Kim Phấn Mỹ Nhân

Chương 10



Tiêu Mộng Hồng khoác chiếc áo choàng lót bông thêu chỉ màu chuột xám lên áo ngủ, bước tới mở cửa, vừa mở ra một khe nhỏ, cô đã nhìn thấy người bên ngoài.

Đúng là Cố Trường Quân.

Gần nửa năm rồi họ chưa gặp lại nhau. Đây là lần thứ hai cô đối mặt với anh.

Dáng người anh vẫn thẳng tắp như xưa, không mặc áo khoác, chỉ mặc quân phục sĩ quan. Trên vai có vài vệt ẩm do bị mưa xối ướt, đôi ủng dưới chân cũng dính chút bùn đất. Ngay cả phần tóc mái cũng bị mưa làm ướt, vài lọn tóc rủ xuống dưới chân mày, khiến đôi mắt anh càng thêm sâu thẳm, cứ thế nhìn chằm chằm vào gương mặt cô đang ló ra từ khe cửa.

Tiêu Mộng Hồng từ từ mở rộng cửa.

Anh cũng không lập tức bước vào.

Một người đứng ngoài ngưỡng cửa, một người đứng trong phòng, hai bên đối diện nhau.

“Trễ thế này rồi anh đến có chuyện gì sao?” – Cô ôm chặt áo khoác, dù đã mặc thêm nhưng từ trong chăn bước ra vẫn thấy hơi lạnh.

Cố Trường Quân tiến lên một bước, đế giày ướt để lại hai dấu chân nhạt trên nền nhà khô ráo. Anh dừng lại giữa phòng, rút từ túi áo ra một phong bì màu lam in ấn tinh xảo, rồi ném về phía cô.

“Tự mình xem đi.” Giọng anh lạnh tanh.

Phong thư rơi xuống ngay trước chân cô.

Tiêu Mộng Hồng không hiểu chuyện gì, cúi xuống nhặt lên, thấy đó là một thiệp mời. Trên phong bì viết bằng nét chữ lông mềm thanh tú: Kính gửi vợ chồng Cố Trường Quân và Tiêu Đức Âm. Cô mở thư ra xem, thì ra là do vợ chồng Lỗ Lãng Ninh gửi. Nội dung nói rằng thứ Sáu tuần này là kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của họ, nên tổ chức một buổi tiệc mừng tại nhà, mời một số bạn bè thân thiết tham dự, hy vọng cô và Cố Trường Quân cùng nhau đến dự.

Mà hôm nay chính là ngày đó.

Tiêu Mộng Hồng đọc xong, ngẩn người, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Trường Quân vẫn đứng yên đó, lạnh lùng nhìn cô.

“Tôi…” – Cô vừa định mở miệng giải thích.

“Cô làm tôi bất ngờ đấy, vợ yêu à!” – Cố Trường Quân bỗng ngắt lời.

“Vì để cô có thể đi dự cái tiệc này, phu nhân Lỗ Lãng Ninh còn đích thân gọi điện tới nhà, bảo với tôi rằng chính miệng cô đã nói với bà ấy là sức khỏe đã hoàn toàn hồi phục.”

Tiêu Mộng Hồng lại sững người thêm lần nữa.

“Tôi thật không biết từ lúc nào cô và bà ấy thân thiết tới mức được mời cả vào mấy buổi tiệc riêng tư thế này? Là chồng cô, cũng được mời theo, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?”

Giọng anh vẫn đều đều, nhưng đến câu cuối cùng, sự châm chọc trong lời nói đã rõ ràng không thể lẫn đi đâu được. Hơn nữa, Tiêu Mộng Hồng còn cảm nhận được - thật ra anh đang rất tức giận. Nếu không, cũng sẽ chẳng lái xe suốt đêm trong thời tiết thế này chỉ để mang một tấm thiệp mời đến, rồi ném nó ngay dưới chân cô.

Chỉ là… anh đang cố nén giận mà thôi.



Cô biết giữa họ đang có hiểu lầm.

Anh nhất định cho rằng cô vì muốn rời khỏi nơi này mà bằng mọi cách kết thân với vợ chồng Lỗ Lãng Ninh, rồi lại nói với phu nhân Lỗ rằng sức khỏe đã hồi phục, có thể trở về Bắc Bình để tham dự buổi tiệc kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của họ.

Nửa năm trôi qua, cô khó khăn lắm mới cải thiện được tình cảnh của bản thân. Lúc này, cô thật sự không muốn làm anh nổi giận, vội vàng giải thích:

“Anh hiểu lầm rồi. Tôi tưởng Chu Trung đã nói với anh là dạo này tôi thường ra ngoài. Mấy tháng trước, tôi tình cờ quen một cặp vợ chồng truyền đạo sống gần đây, mấy hôm trước họ mời tôi đến nhà ăn tối cùng vài người bạn của họ. Mấy người bạn đó chính là vợ chồng Lỗ Lãng Ninh. Tôi cũng nhờ thế mà quen được với bà ấy. Tôi thề, lúc đó bà ấy hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện này cả. Tôi còn không hề biết thứ Sáu này là kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của họ!”

Nhưng rõ ràng là những lời cô nói đều vô ích.

Người đàn ông trước mặt cô, nhìn qua là biết chẳng tin chút nào. Ánh mắt anh đảo một vòng trong phòng ngủ.

“Tiêu Đức Âm, tôi có nên tin lời cô không?”

Anh hỏi, rồi bất ngờ quay người đi thẳng về phía giường.

Tiêu Mộng Hồng lúc này mới để ý - một góc tờ giấy cô viết nháp vẫn còn thò ra khỏi chăn vì lúc nãy quá vội. Cô lập tức nhào tới ngồi xuống, dùng mông đè tờ giấy lại.

“Cô giấu cái gì dưới chăn vậy?”. Anh đứng ở mép giường.

“Không có gì. Chỉ là lúc rảnh vẽ bậy vài bản phác thảo thôi.”

Tiêu Mộng Hồng cố tỏ vẻ bình thản.

Thật ra nếu anh không chú ý thì cũng chẳng có gì đáng để nói. Nhưng do thói quen công việc, cô đã ghi một dòng trên bản phác thảo: “Thiết kế sơ bộ toà nhà chính Đại học Kinh Hoa.” Nếu để anh nhìn thấy, e là càng khó giải thích.

Cố Trường Quân đột nhiên cúi xuống, đưa tay kéo mạnh chăn lên.

Tờ bản thảo mà Tiêu Mộng Hồng vừa giấu lập tức lộ rõ ngay trước mắt anh.

Anh hơi khựng lại, nhìn đống giấy tờ lộn xộn trên giường.

Tiêu Mộng Hồng vội vàng xoay người, cuống quýt gom hết đống bản thảo lại, ôm chặt vào lòng.

“Cô đang làm gì?” – Cố Trường Quân hỏi, giọng lạnh tanh.

“Như tôi nói rồi đấy, chỉ là mấy bản vẽ nháp lúc rảnh rỗi thôi.”

“Đưa tôi xem.”

Anh đưa tay ra.

Tiêu Mộng Hồng không chịu, “Chuyện này không liên quan gì đến anh cả.”

Cố Trường Quân híp mắt lại, giơ tay định giật lấy. Tiêu Mộng Hồng lập tức giấu chồng giấy ra sau lưng.

Ánh mắt anh càng thêm nghi ngờ, cúi người xuống muốn đoạt lấy. Tiêu Mộng Hồng liều mạng giãy giụa, nhưng nhanh chóng bị anh dùng một tay dễ dàng đè xuống giường, giữ chặt cổ tay cô. Vì lực đạo va chạm, cô khẽ kêu lên vì đau. Tập giấy bản thảo cũng theo đó rơi vào tay anh.

Anh buông cô ra.

Trong khi Tiêu Mộng Hồng còn đang nằm sấp trên giường, anh nhanh chóng nhặt đống bản thảo lên, lật xem từng tờ. Đôi mày anh hơi nhíu lại.

“Cái này là gì? Bản vẽ thiết kế sơ bộ toà nhà chính Đại học Kinh Hoa?”

Giọng anh mang theo sự nghi ngờ dày đặc.

Tiêu Mộng Hồng xoay người ngồi dậy từ trên giường, giật lại bản nháp từ tay anh.

“Nếu không phải cái đó thì anh nghĩ là gì?”

Vì hành động vừa rồi của anh khiến cổ tay cô đau nhói, nên lúc này cô cũng có phần tức giận, bật lại một câu.

“Cô bắt đầu học cái này từ bao giờ?”

“Đây là sở thích cá nhân của tôi. Bao nhiêu năm rồi, anh cũng chẳng mấy khi để ý đến tôi. Với những chuyện như thế này, tôi đâu cần phải báo cáo mọi thứ với anh, cũng chẳng cần xin phép anh chứ?” – Tiêu Mộng Hồng nhàn nhạt nói.

Cố Trường Quân nhìn chằm chằm cô.

“Tiêu Đức Âm, sở thích của cô, tôi không muốn hỏi tới. Nhưng rõ ràng, mục đích của cô không đơn giản chỉ là sở thích. Đến cả chuyện của Đại học Kinh Hoa mà cô cũng muốn chen chân vào để phô trương mình là tài nữ à? Có vẻ như nửa năm nay cô sống ở đây cũng không đến nỗi tệ, còn biết tính toán xem làm cách nào để một lần nữa quay lại tỏa sáng, đúng không? Hóa ra trước giờ tôi quá nhân nhượng với cô. Loại phụ nữ như cô, không biết điều, không biết yên phận, đáng lẽ tôi không nên để cô bước ra khỏi nhà nửa bước!”



Từ khoảnh khắc anh đột ngột xuất hiện trước mặt sau nửa năm biệt tích, Tiêu Mộng Hồng đã cố gắng nhẫn nhịn anh, chỉ vì không muốn làm anh tức giận thêm.

Nhưng lúc này, cô thật sự không thể nhẫn nhịn được nữa.

Cô buông tập giấy trong tay xuống, đứng dậy từ mép giường.

“Nếu như anh thấy việc tôi lại xuất hiện trong các buổi tiệc xã giao sẽ làm mất mặt nhà họ Cố, vậy thì không thành vấn đề! Tôi sẽ không đi. Tôi sẽ viết thư cho bà Lỗ, nhờ anh chuyển lại, nói rõ tôi rất vinh dự vì nhận được lời mời của bà ấy, nhưng thật tiếc không thể tham dự, dù vậy tôi thật lòng chúc mừng họ. Nhưng có một điều tôi phải nhắc anh: trong giấy kết hôn không hề có điều khoản nào ghi rằng vợ là vật phụ thuộc của chồng cả! Dù tôi có yêu người khác, có muốn ly hôn, dù điều đó khiến anh hay nhà họ Cố mất mặt, thì anh cũng không có quyền can thiệp vào các mối quan hệ xã giao hay đời sống cá nhân bình thường của tôi! Anh từng sống ở phương Tây, tôi tin là anh đủ hiểu lý lẽ cơ bản như vậy chứ?”

Cố Trường Quân và cô nhìn nhau chằm chằm.

Im lặng kéo dài trong chốc lát, khóe môi anh khẽ nhếch lên.

“Không ngờ đấy. Mới nhốt cô có nửa năm mà cô đã học được cách nói chuyện sắc sảo như vậy. Dám ngồi đó mà giảng đạo lý với tôi? Là tiểu Ngũ dạy cô mấy thứ này sao?”

“Chẳng lẽ tôi nói sai?” – Tiêu Mộng Hồng lạnh lùng hỏi lại – “Chính anh nói, tôi đã bị anh giam lỏng nửa năm. Xem như trừng phạt, cũng đâu có nhẹ. Lần trước gặp nhau trên tàu hỏa, tôi đã nói rõ là tạm thời sẽ không nhắc lại chuyện ly hôn, càng sẽ không làm gì khiến nhà họ Cố mất mặt thêm lần nữa. Tôi nói được làm được, vẫn luôn cố gắng giữ lời bằng hành động. Vậy mà tối nay anh lại đột nhiên xông đến chất vấn tôi. Anh tin hay không thì tùy, tôi chỉ nói một câu: chuyện quen biết vợ chồng nhà họ Lỗ hoàn toàn là ngoài ý muốn. Trước khi anh đến tối nay, tôi thậm chí không hề biết bà Lỗ sẽ gửi thư mời cho mình. Nếu không tin, anh có thể hỏi Chu Trung. Anh ta rõ hơn ai hết.”

Không gian lại lần nữa chìm vào im lặng, bên tai chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách theo mái ngói rì rào rơi xuống.

Cố Trường Quân đột nhiên xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ. Y như lúc anh xuất hiện, tiếng bước chân vội vã xuống cầu thang, bóng dáng anh nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự, chỉ còn tiếng mẹ Lưu ở phía sau vội vã chạy theo, giọng nói đầy hoang mang.

Tiếp theo là tiếng động cơ ô tô vang lên.

Tiêu Mộng Hồng bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra nhìn xuống, thấy dưới sân Chu Trung đang đứng dưới ánh đèn xe, vội vã mở cánh cổng sắt.

Chiếc xe ô tô trắng phóng nhanh ra khỏi cổng, chẳng mấy chốc đã biến mất trong màn đêm đặc quánh đầy mưa.

Mấy ngày sau đó, cuộc sống của Tiêu Mộng Hồng vẫn như trước: ăn cơm, về phòng tiếp tục phác thảo bản vẽ, mệt thì đi dạo quanh nhà một chút. Nhưng dường như mẹ Lưu vì chuyện đêm đó Cố Trường Quân đột nhiên đến rồi lại bỏ đi mà canh cánh trong lòng. Mấy ngày nay cứ gặp Tiêu Mộng Hồng là bà muốn mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Lúc này, vào buổi trưa, Tiêu Mộng Hồng từ trên lầu xuống ăn cơm, mẹ Lưu rốt cuộc nhịn không được, nhỏ giọng nói:

“Thiếu phu nhân, lẽ ra tôi không nên nhiều lời. Nhưng tôi thấy cô ở đây hình như đã quen, cũng không có ý định quay về nữa sao? Đêm hôm đó thiếu gia đã đích thân đến rồi, sao cô không chịu nhún nhường một chút giữ cậu ấy lại? Người ta hay nói vợ chồng giận nhau đầu giường, cuối giường lại làm hòa, cô mà nhún nhường một câu, biết đâu thiếu gia cũng bỏ qua mọi chuyện trước kia, đưa cô về Bắc Bình sống cùng nhau rồi! Một cơ hội tốt như vậy, tiếc quá…”

Bà ấy cũng bị giữ lại đây cùng cô suốt nửa năm trời, nghĩ lại đúng là không dễ dàng. Nghe bà khuyên nhủ, Tiêu Mộng Hồng liền mỉm cười nói:

“Mẹ Lưu, tôi biết bà cũng cực khổ vì tôi. Hay là, lần sau chờ tiểu Ngũ đến, tôi sẽ nói với cô ấy một tiếng, để cô ấy mang lời tôi gửi về, xin cho bà trở về nhé?”

“Ấy, không cần đâu! Sao tôi dám chứ!” – mẹ Lưu vội vàng xua tay.

Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng còi xe.

Mẹ Lưu ngẩn người, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ: “Có phải thiếu gia lại tới không?” – Vừa nói vừa nhanh chóng chạy ra ngoài. Một lát sau, bà hớn hở chạy trở vào, giọng vui vẻ reo lên:

“Thiếu phu nhân! Có tin vui! Không phải thiếu gia đến, mà là tài xế riêng của nhà họ Cố tới, nói muốn đưa cô về Bắc Bình!”

Tiêu Mộng Hồng khựng người, rồi lập tức hiểu ra. Hôm nay là thứ Sáu.

Cố Trường Quân cho người đến đón cô về, tám chín phần là vì buổi tiệc tối nay do vợ chồng Lỗ Lãng Ninh tổ chức.

Chỉ có điều… lần trước thái độ anh ta còn gay gắt đến thế, sao bây giờ lại đột ngột đổi ý?

“Nhanh lên nào! Thiếu phu nhân mau về phòng đi, tôi giúp cô trang điểm!” – mẹ Lưu vội vã giục giã.

...

Khoảng hơn sáu giờ tối, xe chở Tiêu Mộng Hồng đến cổng chính căn biệt thự nhà họ Cố ở Bắc Bình, nằm trên trục đường Chính Dương Môn.

Đó là một ngôi nhà ba tầng, kết hợp giữa kiến trúc phương Tây và phương Đông, diện tích rộng lớn, lại có cả sân vườn. Người gác cổng là một bác hơn năm mươi tuổi. Thấy xe vừa đến gần, bác liền chạy ra mở cổng sắt, nhìn Tiêu Mộng Hồng ngồi ở ghế sau, nở nụ cười thật lòng:

“Thiếu phu nhân, cô về rồi! Thiếu gia đang đợi cô đấy!”

Xe dừng lại, tài xế vội xuống mở cửa.

Tiêu Mộng Hồng khom người bước xuống, đứng trên con đường lát đá cuội trước cửa chính, ngẩng đầu nhìn toà biệt thự trước mắt. Một cô hầu gái chạy ra nghênh đón, dẫn cô bước lên bậc thang vào phòng khách, vừa liếc mắt nhìn đã thấy Cố Trường Quân đang ngồi trên chiếc ghế sofa.

Hôm nay anh không mặc quân phục, mà mặc một thân tây trang chỉnh tề. Cả người là một bộ suit ba mảnh kẻ sọc màu xanh navy, thắt nơ đen, đi giày da màu nâu bóng loáng. Dáng người cao thẳng, gương mặt điển trai, khí chất như quý ông thực thụ.

Anh có vẻ đang hơi mất kiên nhẫn vì chờ đợi. Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, anh quay đầu lại, tầm mắt chạm ngay ánh mắt Tiêu Mộng Hồng.

“Lên lầu thay đồ đi. Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi.” – Anh đứng dậy, lạnh nhạt nói với cô.