Kiếp Trước Lên Nhầm Kiệu Hoa, Kiếp Này Sửa Chữa Lỗi Lầm

Chương 10



Nàng ta nói từng chữ, thì thầm độc địa như lời nguyền rủa.

"Hắn chế-t vì ngươi."

11

Khi ta bước ra khỏi nhà lao, Cố Nam Khanh đang đợi ta ở bên ngoài.

Nắng đang rực rỡ, hắn đưa tay về phía ta, có chút bất mãn: "Sao tay lại lạnh thế này."

Người canh giữ Thẩm Chi Ý hỏi nên xử lý nàng ta như thế nào. Cố Nam Khanh lại nhìn ta. Ta hiểu ý hắn, nếu ta nhận thân phận của nàng ta, nàng ta vẫn có thể trở về Thừa tướng phủ làm Thẩm tiểu thư của nàng ta. Nhưng hắn không biết ân oán giữa ta và Thẩm Chi Ý.

Thế là ta nói: "Chỉ là một nữ nhân điên loạn, không phải tỷ tỷ của ta."

Cố Nam Khanh không hỏi thêm, nhưng cũng hiểu ý ta rồi, đưa mắt ra hiệu cho tùy tùng, rồi nắm tay ta đi về phía xe ngựa. Giế-t hay giam, đều không còn liên quan đến ta nữa.

Hắn còn không cưỡi ngựa nữa, vén rèm xe ngồi cùng ta trong xe ngựa. Ta tựa vào vai hắn, rõ ràng trong lòng khổ sở, nhưng mắt lại khô ran đến nhức.

Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, ta mơ thấy quá khứ. Lúc đó ta và Cố Nam Khanh vẫn chưa làm lành. Ta đến phủ đòi từ hôn, người làm của Trường Ninh Hầu phủ ngay cả ngăn cũng không dám.

Trận chiến này tuy thắng, nhưng hắn cũng bị thương khá nặng. Khi đẩy cửa phòng ra, hơi t.h.u.ố.c đắng xộc thẳng vào mặt. Hắn ngước mắt lên, để lộ khuôn mặt trắng bệch, khi nhìn thấy ta ánh mắt cực kỳ sáng.

Khoảnh khắc đó, ta có chút do dự, nhưng vẫn cố làm ra vẻ lạnh lùng: "Ta đến là để từ hôn với chàng."

Cố Nam Khanh nghe hết mọi lời ta nói khuôn mặt trắng bệch, nghe ta nói muốn từ hôn, nghe ta nói thích Tống Hoài Cẩn.

Hắn không nói gì, chỉ ho khan rất lâu, như thể cả lục phủ ngũ tạng đều muốn ho ra ngoài. Ta hiếm khi thấy sợ hãi, lại có chút oán trách bản thân cố ý chọc giận hắn.

Ta vừa đưa khăn tay cho hắn, vừa rơi nước mắt: "Ai bảo chàng còn không chịu cưới ta chứ."

Sao lại không thể nhường nhịn ta một chút chứ?

Sao lại không thể nói một câu thích ta chứ?

Cố Nam Khanh nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, có ánh sáng vỡ vụn lấp lánh trong mắt hắn.

Hắn thay đổi vẻ ngoài trước đây, nghiêm túc đến lạ thường.

"Xuân sang hoa đào rụng, ta nhất định sẽ cưới nàbf."

Đáng tiếc hoa đào năm đó cuối cùng cũng không rụng. Còn chuyện sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong mơ cũng dần dần không nhìn rõ nữa.

Ta tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, nghe Cố Nam Khanh ra lệnh dừng xe ngựa.

Hắn chỉnh lại chiếc áo khoác lớn đắp trên người ta, khẽ hỏi: "Sao vậy?"

"Mơ thấy ác mộng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nước mắt ban đầu không rơi được lúc này lại tuôn trào không ngừng.

Cố Nam Khanh luống cuống lau nước mắt cho ta, thì thầm: "Mơ đều là ngược lại."

Ta lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi: "Ta mơ thấy chàng chế-t rồi. Có người giả mạo chữ viết của ta, chàng vì thế mà rơi vào bẫy của người Nhung."

Tay hắn cũng chậm lại, cuối cùng thở dài một tiếng: "Người trong địa lao đã nói với nàng như vậy sao?"

Hắn xưa nay hiểu ta. Liên kết trước sau, làm sao có thể không đoán ra?

"Nàng nghe cho rõ đây," Cố Nam Khanh nâng mặt ta lên, trong mắt có sự bình tĩnh khiến ta yên tâm, "Ta tuyệt đối không thể nhầm lẫn nét chữ của nàng, nên giấc mơ của nàng không thể thành sự thật."

"Nếu có người nói những lời này để làm rối loạn lòng nàng, đó chắc chắn là người đó cố ý lừa nàng."

Hắn khẽ ngẩng đầu, có chút kiêu hãnh: "Nàng tin nàng ta, hay tin ta?"

Ta thút thít trả lời: "Ta đương nhiên tin chàng."

Cố Nam Khanh một tay nắm lấy cằm ta, tỉ mỉ lau nước mắt cho ta, một lúc lâu sau mới hài lòng.

Hắn quay người định bước xuống xe ngựa, ta vội vàng kéo hắn lại: "Chàng đi đâu?"

Hắn chỉ tay mơ hồ về phía gánh hàng rong đằng xa, khóe môi cong lên, cố làm ra vẻ thần bí: "Phu nhân nhà ta xưa nay thích ăn bánh nướng ở đó, một lần có thể ăn ba cái."

Ai một lần ăn được ba cái chứ?

Khi hắn ôm bánh nướng quay lại xe ngựa, ta vẫn còn nhớ mối hận hắn cố ý trêu chọc ta nói một lần ăn được ba cái, quay đầu đi nói không ăn. Cố Nam Khanh cũng không khách sáo với ta, chỉ trong chốc lát đã ăn hết một nửa.

Ta chậm rãi nhích lại gần hắn, suýt nữa thì ngã vào lòng hắn, mày cau lại nhìn chằm chằm vào chiếc bánh nướng của ta. Chiếc bánh nướng được hắn chậm rãi đặt vào lòng ta, cùng với một cành đào vẫn còn đọng sương.

Ta ngước mắt nhìn hắn, thấy hắn mắt mày cười rạng rỡ, ánh mắt cứ thế dễ dàng chạm vào nhau.

Hoa đào treo lơ lửng trong mùa xuân năm đó, cuối cùng cũng rụng xuống rồi.

Phiên ngoại: Tống Hoài Cẩn

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

1

Những ngày Tống Hoài Cẩn bị giam lỏng ở Tông Nhân phủ, hắn ta luôn lặp đi lặp lại những giấc mơ đó.

Trong mơ, hắn ta toại nguyện cưới được người mình muốn cưới, cũng như ý lợi dụng dã tâm của Thẩm Chi Ý để kiềm chế Trường Ninh Hầu phủ.

Mọi người đều sợ Khinh Vân kỵ của Trường Ninh Hầu. Khi ra trận chiến đấu, Cố Nam Khanh là Trấn Quốc Tướng quân, khi trở về triều lại làm Tiểu Hầu gia tự do tự tại.

Thật ra Tống Hoài Cẩn rất ghen tị với Cố Nam Khanh. Ghen tị hắn phóng khoáng, ghen tị hắn danh tiếng lẫy lừng, ghen tị hắn có được một mối nhân duyên tốt đẹp như vậy.

Tống Hoài Cẩn biết nàng, Nhị cô nương Thừa tướng phủ. Tam công chúa kiêu căng nhất trong cung thường lấy nàng ra so sánh, đáng tiếc lần nào cũng mất hết thể diện.