Kinh Hoa Vỡ Vụn

Chương 11



Huyền Trần ra hiệu cho ta ngồi xuống.

Giữa làn đàn hương lượn lờ, trái tim ta dần bình ổn lại.

“Ta đến tìm đại sư, là muốn hỏi...”

“Trên đời này có cách nào khiến một người, ngoài dung mạo ra, mọi thứ khác đều biến thành một người khác hay không?”

“Thí chủ nói đến Tạ thí chủ?”

Trong lòng ta đột nhiên lóe lên một tia lửa.

Không nhịn được mà ngẩng người lên, nhìn chằm chằm ông:

“Đúng vậy.”

“Đại sư có biết hiện giờ hắn rốt cuộc đang ở đâu không?”

Sau một khoảng lặng.

Huyền Trần chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt ông sâu thẳm mà bi mẫn.

Tựa như vạn vật hồng trần đều ở trong đó, lại tựa như chẳng có gì ở trong đó.

“Lấy thân làm lao tù.”

“Mắt có thể nhìn, tai có thể nghe.”

“Chỉ là... miệng không thể nói.”

Cửa đại điện không biết đã mở từ khi nào.

Gió lạnh cuốn theo hạt tuyết thổi qua khe cửa.

Tựa như đập thẳng vào tim ta.

Rõ ràng đang khoác áo choàng dày.

Ta lại như rơi xuống hầm băng.

Cả người run lên.

Tạ Trọng Lâu...

Nếu là như vậy.

Nếu người kiếp trước kia cũng không phải hắn.

Vậy tất cả những chuyện xảy ra ở kiếp trước, có phải hắn cũng nhìn thấy, cũng nghe thấy hết...

Chỉ là không thể mở miệng nói gì?

Không thể nghĩ tiếp nữa.

Ta c.ắ.n môi, ép bản thân bình tĩnh lại:

“Đại sư có biết cách nào... ít nhất có thể để ta gặp hắn một lần không?”

Huyền Trần trầm mặc hồi lâu.

Sau đó chậm rãi nói:

“Đối với Tạ thí chủ mà nói, có lẽ chấp niệm có thể phá vạn vật”

13

Có lẽ vì lúc lên xuống núi, chân đã bị tuyết ngấm lạnh suốt một lượt, sau khi trở về, ta lại bệnh thêm mấy ngày.

Vừa khéo khi ấy đã gần cuối năm, huynh trưởng hồi kinh. Nghe chuyện xảy ra mấy ngày qua, huynh ấy tức đến mức muốn đến tận cửa tìm Tạ Trọng Lâu đòi công đạo, nhưng bị ta ngăn lại.

“Hắn không phải Tạ Trọng Lâu.”

Ta tựa vào đầu giường, sắc môi trắng bệch, nhưng giọng nói lại kiên định nghiêm túc.

Huynh trưởng chỉ cho rằng ta đang thay hắn biện bạch. Lại không nỡ nói nặng lời với ta, tức đến mức đi qua đi lại trong phòng:

“Cô nương nhà họ Lục chúng ta sao có thể chịu loại ấm ức này?”

“Chiêu Chiêu, chúng ta không gả cho hắn nữa. Huynh sẽ chọn cho muội một người tốt hơn, tức c.h.ế.t Tạ Trọng Lâu.”

Ta bị huynh ấy chọc cười.

Cười được hai tiếng lại bắt đầu ho.

“Huynh trưởng không cần lo lắng, trong lòng muội tự có chừng mực.”

Đêm giao thừa, trong cung có yến tiệc.

Ta tỉ mỉ trang điểm rồi theo mẫu thân cùng vào cung.

Thật ra thời gian cũng mới chỉ trôi qua ba tháng.

Vậy mà Tạ Trọng Lâu, người từng thất lễ bế ta lên giữa đại điện trước bao ánh nhìn, nay lại không nhìn ta thêm một lần.

Hắn chỉ chăm chú nói chuyện với Thẩm Tụ, dáng vẻ thân mật.

Khi Thẩm Tụ ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta ngồi đối diện, khóe môi nàng liền cong lên thành một nét khiêu khích.

Ta cách khoảng không xa xa nâng chén rượu về phía nàng.

Thắng bại còn chưa định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hà tất phải đắc ý sớm như vậy.

Sau tiết Lập Xuân, ta bắt đầu ngày ngày đến phủ Tướng quân bái phỏng.

Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu đương nhiên vô cùng hoan nghênh.

Chỉ có Tạ Trọng Lâu, vừa thấy ta đã sa sầm mặt, còn không quên châm chọc vài câu:

“Mặt dày mày dạn.”

Ta nhìn hắn, bình tĩnh mỉm cười:

“Đương nhiên không thể sánh bằng Thẩm tiểu thư quả cảm phóng khoáng.”

Hắn cười khẩy:

“Gia giáo nhà họ Lục là dạy người ta nói năng chua ngoa như vậy sao?”

“Trước kia ngươi đọc sách, chẳng phải cũng học ở học đường nhà họ Lục sao?”

Ta hỏi ngược lại:

“Gia giáo nhà họ Lục chẳng phải cũng dạy ra ngươi hay sao?”

“Tạ Trọng Lâu, bây giờ ngươi nói như vậy, chẳng lẽ ngay cả chính mình cũng phủ định?”

Khi nói, ta hơi ngẩng đầu.

Khoảng cách giữa ta và Tạ Trọng Lâu được kéo lại rất gần.

Nghe ta nói vậy, trong đáy mắt lạnh lẽo khinh miệt của hắn bỗng lóe lên một tia ý cười.

Tuy chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.

Nhưng cảm giác quen thuộc ẩn chứa trong đó lại khiến tim ta đột nhiên đập nhanh hơn.

Hôm sau ta lại đến phủ Tướng quân.

Nhưng Tạ Trọng Lâu không ở nhà.

Tạ bá mẫu nói hắn đã đến diễn võ trường ở ngoại ô kinh thành.

Đến khi ta chạy tới nơi mới phát hiện, quả nhiên Thẩm Tụ cũng ở đó.

Có lẽ vừa luyện kiếm xong, nàng đang đứng sát bên Tạ Trọng Lâu, dùng ống tay áo hắn lau mồ hôi trên trán mình, vừa cười tươi vừa nói chuyện với hắn.

Ta bước tới, khẽ rũ mắt:

“Tạ Trọng Lâu.”

Hai người đang thân mật bỗng khựng lại.

Tạ Trọng Lâu nhìn thấy ta, lập tức nhíu mày:

“Ai cho nàng vào đây?”

“Quan phó tướng.”

Quan phó tướng chạy tới, cẩn thận nói:

“Tướng quân, là trước kia ngài từng nói, nếu Lục cô nương tới xem ngài, không cần thông truyền, cứ trực tiếp để nàng vào là được...”

“Đó là trước kia.”

Hắn mặt không cảm xúc.

“Sau này không ai được phép cho nàng vào nữa.”

Quan phó tướng lộ ra vẻ nghi hoặc như muốn hỏi “ngài không sao chứ”, nhưng vẫn cung kính đáp lời.

Sau đó bước đến, khách khí mời ta ra ngoài.

Ta rút thanh kiếm bên hông hắn ra.

Cổ tay xoay nhẹ, vung một đường kiếm hoa gọn ghẽ trong không trung.

Mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước.

“Tạ Trọng Lâu, đấu một trận đi.”

Hắn thoáng sững người.

Đợi đến khi hoàn hồn, hắn bật cười như vừa nghe chuyện hoang đường.

“Lục đại tiểu thư, nàng thấy A Tụ có thể ra trận g.i.ế.t địch, liền cho rằng mình cũng làm được sao?”

“Được hay không, thử là biết.”

Rùa

Ta khẽ hất cằm về phía hắn.

Sau đó cầm kiếm bước lên võ đài trước.

Tạ Trọng Lâu đứng đối diện ta.

Hắn thong thả lấy trường kiếm ra, nhàn nhạt nói:

“Đao kiếm không có mắt.”

“Lục đại tiểu thư, diễn võ trường không phải chiếc giường ấm trong nhà họ Lục của nàng.”

“Nếu nguy hiểm đến tính mạng, cũng đừng trách ta.”