Tiêu Mộng Hồng trở về phòng khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, rồi xuống lầu bước ra sân. Mẹ Lưu vội vàng buông việc trong tay, lật đật đi theo sau.
Người được Cố Trường Quân cử tới canh chừng Tiêu Mộng Hồng tên là Chu Trung. Trước đây anh ta từng là sĩ quan, nhưng vì đắc tội với một người có chút thế lực nên suýt nữa bị bắn chết. May mà cậu ruột của anh ta làm tài xế cho Cố Trường Quân, liền cầu xin cậu chủ ra tay giúp đỡ. Cố Trường Quân đứng ra bảo vệ Chu Trung, còn anh ta thì một lòng trung thành với anh.
Lúc này thấy Tiêu Mộng Hồng bước ra, ban đầu Chu Trung còn nghĩ cô chỉ như mọi khi, ra sân đi dạo mấy vòng rồi lại quay về. Không ngờ cô lại đi thẳng về phía cổng lớn, anh ta lập tức bước lên chặn lại, nghiêm giọng nói: “Thiếu phu nhân, cô không thể ra ngoài.”
Tiêu Mộng Hồng mỉm cười dịu dàng:
“Chu Trung, tôi chỉ ra ngoài đi dạo một chút quanh đây thôi, dạo xong sẽ về ngay.”
“Xin lỗi, thiếu phu nhân. Thiếu gia đã dặn, tuyệt đối không để cô ra khỏi cổng.”
Cô vẫn giữ nụ cười trên môi:
“Cố Trường Quân nói vậy, chẳng qua là sợ tôi đi rồi không quay lại. Mẹ Lưu sẽ đi cùng tôi, nếu anh vẫn chưa yên tâm thì cứ đi theo cũng được mà.”
Hôm đó, Chu Trung cũng có mặt trên tàu, lờ mờ hiểu được phần nào sự việc trước đó. Lúc mới nhận nhiệm vụ, anh ta lo thiếu phu nhân sẽ làm ầm lên hoặc tìm cách tự tử, đến lúc đó sẽ khó ăn nói với thiếu gia. Nhưng không ngờ cô lại rất yên lặng. Mới đầu còn chỉnh sửa lại sân vườn, sau này lại thấy cô thường ngồi ở góc phòng, cầm sổ viết viết vẽ vẽ suốt mấy tiếng liền. Tuy không rõ cô đang làm gì, nhưng chí ít không có gì bất thường khiến anh ta dần yên tâm hơn. Những lúc cô gặp anh ta trong sân, thái độ cũng rất hòa nhã, chưa bao giờ xem anh ta là kẻ thù.
Lâu dần, trong lòng Chu Trung bắt đầu nảy sinh chút thiện cảm. Cảm thấy cô gái này vừa xinh đẹp lại có học thức, nghe nói trước kia còn là một tài nữ. Nếu như không xảy ra chuyện đó, cùng thiếu gia sống yên ổn bên nhau thì tốt biết mấy.
Hôm đó, Cố Trường Quân trước khi rời đi đã giao cho Chu Trung một mệnh lệnh nghiêm khắc: “Nếu Tiêu Mộng Hồng cố tình bước ra khỏi cổng, thì không cần khách khí với cô.”
Nhưng đến lúc thực sự đối mặt, Chu Trung lại không làm được điều đó. Nghe cô nói vậy, anh ta lộ rõ vẻ khó xử: “Thiếu phu nhân, thật sự xin lỗi. Không phải tôi không tin cô, chỉ là thiếu gia...”
“Chu Trung, hôm nay tôi nhất định phải ra ngoài!”, Tiêu Mộng Hồng đột nhiên sầm mặt, tự tay đưa lên mở cánh cổng sắt.
“Thiếu phu nhân! Cô không thể như vậy!”, Chu Trung bước một bước dài, muốn ngăn bàn tay cô đang đặt trên chốt cửa. Nhưng khi vừa nhìn thấy bàn tay trắng trẻo mềm mại kia, anh ta không kìm được mà khựng lại, không dám vươn tay ra nữa, chỉ đành đứng trơ mắt nhìn cô mở cửa đi ra ngoài.
“Thiếu phu nhân!” - anh ta gọi với theo.
“Tôi đi dạo một lát rồi sẽ về.”, Tiêu Mộng Hồng quay đầu mỉm cười với anh ta, “Có vấn đề gì, cậu cứ nói là tôi nhất quyết muốn ra ngoài, bảo Cố Trường Quân tự đến mà hỏi tôi!”
Chu Trung sững người đứng tại chỗ, nhìn cô càng lúc càng đi xa, cuối cùng cũng chỉ còn cách lặng lẽ đi theo sau.
…
Lúc này đang là giữa mùa đông. Không khí bên ngoài cổng cũng lạnh lẽo chẳng kém bên trong. Cái lạnh khô khốc len lỏi trong gió.
Thế nhưng, Tiêu Mộng Hồng lại cảm thấy không khí xung quanh thật trong lành. Cô hít sâu một hơi, cả người như bừng tỉnh, tinh thần khoan khoái dễ chịu.
Mẹ Lưu lặng lẽ đi bên cạnh cô. Ngay phía sau, Chu Trung vẫn mang nét mặt căng thẳng, theo sát từng bước.
Cùng với hai người bên cạnh, Tiêu Mộng Hồng cứ thế men theo lối nhỏ bên ngoài cổng sắt, chậm rãi tản bộ.
Hai bên đường là ruộng đồng, đi xa hơn chút nữa thì đến vùng đồi núi. Bây giờ là cuối đông, đồng ruộng đã trơ trụi, chỉ còn lại vài gốc rạ mục nát. Thỉnh thoảng có vài con chim nhỏ nhảy nhót giữa bùn đất, mổ tìm những hạt ngũ cốc sót lại trong đám rơm rạ.
Mùa hè nơi này chắc là nơi tránh nóng rất lý tưởng. Nhưng giờ đây, phong cảnh xung quanh chẳng có gì đáng xem, vậy mà Tiêu Mộng Hồng vẫn tỏ ra rất hứng thú, cứ một mạch đi đến tận thôn trang. Ở đầu thôn có một khoảng đất trống, đoán chừng chính là chợ phiên. Lúc này lác đác có vài người đang đi lại mua bán ở đó.
Dân làng trong thôn có người định kỳ mang rau, gạo, mì đến giao cho nhà cũ của Cố gia. Có người từ xa nhìn thấy bóng dáng Tiêu Mộng Hồng bên ngoài cổng sắt, liền nhận ra. Vì thường xuyên lui tới nên dân làng đều biết, gần đây trong tòa nhà cũ vốn đã nhiều năm bỏ không của Cố gia, có một vị thiếu phu nhân dọn đến ở. Nghe nói là do sức khỏe yếu nên về đây tĩnh dưỡng, ai nấy đều lấy làm tò mò. Chỉ là thiếu phu nhân này trước giờ luôn ru rú trong nhà, chưa từng ai thấy mặt.
Bây giờ bỗng thấy một cô gái trẻ lạ mặt, dáng vẻ quý phái, ăn mặc sang trọng, đi đến cùng một bà lão bên cạnh, họ liền đoán cô gái xinh đẹp kia chắc chính là thiếu phu nhân Cố gia, ai nấy đều ngừng tay nhìn theo.
Mẹ Lưu thấy vậy liền vội vàng chạy đến, vẻ mặt lo lắng cầu khẩn:
“Thiếu phu nhân, ngài xem, ngài cũng đã ra ngoài rồi. Phía trước là làng quê, toàn những người dân thô lậu không được dạy dỗ đàng hoàng, lỡ va quệt vào ngài thì tôi gánh không nổi. Hay là ngài quay về trước đi?”
Tiêu Mộng Hồng đã đi một mạch gần bảy tám dặm, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, bao nhiêu bực dọc cũng theo đó mà tan biến. Tuy rằng cô không hề muốn quay lại căn phòng đó, nhưng đã phá được lệnh cấm của Cố Trường Quân để bước chân ra ngoài, coi như mục đích đạt được. Không muốn làm khó thêm mẹ Lưu và Chu Trung, cô gật đầu, xoay người quay lại.
Lưu mẹ thở phào nhẹ nhõm, nhìn Chu Trung ra hiệu, rồi cũng nhanh chân đi theo.
Vì cũng chẳng có việc gì gấp, Tiêu Mộng Hồng cứ thế chậm rãi quay về. Khi gần tới nhà, đã gần trưa, từ xa cô nhìn thấy trước cổng có đỗ một chiếc xe ô tô.
Từ ngày chuyển đến đây, đây là lần đầu tiên có người tới.
Là Cố Trường Quân sao?
Nếu là anh ta thì tốt quá. Tiêu Mộng Hồng đang định tìm anh ta.
Thực ra, sáng nay bất chấp sự ngăn cản của Lưu mẹ và Chu Trung mà nhất quyết ra ngoài, mục đích của cô chính là buộc anh ta phải lộ diện, rồi từ đó có thể nói chuyện trực tiếp một lần nữa.
Mấy tháng trước, lần đầu cô gặp Cố Trường Quân là khi vừa mới bị đưa đến đây. Lúc đó, cô vẫn còn ngơ ngác, tinh thần hoảng loạn, hầu như không có chút ý thức nào, bị anh ta giam lại mà không hề có sức phản kháng.
Nhưng cô không thể bị người đàn ông này cầm tù cả đời được.
Lần này gặp lại, tình thế chắc chắn sẽ khác.
Ít nhất, cô đã chuẩn bị sẵn sàng.
……
So với dáng vẻ bình thản của Tiêu Mộng Hồng, mẹ Lưu và Chu Trung khi thấy chiếc ô tô dừng trước cổng liền căng thẳng hẳn lên – đó là xe của nhà họ Cố.
Mẹ Lưu vội vã thúc giục Tiêu Mộng Hồng bước nhanh hơn. Vừa tới cửa, bà đã như bay vào trong nhà. Một lúc sau quay trở ra, gương mặt đã giãn ra nhẹ nhõm, phấn khởi báo tin với Tiêu Mộng Hồng khi cô vừa bước xuống cầu thang:
“Thiếu phu nhân, ngũ tiểu thư đến thăm cô đấy ạ!”
Cố Trường Quân là con trai thứ tư trong nhà họ Cố. Trên anh còn ba chị gái và một em gái út.
Chị cả là Cố Linh Lung, chồng chị ấy hiện là Thứ trưởng Bộ Giao thông – Mã Nguyên Hán.
Chị hai là Cố Trâm Anh, mười năm trước kết hôn với một gia đình môn đăng hộ đối. Đáng tiếc, chị ấy bạc mệnh, mới cưới chưa đầy một năm thì chồng mất vì bệnh, không kịp để lại con cái. Mấy năm nay, nhà họ Cố đón chị về sống cùng, chị ấy vẫn ở góa từ đó đến nay.
Chị ba là Cố Vân Tụ, chồng hiện giữ vị trí quan trọng trong Ngân hàng Trung ương.
Còn “ngũ tiểu thư” trong lời mẹ Lưu – chính là em gái út của Cố Trường Quân, tên là Cố Thi Hoa. Năm nay mới mười tám tuổi, là con gái cưng được ba mẹ sinh muộn, ở nhà rất được nuông chiều.
Tiêu Mộng Hồng hơi khựng lại, bước chân cũng dừng.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy trước cửa là một cô gái trẻ trung rạng rỡ.
Khuôn mặt cô gái ấy có nét giống Cố Trường Quân – đường nét thanh tú, đôi mắt sáng rực. Tóc thắt bím đúng kiểu con gái chưa chồng đang thịnh hành, mặc váy ngắn bằng vải xa tanh màu nhạt theo kiểu Trung Hoa, khoác ngoài là chiếc áo choàng lông thời thượng dài quá gối, tay đeo găng da đen. Cô vừa tháo găng tay, vừa cau mày ngắm nghía phòng khách. Bất chợt quay đầu thấy Tiêu Mộng Hồng đang đứng ở bậc thang, liền lập tức nở nụ cười rạng rỡ, tung tăng chạy tới như cơn gió xuân.
“Chị dâu! Em tới thăm chị đây!”
Vừa nói, cô đã xuống tới bậc thang, nắm chặt lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng.
Tiêu Mộng Hồng đoán ra đây chính là em chồng mình – em gái của Cố Trường Quân. Dù hơi bất ngờ nhưng cô vẫn mỉm cười, gật đầu chào:
“Chào em, em năm.”
Cô bị Thi Hoa kéo vào trong nhà, cả hai cùng ngồi xuống ghế. Mẹ Lưu bưng trà lên, Thi Hoa vừa nhíu mày vừa nói:
“Chị dâu! Mấy hôm trước em lén nghe mẹ với chị ba nói chuyện, mới biết chị bị nhốt ở đây! Anh em thật là quá đáng! Sao lại đối xử với chị như vậy chứ! Nơi này vừa cũ vừa ẩm thấp, chị sống thế nào nổi?”
Tiêu Mộng Hồng cười nhạt: “Chị vẫn ổn. Cảm ơn em đã quan tâm.”
Cố Thi Hoa nhìn cô, ánh mắt chợt trở nên buồn bã.
“Chị dâu, sao chị lại nói chuyện khách sáo với em như thế? Chị giận nhà em, giận cả em luôn à? Em biết mấy chị gái em có lời ra tiếng vào, nhưng em thì không như vậy! Em thật lòng…”
Cô ấy nhìn thoáng qua Lưu mẹ vẫn còn đứng bên cạnh, liền kéo tay Tiêu Mộng Hồng đứng dậy, dẫn cô lên phòng ngủ tầng trên. Vào đến nơi, cô lập tức đóng cửa lại rồi mới lên tiếng:
“Em ủng hộ chị ly hôn! Thời đại bây giờ khác rồi! Nếu giữa chị và anh em không còn tình cảm, thì tại sao lại không thể ly hôn? Nếu chỉ vì giữ cái gọi là danh tiếng mà ép chị phải sống giam mình ở nhà họ Cố như thế này, thì thật sự quá bất công với chị!”
Tiêu Mộng Hồng không ngờ em chồng lại có thái độ như vậy, thoáng ngẩn người, nhất thời chẳng biết nên nói gì. Do dự một chút, cô mấp máy môi:
“Cảm ơn em đã hiểu cho chị… Nhưng mà trước đây, chị thực sự cũng có những việc làm chưa đúng...”
“Con người ai mà chẳng có lúc sai lầm!” – Cố Thi Hoa kích động nói – “Chị không nên có quan hệ với cái tên họa sĩ kia, em công nhận. Nhưng anh em thì sao? Chẳng phải cũng có không ít tin đồn với mấy người phụ nữ khác à? Tại sao ai cũng chỉ trích chị, mà chẳng ai dám nói anh ấy không đúng? Là phụ nữ, chẳng lẽ bọn mình không được quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình à?”
Cô dừng lại một chút, rồi nghiến răng nói tiếp:
“Đừng nói đến chuyện ly hôn! Ngay cả chuyện em muốn đi du học, trong nhà cũng không đồng ý! Em càng nghĩ càng tức! Nghĩ tới chị lại càng thấy uất ức thay! Chị là người tài như vậy, lấy phải anh em đúng là uổng phí quá!”
Tiêu Mộng Hồng chỉ biết cười gượng, không biết phải nói gì, đành chuyển sang chuyện khác:
“Gần đây… anh em có ở nhà không?”
“Nửa tháng trước đã về rồi.” – Cố Thi Hoa cau mày đáp – “Em nói muốn đi Mỹ du học, thế mà anh ấy cũng phản đối! Bản thân anh ấy đi rồi, tại sao lại không cho em đi?”
Tiêu Mộng Hồng khẽ “ừ” một tiếng.
Bỗng như sực nhớ ra điều gì, Cố Thi Hoa hỏi:
“Chị có phải từng học chung với Diệp Mạn Chi nhà họ Diệp không? Em nhớ trước kia hai người thân lắm. Mấy hôm gần đây cô ta cứ hay tới nhà mình thăm mẹ em, hỏi han tình hình các kiểu, còn đặc biệt hỏi về chị nữa. Nhìn cứ như rất quan tâm ấy.”
Tiêu Mộng Hồng không biết Diệp Mạn Chi là ai, nhưng nghe giọng điệu của Thi Hoa thì chắc là bạn thân hoặc người quen cũ của “Tiêu Mộng Hồng” trước kia, bèn mỉm cười gật đầu cho qua chuyện.
“Nhưng em không ưa cô ta.” – Cố Thi Hoa lại hừ lạnh một tiếng – “Cả anh trai cô ta cũng vậy! Trước kia không phải anh ta từng theo đuổi chị sao?”
Tiêu Mộng Hồng vẫn chẳng biết nói gì, chỉ có thể im lặng nhìn Thi Hoa thao thao bất tuyệt.
Cố Thi Hoa lại trò chuyện thêm đôi câu với Tiêu Mộng Hồng, đến khi mẹ Lưu tới gõ cửa, nói bữa trưa đã chuẩn bị xong, mời thiếu phu nhân và ngũ tiểu thư xuống dùng cơm. Lúc này Cố Thi Hoa mới giật mình nhận ra thời gian, vội vàng bật dậy, nói mình vì lo cho chị dâu nên sáng sớm đã lấy cớ ra ngoài đi chơi với bạn, một mình từ Bắc Bình ngồi xe hơn bốn tiếng mới tới được đây, trước khi trời tối phải quay về ngay. Không kịp thời gian ăn cơm, bây giờ phải đi rồi.
Cô em chồng này lặn lội đường xa như vậy chỉ để tới thăm Tiêu Mộng Hồng, có thể thấy tình cảm giữa hai người ngày thường thực sự không tệ. Tiêu Mộng Hồng biết giữ cô ở lại cũng không tiện, liền bảo mẹ Lưu chuẩn bị một phần cơm mang theo lên xe để cô ăn dọc đường, rồi đích thân tiễn cô ra tận xe, dặn dò tài xế chạy xe cẩn thận.
“Chị dâu! Chị nhất định không được khuất phục trước sự áp bức của anh em! Em nhất định sẽ nghĩ cách giúp chị! Lần sau em lại đến thăm!”
Cố Thi Hoa thò đầu ra khỏi cửa xe, vừa vẫy tay từ biệt vừa lớn tiếng dặn dò.
Tiêu Mộng Hồng mỉm cười gật đầu, đứng đó nhìn theo chiếc xe dần dần lăn bánh rời đi, cuối cùng biến mất ở cuối con đường.