Kim Phấn Mỹ Nhân

Chương 40



Tiêu Mộng Hồng trở về căn phòng trọ ở khu vực phía bắc thành, tạm thời cô chưa muốn nghĩ đến chuyện phải mở lời với Cố Trường Quân như thế nào, liền bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa.

Ngày mai cô sẽ đi mua thêm một ít đồ dùng sinh hoạt còn thiếu, từ nay về sau, nơi này chính là chỗ ở của cô. Một người phụ nữ độc thân sống một mình, tất nhiên cần giữ quan hệ tốt với hàng xóm xung quanh. Tiêu Mộng Hồng để ý thấy nhà bên cạnh có vẻ là một gia đình ba người. Trong lúc dọn dẹp ngoài sân, cô nghe được tiếng trò chuyện của một phụ nữ và một đứa trẻ vang lên từ phía bên kia bức tường, trong lòng liền nghĩ ngày mai nên sang chào hỏi hàng xóm một chút.

Đang bận rộn, bất ngờ cô nghe tiếng gõ cửa vang lên. Mở cửa ra, không ngờ lại là người hàng xóm – một phụ nữ tầm ngoài ba mươi, tay bưng đĩa bánh bao còn nóng hổi, mỉm cười đứng trước cửa:

“Chồng tôi họ Hoàng, làm biên tập ở báo Bắc Bình. Tôi nghe nói căn phòng này được cho thuê, thì ra là cô dọn đến đây à? Vừa hay nhà tôi mới hấp ít bánh bao, tôi nghĩ cô mới chuyển đến, nên tiện tay mang qua mấy cái. Cô đừng chê nhé.”

Tiêu Mộng Hồng vội mời chị Hoàng vào nhà ngồi chơi.

Chị Hoàng mỉm cười: “Về sau là hàng xóm rồi, sẽ còn gặp mặt nhiều. Tôi chỉ ghé một chút rồi về, con tôi đang chờ ăn cơm. Trước đây, lúc chủ cũ còn ở đây, tôi với chị ấy cũng hay qua lại. Họ chuyển đi rồi, tôi cứ thắc mắc không biết người thuê mới sẽ là ai. Hôm nay thấy cô dọn vào, tôi yên tâm rồi. Trông cô thật xinh đẹp và dễ mến. Sau này cô sống một mình ở đây à?” – vừa nói, chị ta vừa nhìn vào trong phòng với vẻ quan sát.

Tiêu Mộng Hồng thấy chị ấy có vẻ tò mò, do dự giây lát rồi mỉm cười đáp:

“Em họ Tiêu. Tạm thời chắc là em sống một mình. Cảm ơn chị đã ghé thăm, em mới chuyển tới, còn lạ nước lạ cái, mong chị giúp đỡ nhiều hơn.”

Chị Hoàng đánh giá Tiêu Mộng Hồng từ trên xuống dưới, ánh mắt càng lộ rõ vẻ tò mò, dường như muốn hỏi thêm điều gì đó. Nhưng cuối cùng chị ta vẫn nhịn được, chỉ gật đầu cười:

“Được chứ, tất nhiên rồi! Vậy sau này chúng ta càng nên qua lại nhiều hơn. À, bánh bao cô nhớ ăn khi còn nóng nhé.”

Tiêu Mộng Hồng định cầm bánh vào bếp để đổi sang đĩa của mình, nhưng chị Hoàng đã ngăn lại:

“Không cần vội, ăn xong rồi mai trả tôi cũng được. Tôi về đây, con tôi vẫn đang chờ ăn cơm.”

“Cảm ơn chị nhiều lắm.”

Cô tiễn chị Hoàng về đến cửa, nhìn chị ta bước vào nhà rồi mới nhẹ nhàng đóng lại cổng.

Tối hôm đó, cô lại một lần nữa không thể chợp mắt.

Nếu đã ly hôn, cô sẽ không thể tiếp tục giấu giếm người nhà họ Tiêu được nữa.

Cô cần phải có một lời giải thích rõ ràng với nhà mẹ đẻ.

Nói với mẹ thì còn dễ, nhưng mở lời với với anh trai và chị dâu dường như là điều khó khăn nhất. Chuyện này có lẽ có thể từ từ tính sau, nhưng hiện tại, việc làm sao để thuyết phục Cố Trường Quân cùng cô đến gặp vợ chồng Lỗ Lãng Ninh để ký vào đơn chứng nhận mới là chuyện cần giải quyết trước tiên.

Không hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến việc phải liên lạc lại với anh, cô liền thấy khó xử đến lạ, thậm chí... có chút sợ hãi mơ hồ.

…......

Trong lúc Tiêu Mộng Hồng còn đang lưỡng lự, ba ngày đã trôi qua rất nhanh.

Sáng ngày thứ tư, cô đến bệnh viện mà lần trước Cố Trường Quân đã đưa cô tới, để gặp bác sĩ Vương và làm lần kiểm tra cuối cùng. Bác sĩ xem vết thương ở lòng bàn tay cô đã lành, tỏ vẻ hài lòng và nói có thể tháo băng được rồi. Sau khi tháo băng, Tiêu Mộng Hồng không rời đi ngay. Cô ngồi lặng trên dãy ghế hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ vương quanh, cúi đầu nhìn vết thương trên lòng bàn tay đã khép miệng, chỉ còn là một đường màu hồng nhạt.

Cuối cùng, cô cũng hạ quyết tâm. Rời khỏi bệnh viện, cô đi thẳng tới bưu điện, gọi điện thoại đến nhà họ Cố.

Cố Trường Quân xách theo một chiếc vali nhỏ, từ trên lầu bước xuống. Cố phu nhân đang ngồi trong phòng khách trò chuyện với con gái thứ ba là Cố Vân Tụ – người vừa mới về thăm nhà – bỗng ngẩng đầu thấy con trai kéo vali xuống lầu, liền sững người.

“Trường Quân, con định đi đâu vậy?”

“Mẹ, chị ba,” Cố Trường Quân chào hai người, “Con về Hàng Giáo.”

Cố phu nhân ngạc nhiên thấy rõ.

“Không phải con đã xin nghỉ dài ngày rồi sao? Về mới có mấy hôm mà? Sao giờ lại phải đi?”

“Bên kia đang có nhiều việc.” Nói rồi, anh bước về phía cửa.

“Ơ kìa — từ từ đã!” Cố phu nhân vội vàng đứng dậy. “Dù gì cũng phải ăn trưa rồi hẵng đi chứ! Sắp tới giờ ăn rồi!”

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên trong phòng khách. San Hô chạy tới nhấc máy.

“Là San Hô phải không? Tôi là Tiêu Đức Âm.” Tiêu Mộng Hồng vừa nghe giọng cô gái nhỏ, liền lên tiếng.

“Thiếu phu nhân! Là cô sao…”

San Hô buột miệng gọi, rồi đột nhiên nhận ra mình lỡ lời, vội vàng đưa tay che miệng, liếc nhìn Cố Vân Tụ đang cau mày nhìn mình, sau đó nghe Tiêu Mộng Hồng nói tiếp trong điện thoại, cô nhanh chóng gọi với ra phía cửa:

“Thiếu gia, là… là cô Tiêu gọi tới, hỏi cậu có ở nhà không ạ?”

Cố Trường Quân vừa bước ra đến bậc tam cấp ngoài cửa thì khựng lại, quay đầu nhìn vào trong nhà.

Cố phu nhân cũng quay đầu lại hỏi: “Ai gọi?”

“Là… là cô Tiêu… Hình như tìm thiếu gia có việc gì đó…” San Hô có phần lo lắng, nói lắp bắp.

“Còn có chuyện gì nữa chứ! Ly hôn rồi còn gọi tới làm gì!” Cố Vân Tụ khẽ lẩm bẩm, giày cao gót gõ lộp cộp trên sàn nhà, bước tới định nghe điện thoại.

Cố Trường Quân đã buông vali, nhanh chóng xoay người quay lại, cầm lấy ống nghe.

“Là tôi đây.” Anh chỉ nói một câu ngắn gọn vào đầu dây bên kia.

Nghe được giọng nói quen thuộc vang lên qua điện thoại, tim Tiêu Mộng Hồng bỗng đập nhanh hơn một chút. Cô cố lấy lại bình tĩnh, giọng nói khách sáo và giữ khoảng cách:

“Xin lỗi vì lại làm phiền anh lúc này… Nhưng có một việc, có lẽ tôi cần nhờ anh giúp.”

“Chuyện gì?” Giọng anh vẫn bình thản như thường.

“Vài hôm trước tôi có đến gặp vợ chồng anh Lỗ Lãng Ninh, nhờ họ làm người chứng kiến cho giấy thỏa thuận ly hôn của chúng ta. Bà Lỗ đã đồng ý, nhưng bà ấy nói vì đây là chuyện quan trọng nên yêu cầu anh cũng phải có mặt và ký tên để xác nhận. Vì vậy…”

Cô khựng lại, giọng càng thêm lịch sự:

“Không biết anh có thể bớt chút thời gian đi cùng tôi một chuyến được không? Sẽ không tốn nhiều thời gian của anh đâu. Tôi đã nói rõ trước với họ rồi, chỉ cần anh đến là được.”

Nói xong, Tiêu Mộng Hồng nín thở, chờ anh trả lời. Bên kia điện thoại, im lặng bao trùm.

Tiêu Mộng Hồng đợi một lúc vẫn không thấy anh trả lời, trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm. Cô khẽ hắn giọng nói thêm một câu:

“Thật sự xin lỗi. Tôi biết bây giờ anh chắc chắn không muốn dính líu gì tới tôi nữa. Ban đầu tôi cũng không định làm phiền anh thêm vì chuyện này. Nhưng ngoài vợ chồng anh Lỗ Lãng Ninh ra, tôi thật sự không nghĩ được còn có ai có thể làm nhân chứng giúp bọn mình…”

“Bây giờ em đang ở đâu?” Anh bất ngờ cắt ngang, giọng lạnh như băng.

“Tôi đang ở bưu điện…”

“Tôi sẽ qua đó.” Nói xong, anh dập máy. Không nói thêm một lời, anh quay người đi thẳng ra ngoài.

Cố phu nhân vội đuổi theo mấy bước.

“Trường Quân, con bé gọi con có chuyện gì vậy? Con định đi đâu đó?”

Cố Trường Quân không trả lời, lên xe, rất nhanh liền rời khỏi nhà.



Tiêu Mộng Hồng ngẩn người khi nghe tiếng tút tút báo cuộc gọi bị cắt. Cô đứng yên một lúc, rồi lập tức gọi điện cho Lỗ Lãng Ninh phu nhân. Biết được cả hai vợ chồng đều đang ở nhà, cô hẹn trước giờ tới, chuẩn bị cùng Cố Trường Quân đến đó.

Cúp máy xong, Tiêu Mộng Hồng chậm rãi bước ra khỏi bưu điện, đứng bên đường, lặng lẽ chờ Cố Trường Quân đến.

Cố Trường Quân lái xe nhanh về phía bưu điện nơi cô nói. Anh nhìn thẳng phía trước, chân ga giữ đều, tốc độ xe khá nhanh. Chỉ còn mấy trăm mét nữa là tới bưu điện. Buổi sáng vừa mưa xong, mặt đường còn đọng nhiều vũng nước bùn. Lúc xe anh chạy ngang qua một hố nước, bánh xe quét mạnh làm nước bùn bắn tung tóe, vừa vặn bắn trúng một người phụ nữ đang đi ven đường.

Người phụ nữ ấy mặc sườn xám bằng vải the bóng mỏng, ôm sát cơ thể, phô bày rõ đường cong. Cánh tay trắng muốt lộ ra hai bên, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, môi tô đỏ thắm. Rõ ràng là một cô gái phong trần ăn mặc lòe loẹt.

Cô ta đang lắc lư bước đi trên đôi giày cao gót thì bất ngờ phát hiện váy mới bị nước bẩn bắn lên, lập tức sắc mặt thay đổi, tức giận đuổi theo chiếc xe phía trước. Nhưng chỉ được vài bước đã nhận ra mình không thể đuổi kịp, đành dừng lại bên vệ đường, giậm chân, vừa tức tối vừa chửi mắng.

Thông thường, Cố Trường Quân lái xe rất cẩn thận, ít khi mắc lỗi như vậy. Qua gương chiếu hậu, thấy cô gái kia đang giận dữ đứng bên vệ đường, anh khẽ nhíu mày rồi lập tức đạp phanh. Người phụ nữ kia vốn không hy vọng gì, nhưng không ngờ chiếc xe phía trước lại dừng lại. Cô ta vội vàng chạy tới, gõ cửa kính xe. Đang định mở miệng mắng vốn đòi bồi thường thì nhìn thấy trong xe là một người đàn ông trẻ tuổi, anh tuấn, liền đổi ngay sắc mặt, nở nụ cười duyên dáng, chu môi đỏ, chỉ vào chiếc váy bị bẩn của mình:

“Anh đẹp trai à, anh nhìn xem váy em này! Vừa mới mua, còn chưa kịp mặc lần nào đã bị xe anh làm bẩn hết rồi…”

Cố Trường Quân đang định rút ví thì ánh mắt anh bất ngờ dừng lại. Cách đó mấy chục mét, ở bên kia đường, anh bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Người phụ nữ mặc bộ âu phục màu xanh nhạt mà anh thấy quen mắt dường như đang chuẩn bị băng qua đường. Đúng lúc ấy, từ khúc cua bất ngờ lao tới một chiếc ô tô. Người phụ nữ không kịp tránh, bị tông mạnh ngã xuống mặt đường. Chiếc xe kia sau khi đâm người liền tăng tốc bỏ chạy, để lại cô một mình nằm giữa đường.

“Có người bị đâm! Có người bị xe đâm rồi!”

Người đi đường hai bên hét lên, ai nấy đều sững người rồi nhanh chóng xúm lại xem.

Sắc mặt Cố Trường Quân lập tức thay đổi.

“Anh đẹp trai à, váy em là hàng cao cấp vải the bóng đó, mềm lắm, anh không tin thì sờ thử đi…”

Người phụ nữ kia vẫn còn bám lấy cửa xe, cố tình ép sát vòng một vào kính xe, dùng giọng điệu ẻo lả câu dẫn người đàn ông trong xe. Không ngờ đối phương đột nhiên đổi sắc mặt, đẩy mạnh cửa xe ra. Cô ta không kịp phản ứng, bị cửa xe hất ngã ngồi bệt xuống đất, đau đến hét lên.

…....

Cố Trường Quân lao ra khỏi xe, chạy về phía người phụ nữ đang nằm giữa đường. Anh chen qua đám đông đang vây lại, đẩy người chắn trước mặt ra, cúi xuống đỡ lấy người phụ nữ đang nằm sấp dưới đất, toàn thân co giật vì đau đớn.

“Đức Âm!” Anh gọi tên cô, tim đập loạn lên, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Người bị thương r*n r* đau đớn, từ từ quay mặt lại, gương mặt bê bết máu, giọng run rẩy:

“Tiên sinh… tôi sắp chết rồi… cứu tôi…”

Là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Cố Trường Quân khựng lại, đồng tử giãn ra, dần dần buông tay, rồi đứng dậy.

“Tiên sinh… xin anh… cứu tôi…” — người phụ nữ vẫn khóc lóc, nước mắt hòa cùng máu.

Anh hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Bế cô ấy lên, đưa vào xe tôi. Tôi sẽ chở cô ấy tới bệnh viện.”

Cố Trường Quân rút từ ví ra một tờ tiền mặt, đưa cho một người qua đường đang đứng gần đó theo dõi. Người kia sửng sốt, sau đó mới hoàn hồn, vội vàng nhận lấy tiền. Trong ánh mắt ganh tị của những người xung quanh, anh ta nhanh chóng bế người phụ nữ bị thương chạy tới bên xe Cố Trường Quân, cẩn thận đặt cô vào trong xe.

Cố Trường Quân trở lại ghế lái, liếc mắt nhìn người phụ nữ váy lụa bị bắn nước ban nãy vẫn còn đứng ngẩn ngơ, liền ném cho cô ta một tờ tiền qua cửa sổ, sau đó đạp mạnh chân ga, xe lao vút đi.

……..

Tiêu Mộng Hồng vẫn đứng đợi trước cửa bưu điện. Cô chờ gần một tiếng đồng hồ. Chờ đến mức bắt đầu nghi ngờ liệu Cố Trường Quân có phải đã đổi ý, vốn không định đến tìm cô nữa hay không. Cuối cùng, từ xa xa, cô cũng thấy chiếc xe màu đen quen thuộc đang chạy tới.

Cố Trường Quân dừng xe sát lề đường, hạ kính cửa sổ, liếc nhìn cô một cái.

Tiêu Mộng Hồng lấy lại bình tĩnh, bước tới. Cô không hỏi vì sao anh đến muộn như vậy. Chỉ đứng cạnh cửa xe, hơi do dự, nhẹ giọng hỏi:

“Cho hỏi… mình đi bây giờ được chưa?”

Cố Trường Quân vẫn nhìn cô, không nói một lời. Tiêu Mộng Hồng cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình dường như có chút khác lạ — không rõ khác chỗ nào, nhưng rõ ràng không giống với mọi khi. Thấy anh chỉ nhìn mà không nói, không phản ứng, cô cũng không dám nhúc nhích, dần dần cảm thấy bầu không khí bắt đầu gượng gạo.

“Cố Trường Quân… Chúng ta có thể đi chưa?” Cô cuối cùng không nhịn được nữa, khẽ nhắc.

“Lên xe đi.” Anh đột ngột lên tiếng, ánh mắt cũng thu lại.

Tiêu Mộng Hồng khẽ thở phào, vội vàng mở cửa xe, ngồi vào ghế sau.

……

Vợ chồng Lỗ Lãng Ninh đang ở trong nhà chờ họ. Dẫn hai người vào trong nhà, Lỗ Lãng Ninh nhìn Cố Trường Quân cùng Tiêu Mộng Hồng, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Ta nghe phu nhân ta nói chuyện của hai người rồi. Thật sự rất tiếc nuối. Ta vốn nghĩ, các người sẽ là một đôi rất xứng đôi vừa lứa, làm người ta ngưỡng mộ. Ta với phu nhân có hơn ba mươi năm chung sống, nói thật với các người, chỉ cần trong tình cảm có một chút bao dung cho nhau, hôn nhân gặp mấy vấn đề cũng đâu phải không có cách giải quyết. Cố tiên sinh cùng cô Tiêu, hai người suy nghĩ kỹ càng rồi chứ? Có muốn ta và phu nhân làm chứng, ký tên xác nhận giấy ly hôn không?”

Cố Trường Quân im lặng không nói.

Tiêu Mộng Hồng nhìn anh một cái, ngập ngừng rồi cũng rút ra tờ giấy ly hôn, đặt lên bàn.

“Đúng vậy, chúng tôi nghĩ kỹ rồi ạ.” Cô nhẹ giọng đáp.

Lỗ Lãng Ninh và phu nhân nhìn nhau, nhún vai, lấy bút máy trên bàn ra, Lỗ phu nhân bắt đầu chuẩn bị ký, còn Lỗ Lãng Ninh thở dài nói với giọng không khỏi tiếc nuối:

“Vậy cũng được. Chờ chúng ta ký xong, các người sẽ chính thức không còn là vợ chồng. Thật sự rất tiếc…”

Nói rồi, ông cầm tờ giấy cúi đầu định ký thì bỗng nhiên một bàn tay từ bên cạnh đưa ra, chặn lại.

Tiêu Mộng Hồng ngẩn người, nhìn sang Cố Trường Quân. Thấy anh vẻ mặt bình tĩnh, rút tờ giấy về từ từ gấp lại.

“Tiên sinh, phu nhân, tôi nghĩ mình nên suy nghĩ lại một lần nữa về chuyện ly hôn này.” Anh nói.