Phu nhân Tổng thống là hiệu trưởng danh dự của Trường Nữ học Đạt Huệ, hôm nay bà cũng đích thân tới tham dự buổi lễ, vì vậy không khí tại hiện trường vô cùng sôi nổi. Không chỉ có nhiều khách mời danh tiếng quy tụ, mà còn có cả các phóng viên từ nhiều tờ báo lớn đến đưa tin.
Tiêu Mộng Hồng là một trong những khách mời danh dự phát biểu trước các nữ sinh tại hiện trường, bài diễn thuyết của cô suôn sẻ vô cùng, nhận được tràng pháo tay nhiệt liệt từ các em học sinh.
Sau khi kết thúc buổi lễ chúc mừng, Cố Trâm Anh tình cờ gặp một người bạn thân thiết của Cố gia cũng tham dự sự kiện hôm nay, hai người đứng một bên trò chuyện. Tiêu Mộng Hồng thì đang trò chuyện với vài nữ sinh vừa đến gần bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình.
Lúc này, sau lưng cô bỗng vang lên một giọng nói: “Cố phu nhân, dạo này khỏe chứ?”
Tiêu Mộng Hồng quay đầu lại, thấy người vừa chào hỏi là một người đàn ông trung niên đeo kính gọng bạc, mặc áo dài kiểu phương Đông, thoạt nhìn có vẻ là một phóng viên thuộc giới báo chí đến đưa tin hôm nay. Nhìn thoáng qua, cô cảm thấy người này có chút quen mắt, như thể đã từng gặp ở đâu đó trước đây, chỉ là nhất thời chưa thể nhớ ra.
Người đàn ông kia thấy Tiêu Mộng Hồng có vẻ không nhận ra mình, liền nở nụ cười thân thiện rồi nói:
“Cố phu nhân, mấy tháng trước tôi từng tình cờ gặp cô ở hẻm Tam Tỉnh. Cô còn nhớ bà Hoàng chứ? Tôi và ông Hoàng làm cùng một tòa soạn báo.”
Bị gợi nhắc như thế, Tiêu Mộng Hồng rốt cuộc cũng nhớ ra. Quả thật có một lần khi cô trở về nhà, đã từng gặp ông Hoàng và một người nữa đi ra từ phia đối diện nhà mình trong con hẻm nhỏ. Nhìn kỹ lại, đúng là người đàn ông này.
Vì không quen biết đối phương, lại thấy ông ta là phóng viên, còn nhắc đến hẻm Tam Tỉnh – nơi riêng tư của mình, Tiêu Mộng Hồng lập tức đề cao cảnh giác. Cô chỉ khẽ mỉm cười, liếc nhìn đối phương một cái, không đáp lời.
Người kia dường như cũng cảm nhận được sự đề phòng của cô, liền vội nói:
“Cố phu nhân xin yên tâm, tôi họ Văn, tên Sinh, hiện đang công tác tại Nhật Báo Bắc Bình. Tôi và chồng cô – Cố trưởng quan – không dám xưng là thân thiết, nhưng cũng coi như có quen biết. Trước đây may mắn từng làm vài việc nhỏ cho Cố trưởng quan. Vừa rồi nghe cô phát biểu trước các nữ sinh, thật sự rất ngưỡng mộ, ấn tượng vô cùng sâu sắc. Nghĩ là cơ hội hiếm có, lại tình cờ gặp cô ở đây nên mới mạo muội đến chào hỏi. Mong Cố phu nhân đừng trách.”
Lúc này Tiêu Mộng Hồng mới hơi giãn nét mặt, hiểu ra tình huống.
Vì không rõ người đàn ông này thực sự có mối quan hệ như thế nào với Cố Trường Quân, Tiêu Mộng Hồng cũng không tiện nói nhiều, chỉ mỉm cười đáp lễ, khách sáo vài câu rồi thôi.
Văn Sinh dường như có ý muốn thân cận với cô hơn, sau khi dành vài lời khen ngợi cho bài phát biểu vừa rồi của cô, ông ta liền hạ giọng nói:
“Cố phu nhân, lần trước tờ báo nào đó đưa tin không hay về quan hệ của cô và Cố trưởng quan, thật sự khiến tôi rất tiếc. Trước khi bài báo đó đăng, tôi đã biết trước một chút nội tình, còn nghe nói có người cố ý muốn lợi dụng tin này gây bất lợi cho hai vợ chồng cô. Lúc đó tôi đã lập tức đến tìm Cố trưởng quan, kể lại toàn bộ những gì mình biết, hy vọng có thể giúp hai người ngăn chặn trước. Không ngờ cuối cùng vẫn chậm một bước, hôm sau bài viết vẫn bị phát hành, lại còn bị nhiều nơi trích đăng lại. Quả thật rất tiếc.”
Tiêu Mộng Hồng khựng lại, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
“Văn tiên sinh, ý ngài là… chuyện bài báo hôm trước, ngài đã sớm biết trước và từng thông báo cho chồng tôi?”
Cô ngập ngừng giây lát rồi mới hỏi ra câu đó.
“Đúng vậy.” Văn Sinh gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tự mãn, “Tôi làm trong giới báo chí cũng có vài mối quan hệ, nên tin tức coi như khá nhanh nhạy. Lần đó, đúng là có nghe phong thanh trước một chút. Chỉ tiếc vẫn chậm một bước. Nếu có thể sớm hơn một chút, với năng lực của Cố trưởng quan, loại tin đồn như vậy làm sao có thể bị đăng công khai rồi còn bị lan truyền khắp nơi gây xôn xao như thế?”
Trong lòng Tiêu Mộng Hồng chợt dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ, mơ hồ thấy có điều gì đó không ổn. Đang trầm ngâm thì Văn Sinh lại tiếp lời:
“Cũng may cuối cùng tin đồn đó chỉ rộ lên hai ngày rồi được làm sáng tỏ, chưa đến nỗi khiến mấy kẻ tiểu nhân có cơ hội giở trò. Tôi cũng nhẹ nhõm được phần nào. Nhưng nghĩ đến lần này chắc hẳn cũng khiến phu nhân gặp không ít phiền toái, tôi vẫn cảm thấy có lỗi. Nếu khi ấy tôi biết sớm hơn chút nữa, với khả năng của Cố trưởng quan, hẳn là đã có thể xử lý êm xuôi hơn.”
Dứt lời, ông ta lại ra vẻ thân thiết hỏi: “À, mấy hôm trước ở nhà hát xảy ra vụ ám sát, nghe nói lúc đó Cố trưởng quan cũng có mặt, còn bị vạ lây. Không rõ tình hình hiện tại thế nào rồi?”
Tiêu Mộng Hồng đáp nhẹ: “Không có gì nghiêm trọng.”
“Vậy thì tốt quá.” Văn Sinh tỏ vẻ nhẹ nhõm, rồi cung kính nói tiếp:
“Mong phu nhân khi về có thể thay tôi gửi lời hỏi thăm đến Cố trưởng quan. Sau này nếu phu nhân có chuyện gì cần, chỉ cần nói một tiếng, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình giúp đỡ.”
Tiêu Mộng Hồng cảm ơn ông ta.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Văn Sinh, cô nán lại thêm một chút nữa thì buổi lễ cũng gần kết thúc. Rời khỏi đó, cô cùng Cố Trâm Anh đi ra ngoài. Hai người sóng bước men theo hành lang của trường nữ học, từ tốn rời đi.
Những lời mà vị Văn Sinh kia vừa nói, thật ra đã để lại trong lòng Tiêu Mộng Hồng một vết gợn khó tả. Chỉ là trên mặt cô vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc gì. Khi cùng Cố Trâm Anh đi ra ngoài, cô chợt nhớ đến chuyện mấy hôm trước bên nhà họ Cao — nhà chồng cũ của chị — từng cử người đến tìm, nói là tới thăm, ngồi rất lâu mới lộ rõ ý định muốn đưa chị về lại nhà họ Cao.
Khi đó, Cố phu nhân không tỏ thái độ đồng ý, chỉ nói đợi lão gia trở về sẽ bàn lại. Những ngày qua, Tiêu Mộng Hồng bận rộn với chuyện của mình nên không nghe thêm được tin gì. Nhân lúc đang đi cùng Cố Trâm Anh, cô bèn mở lời hỏi khéo.
Cố Trâm Anh trầm ngâm một lúc rồi nói: “Ba mẹ cũng không ép chị phải về đâu.”
Tiêu Mộng Hồng gật đầu:
“Em cũng không ủng hộ việc chị quay về. Trường Quân cũng nghĩ vậy. Hôn nhân, xét về mặt pháp lý mà nói, chỉ cần một bên đã qua đời thì tự nhiên không còn ràng buộc nữa. Bây giờ chị hoàn toàn là người tự do, thứ duy nhất níu giữ chị chỉ là chút tình nghĩa cũ kỹ mà thôi. Nhưng cũng đã mười năm rồi, chị thật sự không cần phải nghe theo sắp đặt của nhà họ Cao nữa.”
Nói đến đây, cô dừng lại, quay sang nhìn chị mình:
“Chị hai, thật ra có một chuyện em đã muốn nói từ lâu, chỉ là không biết có nên nói hay không.”
Cố Trâm Anh mỉm cười: “Chuyện gì vậy? Em cứ nói đi.”
Tiêu Mộng Hồng gật đầu:
“Vậy em nói nhé. Chị à, bây giờ không còn là xã hội cũ nữa, cái tư tưởng ‘góa phụ phải thủ tiết suốt đời’ ấy, thật sự nên bỏ rồi. Em không phủ nhận việc có những người phụ nữ nguyện sống thủ tiết cả đời vì người chồng quá cố, nếu đó là tình cảm chân thành, tự nguyện, thì người ngoài không có quyền can thiệp mà thậm chí còn phải cảm động. Nhưng chị không nằm trong trường hợp ấy. Chị còn trẻ, chuyện đã qua mười năm rồi, nếu gặp được người phù hợp, cả em và Trường Quân đều ủng hộ chị tái giá. Cho dù chị không muốn đi bước nữa, thì ở lại nhà mình, cũng tốt hơn gấp trăm lần so với quay về nhà họ Cao.”
Lời cô nói, cũng là thay mặt cho cả ý của Cố Trường Quân.
Cố Trâm Anh trong lòng thấy cảm động, mỉm cười nói:
“Cảm ơn em dâu đã suy nghĩ thoáng như vậy. Chị sẽ suy nghĩ nghiêm túc.”
Nghĩ tới khoảng một hai tháng trở lại đây, quan hệ giữa em trai mình và Tiêu Mộng Hồng dường như đã thân thiết hơn trước khá nhiều, đặc biệt là mấy ngày cô bị thương ở chân, phải nằm nghỉ trong phòng, thì em trai của mình dường như vẫn luôn ở trong phòng với em dâu, ban ngày ban mặt cũng đóng chặt cửa lại. Dù có phần khó hiểu, cô cũng không rõ hai người họ sao lại đột nhiên trở nên quấn quýt như vậy, nhất là với tính cách vốn lạnh lùng, xa cách của em trai mình, sự thay đổi này quá rõ ràng khiến người trong nhà và cả đám người làm đều không khỏi để ý.
Cố Trâm Anh nói:
“Trường Quân có việc đi Thượng Hải, chắc ngày mai sẽ về rồi chứ? Thấy hai đứa bây giờ đã xóa bỏ được hiềm khích trước đây, cả nhà ai cũng vui lắm.”
Chị ấy cười, lại nhẹ nhàng nói thêm một câu:
“Chị cũng mong sớm được làm cô. Có thêm em bé, trong nhà chắc sẽ rộn ràng vui vẻ hơn nhiều đấy!”
…
Cố Trường Quân sẽ về vào ngày mai.
Mấy hôm trước khi anh còn ở nhà, lấy cớ chăm sóc, nhưng thật ra là cứ quấn lấy Tiêu Mộng Hồng không rời, đến mức cô gần như không thể động vào một đầu ngón tay để làm việc gì. Anh đi rồi, cô mới có được đôi chút yên tĩnh. Buổi tối trước khi ngủ cũng có thể tranh thủ làm chút việc riêng.
Chỉ là đêm nay, dù chỉ có một mình trong phòng, ngồi bên bàn làm việc, bên cạnh không còn Cố Trường Quân quấy rầy, nhưng tinh thần cô lại không sao tập trung được. Trong đầu cứ vô thức nhớ lại những lời ban ngày vị Văn Sinh kia lơ đãng nhắc đến tại trường nữ giáo.
Đến hơn mười giờ đêm, thấy mình không thể tĩnh tâm nổi, cô đành dọn dẹp mọi thứ rồi lên giường đi ngủ. Dù đã nằm trên giường, nhưng giấc ngủ chẳng phải cứ muốn là có thể đến. Tiêu Mộng Hồng tắt đèn, một mình nằm lăn qua lăn lại trên chiếc giường rộng lớn, ước chừng đến khoảng mười một giờ đêm thì bỗng nghe tiếng bước chân vang lên từ ngoài hành lang, dường như đang đi về phía phòng cô. Tiếng bước chân ấy nghe rất quen.
Cô lập tức ngồi dậy, quả nhiên, sau đó vang lên hai tiếng gõ cửa nhẹ, rồi giọng Cố Trường Quân cất lên:
“Đức Âm! Em ngủ chưa?”
Tiêu Mộng Hồng bật đèn, xuống giường ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, cô liền thấy Cố Trường Quân đang đứng trước cửa, trên mặt mang theo nụ cười nhìn mình. Phía sau anh là mẹ Vương cũng đang tươi cười, nói:
“Thiếu phu nhân, thiếu gia về sớm hơn dự kiến mà không báo trước. Giờ này khuya rồi, dưới bếp cũng chẳng còn gì ngon lành để ăn, tôi sợ cậu ấy đói bụng nên mới hỏi cậu ấy có muốn…”
“Không sao đâu mẹ Vương, con không đói. Khuya rồi, cũng đừng làm phiền ba mẹ con. Bác cứ nghỉ sớm đi.”
Cố Trường Quân quay lại ngắt lời bà.
“Được, được, vậy tùy cậu.” Mẹ Vương cười nhìn hai người một cái rồi xoay người rời đi.
Mẹ Vương vừa rời đi, Cố Trường Quân lập tức bước vào phòng, tiện tay đá cửa đóng lại. Anh quẳng chiếc vali xuống đất, không nói một lời đã bế bổng Tiêu Mộng Hồng lên, nhanh chân bước đến mép giường rồi đặt cô xuống. Chưa kịp để cô phản ứng, anh đã cúi người hôn cô.
Tiêu Mộng Hồng muốn né tránh nhưng không thể. Môi bị anh chiếm giữ, nụ hôn vừa dài vừa sâu khiến cô gần như không thở nổi. Nhịp thở của anh cũng dần trở nên gấp gáp và nặng nề, rồi bắt đầu đưa tay cởi áo ngủ trên người cô, động tác có phần vội vã.
Tiêu Mộng Hồng đưa tay ngăn anh lại.
Cố Trường Quân khựng người, rồi như bừng tỉnh hiểu ra:
“À… Anh hiểu rồi. Em chê anh còn chưa tắm chứ gì? Được thôi, anh đi tắm ngay.”
Quả nhiên, anh buông cô ra, vừa cười vừa nhảy xuống giường, bước nhanh về phía phòng tắm. Nhưng mới đi được hai bước, anh như sực nhớ ra gì đó, bỗng nhiên quay lại, ôm chặt lấy Tiêu Mộng Hồng đang ngồi dậy trên giường.
“Nói đi, mấy ngày anh không có ở đây, em có nhớ anh không?”
Tiêu Mộng Hồng chỉ khẽ ừ một tiếng. Hiển nhiên câu trả lời ấy khiến anh chưa hài lòng, liền tiếp tục ép hỏi:
“Gì vậy? Rốt cuộc là có nhớ hay không?”
Bị anh ép quá, Tiêu Mộng Hồng đành gật đầu đại một cái cho có lệ.
Lúc này Cố Trường Quân mới lộ ra vẻ hài lòng, trán anh tựa vào trán cô, giọng khẽ khàng:
“Anh cũng nhớ em lắm. Chỉ cần nhìn thấy phụ nữ là trong đầu lại nhớ đến em. Thế nên tối nay anh về ngay.”
Tiêu Mộng Hồng khẽ cười với anh một cái, đẩy anh đi tắm.
Cố Trường Quân lại cúi xuống hôn cô một cái rồi mới chịu buông tay, bước vào phòng tắm. Tiếng nước ào ào vang lên chưa được bao lâu, anh đã tắm xong, vừa lau mái tóc còn ướt sũng, vừa đi về phía cô.
Lúc này Tiêu Mộng Hồng đang cúi người sắp xếp hành lý giúp anh.
Anh là kiểu người cực kỳ ngăn nắp, điều đó thể hiện rất rõ qua cách anh sắp xếp đồ đạc của mình. Hành lý được bày biện ngay ngắn, chỉ nhìn qua đã biết lấy gì ở đâu, thu dọn rất dễ dàng.
Cố Trường Quân bước đến sau lưng cô, vòng tay ôm lấy từ phía sau, cúi đầu hôn lên gáy cô, thì thầm:
“Mai để anh tự thu dọn. Giờ ngủ thôi…”
Anh bế cô đặt lên giường, bàn tay bắt đầu lần vào trong lớp áo ngủ mỏng manh.
“Em hỏi anh chuyện này được không?” Tiêu Mộng Hồng bất ngờ lên tiếng.
“Ừm…”
Anh vừa đáp vừa không dừng lại, bờ môi đã di chuyển lên cổ rồi đến ngực cô, từng chút từng chút hôn xuống.
“Lần trước, bài báo đăng cái chuyện bịa đặt kia, nói chúng ta ở riêng, rồi viết mấy lời bôi nhọ anh. Lúc đó nhìn dáng vẻ anh rất bất ngờ. Có phải anh hoàn toàn không biết chuyện gì từ trước không?”
“Ừm…” Anh trả lời không cần suy nghĩ, đầu vẫn cúi thấp, giọng mơ hồ đáp: “Nếu biết thì anh đâu để nó được đăng lên.”
Ánh mắt Tiêu Mộng Hồng chợt lạnh đi. Cô nắm lấy tay anh, bàn tay đang có ý lần vào trong áo mình và kéo nó ra ngoài.
“Anh xuống khỏi người em đi.” Giọng Tiêu Mộng Hồng lạnh hẳn.
“Không xuống.” Ngược lại, Cố Trường Quân càng siết chặt lấy cô hơn.
“Đang yên đang lành em lại bị làm sao vậy? À, đúng rồi, ban nãy sao em lại đột nhiên hỏi anh chuyện đó? Chuyện đó qua lâu lắm rồi mà.”
Dường như anh cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, ngẩng đầu nhìn cô. Thấy ánh mắt cô lạnh băng đang nhìn chằm chằm mình, anh hơi sững người, sau đó lại nhe răng cười một cách chẳng hề biết hổ thẹn, gương mặt điển trai liền áp sát lại gần:
“Anh hiểu rồi, có phải em trách mấy hôm nay anh đi vắng, không ở bên cạnh em, nên em thấy không vui, nghĩ ngợi lung tung đúng không? Anh không phải đã suốt đêm chạy về đây còn gì, chỉ vì muốn sớm được gặp em mà thôi.”
Một chuyện — hai lời giải thích. Người tên Văn Sinh kia, dường như chẳng có lý do gì để nói dối cô về chuyện đó. Nếu ông ta không nói dối, thì người đang nói dối chính là người đàn ông lúc này đang nằm trên người cô.
Cũng chính vì chuyện ngoài ý muốn đó, cô mới buông bỏ kháng cự, chấp nhận quay về nhà họ Cố. Tất cả nỗ lực, kiên trì và quyết tâm muốn ly hôn trước đó… cuối cùng đều trở thành công cốc.
Chính trong lúc cô còn mâu thuẫn, đắn đo, còn nửa tin nửa ngờ, thì anh đã dùng ánh mắt không chớp lấy một lần mà thề với cô rằng:
“Anh chưa từng và sẽ không bao giờ lừa dối em.”
Cô đã tin. Thật lòng tin.
Nhưng sự thật thì sao? Người đang nằm trên người cô lúc này… đã nói dối.
Nếu ngay cả lời thề đó cũng là lời nói dối, thì cô không biết từ giờ về sau, anh nói câu nào mới có thể khiến cô tin được nữa. Thậm chí, khi anh đột nhiên thay đổi thái độ, từ lạnh lùng băng giá trước kia sang chiều chuộng dịu dàng bây giờ, chính hành động đó cũng làm cô nghi ngờ không thôi.
…
Ngay lúc anh vừa bước vào cửa nhà, Tiêu Mộng Hồng trong lòng vẫn còn ẩn chứa hy vọng, mong rằng khi gặp lại anh, câu trả lời của anh sẽ khiến cô tin rằng anh hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra trước đó, rằng lời nói của tên Văn Sinh kia mới là sai.
Nhưng bây giờ, thái độ của anh rõ ràng tránh né sự thật, khiến cô hoàn toàn tin vào những gì tên Văn Sinh kia nói.
Từ đầu đến cuối, anh đã lừa dối cô.
…
Tiêu Mộng Hồng dần dần bình tĩnh lại, lấy lại sự điềm tĩnh, nằm im trong lòng anh như trước, giọng nói trầm ổn:
“Anh có lẽ vẫn chưa biết hết chuyện đâu. Hôm nay em đến Đạt Huệ Nữ Giáo, gặp một người tên là Văn Sinh. Anh ta nhận ra em là vợ anh, còn đến chào hỏi. Trong lúc nói chuyện, anh ta xin lỗi em, nói rằng nếu biết chuyện đó sớm hơn, thông báo sớm hơn cho anh, thì anh cũng có thời gian phòng bị, cũng không đến nỗi rơi vào tình cảnh như vậy. Anh ta cảm thấy rất có lỗi, rất áy náy, và nhờ em chuyển lời xin lỗi đến anh.”
Cố Trường Quân sắc mặt từ từ thay đổi, cuối cùng cũng có chút biến động. Anh hơi chần chừ rồi hạ giọng, mang theo một chút thận trọng nhìn chằm chằm vào biểu cảm của cô, như đang đánh giá mục đích thật sự sau lời nói lúc này.
Ngược lại, Tiêu Mộng Hồng lại hoàn toàn bình tĩnh, dừng lại một chút rồi trên môi cuối cùng lộ ra một tia cười nhợt nhạt, nhìn anh rồi tiếp tục nói:
“Chuyện này ngay từ đầu chúng ta đều không rõ ràng. Anh cũng giống em, cũng chỉ là biết chuyện qua báo chí mà thôi! Vậy mà hắn lại nói như thế? Sau đó em mới suy nghĩ kỹ lại, tựa như hắn nhận được tin sớm hơn anh, nên mới báo trước, để anh có thời gian phòng bị. Nhưng em không hiểu vì sao anh rõ ràng biết mà lại không dùng đến. Hơn nữa, chuyện đã qua rồi, anh lại như không có chuyện gì, chẳng nói nửa lời với em.”
Cố Trường Quân vẫn chăm chú nhìn cô, im lặng không đáp.
Tiêu Mộng Hồng đối diện với anh, cuối cùng thở dài, nét mặt mang theo chút u uất:
“Nói thật với anh, từ đầu em đã có chút tức giận. Cảm giác anh đã lừa dối em. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng không đến nỗi quá nghiêm trọng. Anh làm vậy, nói vậy, chắc chắn cũng có nguyên do. Hơn nữa, sau khi em về nhà, mối quan hệ giữa chúng ta cũng được cải thiện khá nhiều, tính từ chuyện đó thì anh giấu em ngược lại cũng là điều tốt. Chỉ là trong lòng em vẫn cảm thấy không yên. Khi đó anh lừa em thật, mà lúc đó chúng ta quan hệ cũng không tốt. Nhưng giờ, nếu anh vẫn tiếp tục giấu giếm em như vậy, em sẽ rất khổ sở.”
Cố Trường Quân nét mặt bất động trong giây lát.
“Em nói… thật sự là vậy sao?” Anh mang theo chút do dự hỏi.
“Đúng vậy. Em chỉ mong anh có thể thành thật nói cho em nghe. Chỉ cần anh thẳng thắn, chân thành với em, dù anh làm gì, em cũng sẽ tha thứ.”
Cô mỉm cười nhẹ nhàng với anh: “Rốt cuộc thì, bây giờ quan hệ chúng ta đã thân mật như vậy rồi.”
Trong ánh mắt Cố Trường Quân bỗng lóe lên vài tia sáng, đôi mắt không chớp nhìn chăm chú cô, giọng thấp thỏm:
“Đức Âm, em có thể nghĩ vậy, thật khiến anh ngoài ý muốn, trong lòng rất vui… Nói thật…”
Anh như dằn lòng, lộ vẻ áy náy:
“Chuyện lúc đó quả thật anh đã không thẳng thắn với em. Văn Sinh đã nói trước với anh. Nhưng mà anh…”
“Anh làm sao vậy?” Tiêu Mộng Hồng khích lệ.
“Lúc ấy em không muốn về, anh nghĩ… có thể mượn cơ hội đó…” Anh bỗng dừng lại.
“Anh nghĩ em mềm lòng dễ bị lừa, nên mới mượn cơ hội đó để lừa em về?” Cô vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.
Cố Trường Quân ánh mắt càng thêm áy náy: “Em không chịu về, anh cũng không còn cách nào khác.”
“Vậy đây là chuyện thuận nước đẩy thuyền?”
Anh nhìn cô chăm chú:
“Thật sự xin lỗi, Đức Âm. Sau này anh bảo đảm sẽ không lừa em nữa.”
“Cố Trường Quân, anh có còn giấu diếm em chuyện gì không?” Tiêu Mộng Hồng đột nhiên hỏi.
Cố Trường Quân ngẩn người, hơi chần chừ rồi lập tức lắc đầu:
“Không có. Anh thề, chỉ có chuyện này thôi…”
Tiêu Mộng Hồng nhìn chằm chằm anh, nét mặt dần trở nên lạnh lùng.
“Anh xuống đi!” Cô đột nhiên nói.
Cố Trường Quân hơi bối rối nhìn cô:
“Em làm sao vậy?”
Thấy anh tỏ vẻ ngây thơ, Tiêu Mộng Hồng bỗng nổi giận, dùng hết sức đẩy anh ra khỏi người, chân anh vẫn còn vướng trên người cô, cô liền dùng sức đạp thêm một cái nữa.
Cố Trường Quân không kịp đề phòng, không những bị đẩy khỏi người cô, mà còn ngã thẳng xuống giường, ngã phịch một cái trên sàn nhà.
Anh bò lên từ mặt đất, hai tay chống mép giường, nhìn chằm chằm Tiêu Mộng Hồng, người đang ngồi xếp bằng trên giường với ánh mắt lạnh như băng, bỗng hiểu ra điều gì, sắc mặt liền trở nên khó coi.
“Em vừa rồi đang lừa anh sao?” Anh nghiến răng nghiến lợi chất vấn.
“Anh có thể lừa em vòng vo như thế, em vì sao lại không thể lừa anh lại một lần?”
Tiêu Mộng Hồng ngồi thẳng người, cười lạnh đáp lại anh.