Tạ Tẫn sững người.
Lão Triệu đưa ra một chủ ý tồi:
“Năm ngoái ta nhận nhiệm vụ tuần muối, bị thương. Thê t.ử dữ của ta, ngươi đoán xem thế nào?”
“Thương xót đến mức rơi nước mắt, canh bên giường, bưng nước đưa cơm, nói chuyện với ta giọng mềm đến mức chẳng giống nàng nữa.”
“Lão Triệu ta, cũng được hưởng trọn ba tháng ngày lành.”
Tạ Tẫn hiểu ra, phải giả vờ đáng thương.
Hắn nói: “A Âm thay ta xử lý vết thương bao nhiêu lần rồi, giả thì không thể thành thật, nàng liếc mắt là nhìn ra.”
Vậy thì, phải là thật mới được.
Hắn quyết đoán ngay lập tức, cởi áo ngoài, chỉ vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, mang bộ dạng coi cái c.h.ế.t như không:
“Đâm vào đây.”
……
18
Hôn sự của ta và hôn sự của Ninh Nguyên gần như diễn ra trước sau sát nhau.
Quy mô cực kỳ phô trương.
Ninh Nguyên như nguyện gả cho tiểu bệ hạ, Tạ Tẫn gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, để nàng trở thành Hoàng hậu của triều đại mới.
Từ sau khi vượt qua kỳ khảo hạch nữ quan, ta bắt đầu trở nên rất bận.
Ban ngày bận rộn việc của Lễ bộ, về phủ rồi lại bận dỗ dành Tạ Tẫn.
Giờ hắn đã rảnh rỗi, cứ dăm ba bữa lại sinh chuyện.
Hôm nay đòi đi uống rượu, bắt ta đi cùng.
Ngày mai đòi ra ngoại ô kinh thành cưỡi ngựa, cũng bắt ta đi cùng.
Thật sự là quấn người đến c.h.ế.t.
Hai năm nay, Tạ Tẫn dần dần buông quyền, ngôi hoàng đế của tiểu bệ hạ cũng ngồi rất vững.
Chỉ là hễ gặp Tạ Tẫn, hắn vẫn sợ.
Ta đang ở trong viện cãi nhau với Tạ Tẫn thì trong cung truyền tin ra: tân đế lén bỏ trốn, Hoàng hậu cũng mất tích. Tạ Tẫn lại tức điên lên, xách đao liền lao ra ngoài.
Kết quả hắn vừa đi trước chân, thì sau chân Ninh Nguyên và tiểu hoàng đế đã tìm tới cửa.
Ninh Nguyên đi phía trước, tiểu hoàng đế theo phía sau.
Ninh Nguyên vừa thấy ta liền khóc:
“Trong triều lại có người bắt hắn nạp phi, hừ, hắn dám cưới người khác…”
Nàng ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, chớp chớp mắt với ta:
“Tẩu tẩu, tẩu bảo ca ca phế hắn đi.”
Sau lưng, tiểu bệ hạ luống cuống tay chân, cũng khóc theo:
“Có phải trẫm đề xuất đâu, trẫm cũng đã từ chối rồi, nàng cần gì chạy đến chỗ Nhiếp chính vương để mách lẻo? Mặt mũi của trẫm để đâu? Nàng là chê trước đây hắn mắng trẫm còn chưa đủ nhiều sao?”
Thiếu niên giậm chân:
“Trẫm làm hoàng đế thế này, thật chẳng có chút thú vị nào!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta liếc hắn một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ý bệ hạ là, người thật sự muốn nạp à?”
Ta vừa dứt lời, Tạ Tẫn đã xách đao xông trở về.
“Thằng nhãi ranh kia, đừng hòng chạy.”
Ninh Nguyên trơ mắt nhìn tiểu hoàng đế ôm đầu chạy tán loạn, còn đứng bên cạnh hả hê:
“Ca, huynh đ.á.n.h hắn thì không được mắng muội đâu đó.”
Về sau, thấy Tạ Tẫn thật sự ra tay rất nặng, giọng điệu của Ninh Nguyên cũng đổi khác:
“Tẩu tẩu, tẩu xem ca ca kìa, hung dữ quá.”
Tạ Tẫn quay mặt lại, thấy ta sa sầm nét mặt.
Hắn bỗng bật cười vì tức, mọi cơn giận đều tan biến.
“Được, được lắm, từng người các ngươi, ai nấy đều giỏi lắm.”
19
Ba năm sau, Quốc T.ử Giám vang vang tiếng đọc sách.
Nay triều đại mới đã mở ra kỳ khảo hạch nữ quan, Quốc T.ử Giám tuyển chọn học sinh cũng không phân biệt nam nữ.
Đỗ phu t.ử nước bọt tung bay, thao thao bất tuyệt.
Chợt nhiên, ngoài cửa có một nam t.ử trẻ tuổi xông thẳng vào.
Đỗ phu t.ử râu tóc hoa râm nhìn kỹ, nhận ra đó là học trò năm xưa của mình, kẻ không nên thân, đã xuất sư rồi vào Ngự sử đài.
Người trẻ tuổi khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Học sinh hôm nay nhìn kỹ một lượt, khi lên triều thấy kiểu dáng triều phục có chỗ không ổn, học sinh cả gan dâng lời can gián. Nhưng bốn phía im lặng như tờ, chỉ có bệ hạ nhìn học sinh với ánh mắt tán thưởng.”
Đỗ phu t.ử trầm ngâm chốc lát:
“Đây chẳng phải chuyện tốt sao? Đã làm ngự sử, thì nên cả gan can gián, con làm rất đúng.”
Người kia gần như muốn khóc không ra nước mắt:
“Họ nói… học sinh can gián là can gián Nhiếp chính vương.”
Đỗ phu t.ử đưa tay xoa trán:
“Đắc tội với Tạ Tẫn rồi, vậy thì chuẩn bị lo hậu sự đi.”
Nam t.ử trẻ tuổi “bịch” một tiếng quỳ xuống:
“Học sinh vẫn chưa muốn c.h.ế.t, xin tiên sinh không tiếc chỉ giáo.”
Đỗ phu t.ử trước mặt đầy phòng học sinh, thật sự khó xử không xuống đài được.
Một lúc sau, ông đỡ trán, nói:
“Vậy thì còn một chiêu.”
Người kia vội hỏi:
“Còn ai có thể cứu học sinh khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng?”
Đỗ phu t.ử vuốt râu, vẻ cao thâm khó lường:
“Thượng thư Lễ bộ phu nhân, Tạ Thư Âm.”
- Hoàn văn -