Khoảnh khắc tôi vừa thở dốc vừa mở cửa phòng bệnh, tôi nhìn thấy trong lòng Hạ Từ đang ôm một cô gái khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t chiếc túi trong lòng bàn tay, khẽ gọi:
“A Từ, anh đang làm gì vậy?”
Trên đầu Hạ Từ quấn băng gạc, anh ta vốn đang dùng giọng điệu dịu dàng nói chuyện với cô gái trong lòng, nghe thấy tiếng tôi hỏi thì ngẩng đầu lên.
Khác với trước đây, ánh mắt anh ta nhìn sang rất lạnh lùng, cũng rất xa lạ.