Kiếp Trước Lên Nhầm Kiệu Hoa, Kiếp Này Sửa Chữa Lỗi Lầm

Chương 2



3

Ta và Thẩm Chi Ý đã được đổi lại một cách âm thầm.

Người biết chuyện này không nhiều. Cố Nam Khanh nói khi nhìn thấy tân nương bước xuống kiệu, hắn đã nhận ra có điều không ổn. Để giữ danh tiết cho ta, hắn không công khai làm rõ, chỉ lấy cớ tránh bái đường, rồi vội vã chạy đến Hoài Vương phủ.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Trên đường trở về Hầu phủ, ta nhỏ giọng hỏi hắn: "Cố Nam Khanh, làm sao chàng phát hiện ra tân nương không phải là ta?"

Cố Nam Khanh hừ lạnh một tiếng: "Chiều cao không đúng, mùi hương không đúng, chỗ nào cũng không đúng. Ta còn tưởng nàng vì muốn trốn hôn nên tùy tiện tìm một nha hoàn đến lấp l.i.ế.m."

Giọng hắn ngừng lại, ngữ khí vẫn bình tĩnh như thường: "Trên đường đến có người nói với ta là nàng muốn đ.â.m lao thì phải theo lao gả cho Hoài Vương. Giờ nghĩ lại, việc lên nhầm kiệu hoa tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên."

Hắn gạt hết hạt sen, đậu phộng trên giường, đặt ta lên chiếc chăn mềm mại của phòng tân hôn. Khăn che mặt màu đỏ thẫm của ta được hắn vén lên, sau bao năm, ta cuối cùng cũng lại nhìn thấy Cố Nam Khanh.

Áo đỏ của hắn đã thấm đẫm tuyết trắng, môi châu đỏ được tuyết trắng tôn lên càng thêm tươi tắn. Thiếu niên lang trong ký ức vẫn ngời ngời ý chí, nhưng ánh mắt hắn nhìn ta lại chợt khựng lại.

Cố Nam Khanh khẽ cau mày, đường môi từ từ căng thẳng: "Sao sắc mặt nàng lại trắng bệch thế này?"

Hắn nghiến răng hỏi: "Tống Hoài Cẩn cho nàng ăn thứ gì không sạch sẽ à?"

Ta nhìn hắn chỉ lắc đầu, đè c.h.ặ.t bụng đang âm ỉ đau, nói không sao.

Kể từ lúc nghe thấy giọng Tống Hoài Cẩn, bụng dưới của ta đã bắt đầu đau. Bởi vì Tống Hoài Cẩn từng vì Thẩm Chi Ý mà ra lệnh m-ổ bụng ta.

Kiếp trước, ta đã yêu Hoài Vương Tống Hoài Cẩn, người không hề chần chừ cứu ta từ dưới hồ lên.

Để gả cho hắn ta, ta đã cãi vã với cha mẹ nhiều lần. Các cô nương trong kinh thành đều cười ta điên rồi, không muốn một hôn sự tốt đẹp, lại cứ nhất quyết gả cho một Hoàng t.ử thất sủng, sa cơ.

Sau khi gả nhầm, vì hắn ta đã có chính phi chưa cưới, nên dù ta là đích nữ Thừa tướng phủ, ta cũng chỉ có thể làm thiếp thất của hắn ta.

Ta từng trúng độc, từng chịu đao vì Tống Hoài Cẩn. Cũng từng vì cầu xin thần y ra núi cứu hắn ta mà quỳ suốt ba ngày trong tuyết, suýt chút nữa làm hỏng thân thể mình. Ta cũng đã cùng hắn ta đi khắp nơi, mua chuộc lòng người.

Sau này, hắn ta từ một Hoàng t.ử thất thế trở thành vị Đế vương cao cao tại thượng, không còn ai dám coi thường hắn ta, cũng không còn ai dám sỉ nhục hắn ta nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta được phong làm Quý phi cũng như ý có thai, mọi thứ dường như đang tốt đẹp hơn. Cho đến trước khi lâm bồn ta mới biết hắn ta và thứ tỷ đã lén lút tư tình từ lâu. Chuyện cứu ta khỏi nước năm xưa là do hắn ta cố tình sắp đặt, việc gả nhầm sau này chỉ là để dễ dàng nắm c.h.ặ.t cả hai nhà Thẩm Cố trong tay.

Cố Nam Khanh mất tích khi giao chiến với người Nhung, sống chế-t khó lường. Tống Hoài Cẩn để chiếm đoạt quyền thế Cố gia, đã nạp Thẩm Chi Ý, vốn đã là Cố phu nhân, vào cung và che giấu suốt một thời gian dài.

Lúc ta sắp chế-t, Thẩm Chi Ý còn dương dương tự đắc trước mặt ta.

Nàng ta từ trên cao nhìn xuống, có chút kiêu căng: "Muội muội, tuy ta mãi không thể m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của bệ hạ, nhưng bệ hạ thương ta xót ta, muốn giao đứa bé trong bụng muội cho ta nuôi dưỡng."

Lúc đó ta khó sinh, Tống Hoài Cẩn đã lệnh người m-ổ bụng ta.

Ta yêu Tống Hoài Cẩn cả đời, cuối cùng chỉ nhận được một câu "bỏ mẹ giữ con" từ hắn ta.

Cơn đau bị m-ổ bụng sống dường như muốn cắ-t đứ-t cả hồn phách ta, ta đau đến mức không thể rơi lấy một giọt nước mắt.

Ánh mắt ta rơi trên hoa văn phức tạp trên xiêm y của Thẩm Chi Ý, nàng ta cười đắc ý: "Vân cẩm do ngoại bang hiến tặng, giá trị ngàn vàng, bệ hạ đã ban hết cho ta."

Mùi má-u tanh nồng xộc lên, nhưng ta đã học y nhiều năm vì Tống Hoài Cẩn, vẫn ngửi thấy mùi xạ hương đậm đặc thoang thoảng theo mỗi cử động xiêm y của nàng ta.

Ta nhìn nàng ta, cong môi cười: "Tỷ tỷ đừng vội, tỷ muội ta sẽ sớm đoàn tụ thôi."

Tống Hoài Cẩn không yêu bất kỳ ai. Hắn ta chỉ yêu chính bản thân mình.

Cố Nam Khanh lo lắng cho ta, còn gọi cả đại phu đến khám bệnh. Cuối cùng đương nhiên chẳng khám ra được gì. Dưới ánh mắt lạnh lùng của Cố Nam Khanh, đại phu đành kê một vài thang t.h.u.ố.c an thần bình tĩnh.

Kiếp trước sau khi gả nhầm, Cố Nam Khanh bị tộc nhân ép cưới Thẩm Chi Ý. Ngay đêm tân hôn, hắn đã lấy cớ quân vụ tự xin rời kinh, bỏ lại Thẩm Chi Ý trong phủ, rồi trấn thủ biên ải không bao giờ trở về nữa.

Khi tin ta có t.h.a.i được lan truyền, Cố Nam Khanh xuất hiện trong bữa tiệc giao thừa trong cung năm đó.

Lúc ấy ta t.h.a.i nhi không ổn định, lo lắng có chuyện không may xảy ra với t.h.a.i nhi trong bụng nên đã sớm rời tiệc. Bọn ta gặp nhau trên đường, hắn nhìn ta một cái xuyên qua tuyết bay lả tả, bước chân dừng lại, không hề có chút hành động vượt giới hạn.

Nỗi đau đớn ngập tràn xuyên thẳng sống lưng, nhưng hắn cũng chỉ để lại một câu: "Trời lạnh hại thân, nương nương nên mặc thêm áo."

Ngày hôm sau, mẹ ta vào cung thăm, dẫn theo một nữ y để chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho ta.