Kim Phấn Mỹ Nhân

Chương 92



Hiến Nhi đứng sau lưng Tiêu Mộng Hồng, khẽ liếc nhìn ba mình, hai ba con trao đổi ánh mắt kiểu “Yên tâm, con nói tốt với mẹ rồi”, vẻ mặt vừa háo hức vừa vui mừng không giấu được. Vừa nãy, khi ba ôm cậu đến, để cậu với tay nhấn chuông cửa, chờ đến lúc cửa sắp mở thì ba hình như sực nhớ ra gì đó, liền cúi người ghé vào tai cậu dặn dò:

“Lát nữa nhớ nói với mẹ là con muốn đến tìm mẹ. Đừng bảo là ba nói trước nhé.”

Lúc đó Hiến Nhi hơi ngơ ngác một chút, nhưng cậu hiểu rõ, ba mẹ mình không giống người khác, họ đã chia tay, không còn sống cùng nhau nữa. Chuyện này, Hiến Nhi từ lâu đã biết rồi. Chỉ cần có thể khiến ba và mẹ ở gần nhau thêm một chút, được bên nhau thêm một lát, thì cậu sẵn sàng làm mọi thứ để giúp ba. Huống hồ, lần này chính cậu cũng thật sự muốn đến thăm mẹ mà. Ba nói vậy… cũng chẳng sai.

"Mẹ ơi! Ba nói không sai! Con nhớ mẹ, nên ba mới đưa con tới đây!"

Hiến Nhi ngẩng đầu nhìn Tiêu Mộng Hồng, ra sức chứng minh lời ba là thật.

Tiêu Mộng Hồng cúi xuống, mỉm cười xoa đầu con, rồi ngước mắt nhìn về phía Cố Trường Quân vẫn còn đang đứng ngoài cửa. Giờ này cũng đã khuya lắm rồi. Nếu anh chỉ đưa con tới, thì giờ chắc cũng nên quay về. Nhưng nhìn dáng vẻ ấy, lại không giống như định rời đi ngay.

"Anh vào ngồi một lát chứ?" Cô hơi ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn cất tiếng mời.

"Muộn thế này rồi, liệu có phiền em không?" Cố Trường Quân hỏi lại.

Tiêu Mộng Hồng khẽ cười: "Không sao đâu."

"Ba ơi! Mẹ cho ba vào rồi kìa!" Hiến Nhi hào hứng nắm lấy tay ba kéo vào trong.

"Mẹ ơi, con có thể dẫn ba lên xem phòng con ở chỗ mẹ không?" Cậu quay lại hỏi.

Cố Trường Quân để mặc con kéo đi lên lầu, lúc bước ngang qua Tiêu Mộng Hồng, anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn cô mang theo chút áy náy xen lẫn do dự.

.................

Hiến Nhi mừng rỡ quá mức, Tiêu Mộng Hồng phải dỗ mãi mới khiến con yên giấc. Lúc này đã gần một giờ sáng. Cố Trường Quân vẫn chưa rời đi. Anh ngồi một mình trên chiếc ghế sofa ở góc phòng khách dưới lầu, tay vô thức cầm điếu thuốc chưa châm, ánh mắt dường như đang lạc đi đâu đó. Nghe tiếng bước chân từ trên cầu thang vọng xuống, anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi lập tức thu tay lại, đứng lên.

"Anh bảo San Hô đi nghỉ rồi." Anh giải thích, đồng thời ngẩng lên nhìn về phía cầu thang. "Hiến Nhi ngủ rồi à?"

"Ngủ rồi. Nó hưng phấn quá nên dỗ mãi mới chịu ngủ." Tiêu Mộng Hồng đáp lại.

Cố Trường Quân khẽ "ừ" một tiếng.

Hai người đứng cách nhau mấy bước, không ai nói gì, không khí chậm rãi chìm vào im lặng. Một lúc sau, Cố Trường Quân bỗng siết nhẹ ngón tay, vang lên một tiếng khớp tay kêu khẽ.

"Muộn rồi... Anh nghĩ... chắc anh nên về thôi..."

Cuối cùng, anh phá tan sự im lặng bằng một câu nói khẽ khàng. Tiêu Mộng Hồng chỉ khẽ gật đầu. Cố Trường Quân nhìn cô một cái, rồi xoay người, lặng lẽ bước ra ngoài.

Tiêu Mộng Hồng đưa anh ra đến tận phòng khách. Hai người cùng nhau đi ra sân.

Anh bước đi trên con đường lát gạch xanh cũ kỹ đã có từ nhiều năm trước, cô lặng lẽ đi phía sau anh. Giữa hai người cách nhau vài bước chân. Hàng xóm đều đã say giấc. Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng bước chân rất khẽ của hai người vang lên trên nền gạch.

Đến trước cổng, anh dừng lại. Tiêu Mộng Hồng tiến lên, mở cổng cho anh.

“Trên đường về, anh lái xe chậm thôi.” Cô nói.

Cố Trường Quân nhìn cô, định nói gì đó:

“Anh...”

Như thể còn đang do dự.

“Có chuyện gì sao?” Tiêu Mộng Hồng hỏi nhỏ.

“Không có gì. Chỉ là tối nay về trễ quá, anh chưa kịp ăn tối. Giờ hơi đói một chút…”

Anh ngập ngừng, rồi bổ sung:

“Nhà em có gì ăn được không? Gì cũng được, anh không kén ăn đâu.”

Ngọn đèn trước cổng không bật, mọi thứ chìm trong bóng tối. Chỉ có chút ánh sáng le lói hắt ra từ khe cửa kính nơi phòng khách, len lỏi soi nghiêng một bên gương mặt anh.

Tiêu Mộng Hồng nhìn anh.

“Nếu không tiện thì thôi. Anh cũng chỉ tiện miệng hỏi vậy.”

Anh dừng một chút, nụ cười có phần lúng túng, gật nhẹ đầu rồi xoay người định bước đi.

“Vào đi.”

Tiêu Mộng Hồng mở miệng nói.

Người phụ trách nấu cơm đêm nay xin nghỉ về nhà, nhưng trong bếp vẫn còn nửa nồi canh gà từ trưa. Tiêu Mộng Hồng lấy nước luộc gà nấu một tô mì, chiên thêm một quả trứng, cuối cùng gom hết những nguyên liệu còn lại trong bếp: một ít rau xanh, hai nhánh nấm, rắc thêm ít hành lá xắt nhỏ.

Cô bưng tô mì nóng hổi đặt lên bàn.

“Anh ăn đi. Tay nghề của em không giỏi lắm, anh đừng chê nhé.”

Lúc cô bận rộn, Cố Trường Quân vẫn ngồi chờ bên cạnh. Anh nghiêng môi cười, khẽ nói cảm ơn, nhận lấy đôi đũa rồi ngồi xuống, cúi đầu ăn ngay.

Tiêu Mộng Hồng ngồi ở chiếc ghế phía đối diện bàn ăn, nghiêng người chống cằm nhìn anh. Trông anh như thật sự đói, cứ thế ăn từng đũa từng đũa không ngừng, không hề dừng lại chút nào. Cuối cùng, anh bưng cả tô lên, húp cạn ngụm canh cuối cùng.

“Ngon lắm. Lâu lắm rồi anh mới được ăn món ngon như thế này.”

Anh rốt cuộc cũng đặt đũa xuống, ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ hài lòng.

Tiêu Mộng Hồng khẽ mỉm cười, đứng dậy dọn dẹp chén đũa.

“Tối qua em tình cờ gặp Trần Tham mưu. Nghe nói dạo gần đây anh bị đau dạ dày?”

“Chỉ là thỉnh thoảng hơi khó chịu thôi.” Anh cười. “Lão Trần hay làm quá lên, em đừng tin thật.”

“Dù bận rộn đến đâu, cũng phải quan tâm đến sức khỏe. Nhất là chuyện ăn uống, không thể qua loa.”

Cô chợt nhớ lúc nãy đi xuống lầu, thấy anh đang cầm điếu thuốc trong tay.

“Cũng đừng hút thuốc nhiều quá. Em nhớ trước đây anh đâu có hút nhiều như vậy.”

Cô thuận miệng nói thêm.

“Ừ. Anh nhớ rồi.”

Anh lập tức đáp lời, giọng nói mang theo cảm giác quen thuộc như khi Hiến Nhi vâng lời cô vậy. Tiêu Mộng Hồng ngẩng mắt lên, chạm phải ánh nhìn của anh đang chăm chú dõi theo mình.

Có lẽ vì đã ăn no, sắc mặt anh trông rạng rỡ hơn hẳn, trong mắt ánh lên ý cười, không chớp lấy một lần, cứ nhìn cô như thế. Cô khựng lại một giây, rồi vội xoay người đi, không nói gì nữa.

Rửa xong chén bát, cô quay lại phòng khách. Kim đồng hồ trên tường đã chỉ sang hai giờ sáng. Anh vẫn đi theo sau lưng cô.

“Ờm... sáng mai em còn có tiết dạy…” Tiêu Mộng Hồng khẽ nói, ngữ khí uyển chuyển.

“À đúng rồi! Anh phải về thôi!”

Cố Trường Quân như chợt sực tỉnh, vội vàng đứng thẳng người, tỏ vẻ như vừa nhớ ra.

Tiêu Mộng Hồng vẫn tiễn anh ra tận cửa, rồi mới đóng cửa lại.

Cố Trường Quân ngồi trong xe, rất lâu vẫn chưa khởi động máy.

Ánh mắt anh lướt qua bức tường đầu ngõ và cây hoa đinh hương già trong sân, từ xa có thể thấy ô cửa sổ phòng ngủ của cô, nơi ánh đèn vẫn còn sáng, chỉ được che bởi một lớp rèm mỏng.

Anh tưởng tượng cô đang làm gì sau cánh cửa ấy. Anh biết chắc tối nay mình sẽ không thể nào ngủ được. Khi còn trẻ, anh từng vô tình đọc Romeo và Juliet, đến đoạn Romeo trèo tường vào vườn nhà Capulet chỉ để gặp Juliet, lúc đó anh chỉ cười nhạt, thậm chí tiện tay ném luôn cuốn sách đi.

Anh không thể hiểu nổi, một người đàn ông vì sao lại có thể yêu một người phụ nữ đến mức ấy. Thế nhưng lúc này đây, ngay khoảnh khắc này, anh lại bất chợt nhớ đến đoạn truyện tình năm nào mà mình từng đọc từ rất nhiều năm trước.

Giờ anh đã không còn trẻ, đã là một người đàn ông trưởng thành, là ba của một đứa trẻ.

Vậy mà anh lại như vừa bước vào cơn tương tư khờ dại, thứ tình cảm quặn thắt trong lòng khiến người ta chẳng biết phải làm gì ngoài nhớ thương một cách đơn phương.

Từ rất lâu, rất lâu về trước, anh đã biết người con gái ấy có một sức hút trí mạng với mình. Sức hút khiến anh chỉ muốn tiến gần đến bên cô.

Nhưng mãi đến khi cô hoàn toàn rời xa, họ chia ly suốt năm năm, và đến tận lần gặp lại này, anh mới như bừng tỉnh, mới thật sự hiểu được, sức hút ấy đã khắc sâu đến tận xương tủy.

Nếu giờ phút này, cô đột nhiên vén rèm cửa sổ, lộ ra gương mặt dịu dàng xinh đẹp rồi mỉm cười vẫy tay với anh, vậy thì anh chắc chắn sẽ không chút do dự mà trèo qua bức tường kia, lao đến bên cô, như một gã ngốc không sợ gì.

……..

Đèn trong phòng vụt tắt.

Cố Trường Quân ngồi trong xe, lòng dâng lên từng đợt ngọt ngào xen lẫn buồn bã.

Anh cảm thấy... mình đúng là hết thuốc chữa thật rồi.

Sáng hôm sau, Cố phu nhân mới biết con trai mình đã về nhà từ đêm qua. Bà còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe tin cháu trai bị anh đưa đến chỗ Tiêu Mộng Hồng ngay trong đêm. Vừa tức giận, vừa bất lực, bà chỉ biết thở dài.

Cố phu nhân tuy không hẳn là người tinh tế, nhưng cũng không phải kiểu hồ đồ không hiểu chuyện. Đối với con trai, bà dù không thể nói là thấu hiểu mọi chuyện, nhưng có một điều bà biết rất rõ, anh đã nói sẽ không cưới Diệp tiểu thư, thì tuyệt đối không thể ép anh làm điều ngược lại.

Chuyện này hoàn toàn khác với năm xưa khi anh nghe lời ba mẹ mà cưới Tiêu Đức Âm. Khi đó, anh chỉ giữ thái độ dửng dưng, đến tuổi kết hôn thì kết hôn, chẳng hơn chẳng kém.

Cố phu nhân biết, bây giờ dù bà có ép buộc thế nào đi nữa, con trai bà cũng sẽ không gật đầu. Ban đầu, bà vẫn còn ôm hy vọng, mong rằng Diệp tiểu thư có thể từ từ làm lay động lòng anh. Bởi vậy, bà luôn cố tình tạo cơ hội để hai người ở gần nhau.

Thế nhưng sự việc cứ kéo dài mãi cho đến hôm nay, Cố phu nhân cũng dần cảm thấy nản. Bà biết Cố Vân Tụ thân thiết với Diệp tiểu thư, nên từ sau khi con trai rời nhà đầu năm nay, bà cũng đã từng ngầm nhắn nhủ với con gái, khéo léo bày tỏ rằng, đừng nên tiếp tục để Diệp Mạn Chi phải chờ đợi trong vô vọng.

Giờ thì khó khăn lắm con trai mới chịu quay về, vậy mà vừa đặt chân tới nhà đã lập tức đưa cháu trai đi chỗ người phụ nữ kia. Cố phu nhân càng thêm nghi ngờ, có lẽ, anh vẫn còn chưa dứt tình với Tiêu Mộng Hồng.

Cơn bực bội trong lòng như sắp trào ra ngoài, nhưng bà vẫn cố nén lại, không muốn truy hỏi. Chỉ buồn bã nói:

“Vài hôm nữa là sinh nhật ba chồng của chị ba con. Nếu đã về rồi thì ở lại thêm ít hôm. Hôm đó con cùng ta qua chào hỏi một tiếng.”

Rời nhà mấy tháng, trở về mới được vài ngày, ngoài mấy lần gặp mặt cấp trên, Cố Trường Quân cũng không tránh khỏi phải bận rộn đi xã giao với đồng nghiệp và bạn cũ.

Chẳng bao lâu sau, đến sinh nhật ông thông gia bên chị ba – Cố Vân Tụ. Bên nhà họ Hà mở tiệc lớn, tổ chức hát tuồng mừng thọ, mời rất nhiều bạn bè thân thích đến chung vui.

Cố Vân Tụ kết hôn đã nhiều năm nhưng vẫn chưa có con. Mấy năm gần đây, cô dần dần cũng nguôi ngoai, không còn mong đợi nhiều nữa. May mà bên ngoại cô dù ba Cố đã mất, nhưng em trai ruột lại được tổng thống rất mực trọng dụng, vẫn là một chỗ dựa vững chắc. Chính nhờ có thế lực của em trai, nên dù nhà chồng có khó tính, chồng cũng chẳng dám lấn át gì cô. Cũng vì thế, lần này ba chồng mừng thọ, Cố Vân Tụ đã sớm nhắn tin cho Cố Trường Quân, dặn dò anh bằng mọi giá phải đến dự, giúp cô giữ thể diện trước họ hàng hai bên.

Tối hôm đó, Cố Trường Quân cùng Cố phu nhân, người đã thay anh chuẩn bị lễ mừng thọ từ trước cùng nhau đến nhà họ Hà dự tiệc.