Kiếp Trước Lên Nhầm Kiệu Hoa, Kiếp Này Sửa Chữa Lỗi Lầm

Chương 7



Ta cúi đầu, nhìn những vết mực loang lổ trên giấy, giọng rất khẽ: "Cố Nam Khanh... ta đã chế-t một lần rồi."

Ta vốn nghĩ hắn sẽ cười ta điên rồi, hoặc chỉ coi đó là lời nói đùa để lừa hắn. Nhưng không, nho đến khi hắn đưa tay ôm lấy ta, ta mới nhận ra cơ thể mình vẫn luôn run rẩy không ngừng.

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta, không hỏi thêm nữa, chỉ nói một câu: "Ta ở đây."

Ta ở trong vòng tay đó rất lâu, bàn tay cứng đờ cũng dần dần linh hoạt trở lại. Để mặc Cố Nam Khanh dùng khăn tay lau nước mắt cho ta một cách tỉ mỉ, ta lại cảm thấy có chút ngại ngùng.

Ta biết dù Cố Nam Khanh nói hắn tin lời ta, thì hắn cũng cần thời gian để chấp nhận, nên ta muốn tìm cớ chuồn ra ngoài.

Ai ngờ hắn chậm rãi gọi ta lại, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.

"Khoan đã. Ai nói những điều ta muốn hỏi là những điều này?"

Mí mắt hắn rủ xuống mệt mỏi, vẻ mặt không vui: "Rốt cuộc một năm ta không ở kinh thành đã xảy ra chuyện gì?"

Hắn cười lạnh với ta: "Sao đột nhiên lại thích Hoài Vương vậy? Còn đến Trường Ninh Hầu phủ đòi từ hôn. Mới chỉ một năm ngắn ngủi, sao nàng có thể thay lòng đổi dạ được?"

Hắn ép ta từng bước.

Ta bị hắn hỏi dồn cũng có chút bực mình, mang theo chút ý dỗi hờn: "Ta tại sao lại thích hắn ta, chẳng phải phải hỏi chàng sao?"

Tự thấy mình lỡ lời, ta bực bội cấu lòng bàn tay, không chịu nói nữa. Cuối cùng dưới sự đeo bám của Cố Nam Khanh, ta chỉ nặn ra được một câu.

Ta không tình nguyện trả lời hắn: "Ta đều nghe thấy rồi, chàng nói với Mục Vương Thế t.ử... rằng ta và chàng chỉ là chung sống qua ngày thôi."

Năm đó vào đêm Nguyên Tiêu, ta và Cố Nam Khanh bị lạc nhau trong đám đông.

Khi ta tìm thấy hắn, Mục Vương Thế t.ử kéo hắn lại: "Thích Thẩm Nhị cô nương đến thế sao? Lạc nhau một lát đã vội vàng thế này rồi à?"

Ta và Cố Nam Khanh quen nhau từ nhỏ, hôn ước là do mẹ của hai bên đã định từ khi bọn ta còn bé. Hồi nhỏ gặp nhau lúc nào cũng cãi nhau, mẹ ta luôn cười ta hễ gặp Cố Nam Khanh là mất hết vẻ tiểu thư khuê các.

Sau này Trường Ninh Hầu phủ danh tiếng lẫy lừng, các cô nương trong kinh thành đều ghen tị với ta vì có một hôn sự tốt. Lại có cô nương cố ý nói trước mặt ta, nếu không phải vì mối hôn ước từ thuở nhỏ này, Cố Nam Khanh làm sao có thể cưới ta. Khiến ta tức đến mức không ăn uống gì được ba ngày. Vì vậy lúc đó ta ôm đèn l.ồ.ng dừng bước, muốn nghe câu trả lời của Cố Nam Khanh.

Nhưng Cố Nam Khanh chỉ hất tay hắn ta ra, tùy tiện ném lại một câu: "Ai thích nàng ta. Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, chung sống qua ngày mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta sững sờ tại chỗ, mắt đỏ hoe bỏ chạy. Ngay cả chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ hắn tặng ta cũng bị ta làm rụng mất một tai.

Sau đó Cố Nam Khanh tìm thấy ta ở bờ hồ, nhưng ta không chịu nói chuyện với hắn. Lúc đó ta đang đợi hắn đến dỗ dành ta. Ai ngờ ngày hôm sau hắn đã nhận lệnh rời kinh. Rồi sau đó, ta vô tình bị ngã xuống nước, gặp Tống Hoài Cẩn.

Ban đầu quả thật có chút ý muốn chọc tức Cố Nam Khanh. Ta muốn làm hắn tức giận, ta làm ầm ĩ chuyện thích Hoài Vương cho cả kinh thành biết, thậm chí sau khi hắn bị thương trở về kinh, ta còn một mình đến tận phủ đòi từ hôn.

Ngày đến phủ ta còn cố ý mang theo t.h.u.ố.c trị thương loại tốt nhất cho hắn. Mẹ ta biết ta đang giận dỗi Cố Nam Khanh, còn bất lực cười ta cứng miệng.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Lúc đó ta làm sao có thể chịu đựng được người mình thích lại cưới mình chỉ vì cái gọi là hôn ước, chỉ để chung sống qua ngày. Chẳng lẽ nếu hôn ước đổi sang người khác, hắn cũng cứ cưới sao?

Hôn ước đương nhiên không hủy được, ta vốn dĩ đã không muốn hủy.

Sau này gả nhầm, ta bị Tống Hoài Cẩn vén khăn che mặt trước mặt mọi người. Không ai biết khoảnh khắc ta nhìn thấy Tống Hoài Cẩn, sự hoảng loạn và bối rối trong lòng ta.

Ta vốn đã ấm ức, câu đầu tiên hắn ta đến tìm ta lại là một câu chất vấn: "Thẩm Thê Nguyệt, nàng thật sự muốn đ.â.m lao thì phải theo lao, gả cho người khác sao?"

Mắt ta ngay lập tức đỏ lên. Ta cố nén nước mắt, lạnh giọng nói, phải.

Không ai chịu nhún nhường trước. Cuối cùng chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ giấu trong đồ cưới của ta vẫn ở lại Trường Ninh Hầu phủ. Sau đó cũng không có cơ hội gặp lại...

Cố Nam Khanh rõ ràng còn nhớ ngày Nguyên Tiêu năm đó. Hắn đưa tay che mắt, ngay cả môi cũng có chút tái nhợt.

"Thì ra là vậy."

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không chịu buông ra dù chỉ một chút, như thể sợ ta sẽ bỏ chạy.

Hàng mi hắn rủ xuống, bóng đen dài phủ xuống: "Hôm đó... là lỗi của ta. Ngày trước khi còn học ở Quốc T.ử Giám, Mục Vương Thế t.ử đã thích tranh giành với ta."

Sắc mặt hắn lại trắng thêm một phần: "Ta không muốn... không muốn hắn ta quấy rầy nàng nên mới nói ra những lời đó. Nhưng ta không biết nàng để tâm đến ta. Ngay cả sau này trở về kinh, nàng đến tìm ta cũng chỉ muốn từ hôn."

"Lúc đó nàng nói với ta nàng thích Hoài Vương. Nhưng chúng ta quen nhau lâu như vậy, nàng lại chưa bao giờ nói với ta một câu thích. Đừng thích hắn ta có được không?"

Hắn đột ngột ngẩng đầu, cúi người đến gần, hơi thở bao trùm lấy ta.