Vài ngày sau, Hầu phủ rình rang đón Tống Nhu Nhi vào cửa.
Lục Viễn Châu cưỡi con tuấn mã cao lớn, mặt mày tái mét, khiến mọi người xung quanh bàn tán xôn xao. Tân lang trông chẳng có vẻ gì là khỏe mạnh cả.
Tất nhiên là không khỏe rồi, Hầu gia đánh nát m.ô.n.g hắn, vết thương còn chưa lành, mỗi lần ngựa xóc nảy một cái, hắn lại đau một phần, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.
Trong tiệc cưới, lão phu nhân, Hầu gia và Tô di nương trông cứ như đang đưa tang.
Nhìn mà thấy nực cười, ta kéo Lục Liễu ngồi ăn tiệc, vịt bát bảo ngon quá, gà kho cũng tuyệt.
Dù sao thì mấy món này cũng là Hầu phủ ghi nợ mà đặt về, phải ăn cho thật ngon mới được.
Hai thị thiếp bên cạnh lại hồng hào tươi tỉnh, trông như gió xuân phơi phới.
Sau khi họ đi, Lục Liễu ghé tai ta nói nhỏ:
"Phu nhân, đêm qua thiếu gia bị thương, đau quá không động phòng được."
"Nhưng hai thị thiếp kia, lấy cớ bôi thuốc giúp thiếu gia, lặng lẽ đưa người ra ngoài. Không biết học từ đâu ra, chẳng cần nam nhân động tay, cũng có thể làm thiếu gia sung sướng, đến mức hắn mệt nhoài ngủ luôn trong phòng nhỏ."
*
Tốt! Hai nha đầu này có tiềm năng đấy, tự học mà thành, học không có điểm dừng.
Ta lập tức sai người đến con phố yên hoa trong thành, tìm sư phụ có tay nghề cao nhất, đích thân dạy dỗ hai nàng.
08
Tống Nhu Nhi vốn định đến khóc lóc kể khổ với ta.
Đôi mắt long lanh nước nhìn ta, bộ dạng ngập ngừng e thẹn:
"Mẫu thân, con có chuyện này... nhưng không biết phải nói thế nào."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Không biết nói thì đừng nói."
Bỏ lại câu đó, ta quay về phòng, ung dung uống trà đọc thoại bản.
Nghe tiểu tư báo lại, Tống Nhu Nhi đã khóc lóc với tổ mẫu và Tô di nương suốt cả buổi.
Khi ra về, lão phu nhân còn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, bịn rịn không muốn buông, đến mức con gái ruột của bà ta, Lục Vân Cẩm, cũng trợn mắt khinh bỉ.
Tối hôm đó, lão phu nhân truyền ta qua gặp.
Vừa mở miệng đã nói:
"Nhu Nhi nhà mẹ đẻ yếu thế, không như con. Nhưng giờ nó là thiếu phu nhân của Lục gia, trang sức y phục không thể quá tầm thường, đó là thể diện của Hầu phủ."
Ta gật đầu chân thành, *đúng đúng đúng, người nói đúng lắm.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lão phu nhân tiếp tục:
"Mấy ngày tới con dẫn Nhu Nhi đến Kim Hoa Trai chọn ít y phục trang sức. Vân Cẩm cũng sắp đính hôn, tiện thể dẫn nó theo, chọn cho thật tốt."
Biết chọn quá ha!
Kim Hoa Trai là tiệm trang sức cao cấp nhất trong thành, một cây trâm tùy tiện cũng hơn trăm lượng bạc.
Mà sổ sách của Hầu phủ còn chưa đến sáu trăm lượng, chưa đủ mua một bộ đầu trang hoàn chỉnh cho Tống Nhu Nhi.
Nói trắng ra là muốn ta bỏ tiền túi ra tô điểm thể diện cho Lục gia?
Mơ đi.
Ta vẫn giữ sắc mặt thản nhiên, ngoan ngoãn đáp lời.
09
Vừa bước vào tiệm Kim Hoa Trai, Tôn chưởng quầy liền tươi cười chào đón, nhanh chóng đưa tới sổ tranh mẫu trang sức.
"Đây đều là những kiểu dáng mới nhất."
Tống Nhu Nhi và Lục Vân Cẩm say mê ngắm nhìn, hận không thể đem tất cả về nhà.
Ta mỉm cười nói: "Những món này tuy kiểu dáng mới mẻ, nhưng đá quý dùng lại không phải loại thượng hạng. Ta biết tiệm của ngươi có những bảo vật trấn tiệm, sao không mang ra đây?"
Nghe vậy, Tôn chưởng quầy lập tức hớn hở, lớn tiếng đáp "Được!", rồi bảo tiểu nhị khiêng ra mấy chục món trang sức quý giá.
Vòng ngọc phỉ thúy xanh lục óng ánh, viên lam bảo thạch to bằng trứng chim cút, vòng cổ dát đầy trân châu...
Tống Nhu Nhi và Lục Vân Cẩm kinh ngạc đến mức miệng há hốc, ta cười bảo họ: "Thích món nào thì cứ chọn, lão phu nhân đã dặn dò, tất nhiên không thể để các con chịu thiệt."
Hai người họ nào từng thấy trận thế như vậy, mặt đỏ bừng, tinh thần phấn chấn, chọn tới chọn lui đến hoa cả mắt.
Cuối cùng khi rời đi, quần áo và hộp trang sức chất đầy nửa chiếc xe ngựa.
Chưởng quầy tính toán tổng giá, lên đến bốn vạn lượng bạc, đủ để mua cả ngàn mẫu ruộng tốt.
Hầu phủ vốn có quy định thanh toán nợ một năm một lần tại Kim Hoa Trai, nhưng lần này số tiền quá lớn, thấy chưởng quầy có chút do dự, ta lập tức trấn an:
"Chưởng quầy không cần lo, chúng ta đường đường là Hầu phủ, Hầu gia còn đang làm quan trong triều, chẳng lẽ lại chạy mất sao?"
10
Cuối tháng, Tôn chưởng quầy vội vã đến Hầu phủ đòi nợ.
Vừa bước vào phủ, hắn liền phát hiện ngay cả đòi nợ cũng phải xếp hàng. Phía trước đã có chưởng quầy của các tửu lâu lớn trong thành, chưởng quầy tiệm vải lụa, chưởng quầy cửa hàng dược liệu bổ phẩm...
Ta bảo các chưởng quầy đưa danh sách nợ lên, rồi mời họ uống trà chờ đợi.
Mọi người xì xào bàn tán, đối chiếu sổ sách xong ai nấy đều tái mặt—Hầu phủ tổng cộng nợ hơn sáu vạn lượng bạc, trong khi bổng lộc một năm của Hầu gia chỉ có hai ngàn lượng!