi dạy học đi, cậu nói đạo lý mà không khiến tôi khó chịu chút nào!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Lục Tế Thanh cười nhạt, nhìn rất vui vẻ.

“Tế Thanh, thời gian không còn nhiều nữa đâu.”

Ngoài cửa, người đàn ông cao lớn đến đón Lục Tế Thanh lên tiếng nhắc nhở.

“Chậm thêm chút nữa thì sẽ rất khó lên chuyến xe lửa của Ngu Thành.”

Lục Tế Thanh đáp: “Biết rồi.”

Sau đó, anh nghiêm túc chào tạm biệt Lý Xuân Lan: “Xuân Lan, anh thực sự phải về làm việc rồi, gây ra nhiều rắc rối cho em như vậy, em đừng giận anh.”

Hiện tại Lý Xuân Lan không biết phải đối mặt với Lục Tế Thanh như thế nào, đầu óc trống rỗng…

“Tôi không giận cậu.”

“Sau này em muốn làm gì thì cứ làm, trời đất rộng lớn, có rất nhiều việc có thể làm. Cho dù cuối cùng em tìm được con đường nào, anh cũng ủng hộ em!”

“Ừm.”

“Ừ… Không liên quan đến chuyện gì khác, nếu em có bất kỳ điều gì cần anh giúp đỡ, sau này liên lạc với anh, em đừng khách khí. Anh…”

Lục Tế Thanh nói đến đây, lời nói có chút do dự.

Anh định nói tiếp là, “Mặc dù anh không chắc có thể mang lại hạnh phúc cho em, nhưng về vật chất và cơ hội thì anh có thể hết lòng giúp đỡ”.

Nhưng suy nghĩ một chút, anh lại sửa lời: “Anh không sợ em làm phiền anh, em có bất kỳ điều gì cần giúp đỡ nhất định phải làm phiền anh!”

Lý Xuân Lan không “ừm” nữa, cô bất giác vẫy tay: “Biết rồi, biết rồi, cậu đi nhanh đi, đừng bỏ lỡ chuyến xe.”

Lục Tế Thanh nghe lời gật đầu, lưu luyến rời đi, ngay cả hành lý cũng đã được người đón anh cầm đi.

Tiếng máy cày ầm ầm ngày càng xa, chờ đến khi khuất xa…Người đàn ông đô con được cử đến đón mới nói: "Kỹ sư Lục, tôi đã sắp xếp bác sĩ rồi, đến Ngu Thành sẽ khám lại vết thương cho ngài."

"Không cần đâu, tôi không yếu đuối như vậy, lát nữa lên xe ngủ một giấc là ổn thôi." Lục Tế Thanh trả lời.

"Nhưng nhiệm vụ của tôi là bảo đảm an toàn và chăm sóc sức khỏe cho ngài, phòng ngừa lỡ như, ngài vẫn nên đi khám đi."

Lục Tế Thanh cũng không muốn làm khó công việc của người ta, đồng ý, sau đó hỏi: "Cơ quan cảnh sát đã tìm ra gián điệp chưa?"

"Chưa, sau khi điều tra kỹ càng sẽ kết thúc vụ án với tội danh lừa đảo."

Lục Tế Thanh nghe xong thở phào nhẹ nhõm.

Phía bên kia, trong phòng của Lý Xuân Lan, Dương Văn Trân không kìm được lời khen ngợi:

"Thằng bé Tế Thanh này ngày càng giỏi! Bị Dương Hồng Mai lừa một số tiền lớn như vậy mà vẫn rộng lượng để con xem mình như kẻ tiêu tiền như rác, thật là đứa bé thật thà!"

Lý Xuân Lan nghe lời mẹ nói mà đầu óc quay cuồng.

"Là sao ạ? Sao lại nói người ta là kẻ ngốc?"

"Vừa rồi cứ nhấn mạnh bảo con đừng khách sáo, có việc gì cứ nhờ cậu ấy, thế không phải là kẻ ngốc thì là gì?"

Lý Xuân Lan: ...

Sau khi mẹ ruột nói vậy, cô cũng chẳng biết phản bác thế nào.

"Con thấy đó, thằng bé thật thà ngốc nghếch như vậy tốt biết mấy, hơn hẳn Khánh Vân Diên tinh ranh kia nhiều. Giá mà ngày xưa con lấy nó thì tốt rồi. Nhưng bây giờ cũng chưa muộn, con đang muốn ly hôn, đừng bỏ lỡ cơ hội này!"

"Mẹ, mới mấy ngày trước mẹ còn khen Khánh Vân Diên hết lời, giờ lại khen Lục Tế Thanh, mẹ thật là hay thay đổi quá!"

"Lúc đó mẹ tưởng con đang sống sung sướng ở thủ đô mà!" Dương Văn Trân giải thích.

Bà cũng thật ghét cái đầu óc ngu ngốc của mình, trước đây khi con gái và Khánh Vân Diên ở nhà thì toàn con gái chiều chuộng Khánh Vân Diên, đâu có lý do gì lên thủ đô mà Khánh Vân Diên lại đổi tính, đối xử tốt với con gái đủ điều.

"Dù vậy đi nữa, trước đây chẳng phải mẹ đã dạy con làm phụ nữ phải an phận thủ thường, không được học theo mấy người trong thôn sao. Giờ chúng ta chưa ly hôn mà đã nghĩ đến người khác, có phải là vừa ăn cơm trong bát vừa nhìn trong nồi không? Như vậy có phải là vô đạo đức không?"

Dương Văn Trân: ...

Những đạo lý này đúng là bà đã dạy con gái,

"Người ta là người ta, con là con. Con gái Xuân Lan của mẹ gọi là có sức hấp dẫn lớn, không giống mấy người đàn bà lăng nhăng kia."

Lý Xuân Lan không biết nói cái gì: ...

Hành động này của mẹ ruột nên gọi là gì nhỉ?!

Dạy con một đằng, thực tế lại làm một nẻo.

Không thể đánh giá được!

Do bị thương ở chân nên tất nhiên trong dịp Tết nhộn nhịp này Lý Xuân Lan không có cơ hội đi thăm họ hàng.

Tất nhiên, chuyện hình như cô bị người đàn ông xuất chúng Khánh Vân Diên bỏ rơi đang được đồn đại ầm ĩ, nếu đi thăm họ hàng chắc chỉ tổ tức giận thêm.

Trong đám họ hàng thân thích, người thực sự quan tâm đến cô chẳng được mấy người, kẻ thích xem trò cười của cô hơn cả người ngoài thì nhiều vô kể.

Nhưng trớ trêu thay, Lý Xuân Lan đã ngoan ngoãn ở nhà không đi thăm ai, thì họ hàng lại cứ nhất định phải đến nhà cô lượn lờ.

Ngày mồng 4 Tết, bác gái hai trước đó bị Lý Xuân Lan đánh một trận, hùng hổ đến nhà bọn họ.

Rõ ràng trước đây đã ngầm xé rách mặt nhau, đối phương còn tỏ thái độ không đội trời chung.

Kết quả hôm nay bác gái hai đến nhà mà cười toe toét như hoa nở, giống như chuyện đánh nhau trước đây chưa từng xảy ra vậy.

"Văn Trân à, lát nữa con rể tương lai của tôi đến chơi, các người phải cẩn thận một chút, nó là người thành phố không chịu được mấy cái không vệ sinh với thô lỗ đâu. À còn nữa, nhà cô không phải có mấy món bánh kẹo gì đó Xuân Lan mang từ thủ đô về sao? Đến lúc phát huy tác dụng rồi đấy..."

Lúc này, Lý Xuân Lan đang ngồi trước bàn học tập.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com