Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Chương 10



Ta dừng b.út, lặng lẽ lắng nghe vị Thái hậu trong lời kể của Hà cô cô.

 

Năm tháng có lẽ chỉ mang đi những chua xót năm xưa, còn gương mặt đoan trang quý phái ấy vẫn như cũ không đổi.

 

Hà cô cô nói tiếp, giọng như một làn gió xuân nhè nhẹ:

 

“Tể tướng vốn là người nghiêm khắc, phu nhân trong phủ lại càng nghiêm cẩn, nên khi còn ở nhà mẹ đẻ, nương nương làm gì cũng phải theo quy củ, các tiểu thư trong phủ ai cũng có tâm tư riêng."

 

“Vào cung rồi, bề ngoài tuy tôn quý, nhưng trên phải đoán lòng vua, dưới phải ứng phó lục cung, kỳ thực trăm điều ràng buộc.”

 

“Từ sau khi Lam cô nương và Thải cô nương bị đưa đi, Thọ Khang cung chỉ còn một mình cô nương là tiểu chủ. Cô nương tuy là dòng chi bên, xuất thân chẳng bằng nương nương năm ấy, nhưng suốt bao năm nay, sự dạy dỗ của Thái hậu dành cho cô nương là xuất phát từ tâm huyết thật lòng.”

 

“Thái t.ử điện hạ lại có thâm tình từ thuở nhỏ với cô nương, so với cảnh bốn bề địch ý mà Thái hậu năm xưa từng trải, cô nương hiện nay đã là người có phúc khí rồi.”

 

Hà cô cô vốn ít lời, hôm nay nói những điều này, là muốn nhắc nhở ta.

 

Một là, lòng vua dễ đổi, dùng sự tươi mới để thu hút ánh nhìn, chẳng thể trường tồn.

 

Hai là, dù cao quý như Thái hậu, năm xưa cũng từng phải bỏ sở trường mà chiều theo ý trên.

 

Ba là, hoàn cảnh hiện tại của ta tuy có điều chưa như ý, nhưng ta có được sự hậu thuẫn hoàn toàn của Thái hậu, lại có tình nghĩa vững chắc với Thái t.ử, đó là vốn liếng đáng quý.

 

Cô cô đang an ủi, cũng đang nhắc nhở ta, hãy nhìn rõ những quân cờ trong tay mình, đừng tự trách, đừng buông xuôi, bởi đó là điều kẻ ngu ngốc mới làm.

 

Ta đặt b.út xuống bên nghiên mực, đón lấy khăn tay do Xuân Lâm đưa đến, khẽ lau tay, rồi nói:

 

“Lời của cô cô, Tĩnh Lan đã hiểu.”

 

“Được Thái hậu nương nương dạy dỗ mười năm, những gì Tĩnh Lan có được ngày hôm nay, đều là ơn sâu trời biển của người. Phúc phận trên thân, nặng hơn ngàn cân, nào dám coi nhẹ?"

 

Ánh mắt Hà cô cô dõi theo, dần dần rạng rỡ lên.

 

Ta hiểu những lo lắng trong lòng các bà.

 

Bởi Thái hậu nương nương, là người được mài dũa từ chốn danh môn vọng tộc, lăn lộn bằng mưu lược nơi phủ tể tướng mà trưởng thành.

 

Còn ta thì sao?

 

Ta chỉ là một đứa trẻ bị kéo về từ chân núi Chung Nam.

 

Thái hậu chọn ta, là quyết định giữa thế cờ, là sự cân nhắc trong thời cuộc.

 

Vừa phải để nhà họ Khổng còn một đường sống nơi hậu cung, lại không thể khiến đế vương nảy sinh dè chừng đối với thế gia thêm lần nữa.

 

Ta phải đủ thấp, thấp đến mức chỉ là chi bên, phụ thân không có quyền thế.

 

Ta cũng phải đủ vững, vững đến mức tâm tính trầm ổn, không gây rối loạn.

 

Ta càng phải đủ linh hoạt, linh hoạt để hiểu được những tính toán sâu xa của Thái hậu.

 

Chính vì vậy, Hà cô cô mới nói ta là người may mắn.

 

Và ta đã nắm được sợi dây sinh mệnh ấy, trong mười năm qua, ta chưa từng để mình trở thành một quân cờ vô dụng.

 

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hôm đó là ngày ta được sắc phong làm huyện chủ, Tiêu T.ử Thiều đến trong ánh hoàng hôn muộn.

 

Lúc ấy, ta đang rà soát danh sách lễ vật ban thưởng do Nội đình đưa tới.

 

Hắn dừng bước nơi cửa, giọng có phần khô khốc:

 

"Thánh chỉ này là ý của phụ hoàng, Cô chưa từng có ý không cưới nàng."

 

Ta buông tờ danh mục xuống, thần sắc bình thản:

 

"Điện hạ nói quá lời rồi. Thánh thượng ban ân, sắc phong huyện chủ, đối với Tĩnh Lan đã là vinh quang to lớn."

 

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta, vừa vặn bắt gặp đôi mắt ta cố tỏ ra trấn định.

 

"Tĩnh Lan… là ta khiến nàng chịu thiệt rồi."

 

Ta khẽ lắc đầu: "Điện hạ sao lại nói vậy? Lập Ôn muội muội làm thái t.ử phi là lòng nhân hậu của Thánh thượng. Điện hạ thuận theo ý chỉ, vì đại cục làm trọng, không có gì sai cả."

 

Từng câu, từng chữ của ta đều đứng về phía hắn, thậm chí còn dùng lời lẽ tô vẽ hành động bạc tình của hắn thành "gánh vác đại cục".

 

Tiêu T.ử Thiều nghe vậy, nét áy náy trên mặt lập tức tiêu tán đi phần nào.

 

Hắn không ngờ ta lại hiểu chuyện như thế, hiểu chuyện đến nỗi khiến hắn chẳng còn chỗ để đặt sự áy náy trong lòng.

 

Hắn bước vào, ngồi xuống đối diện ta, giọng nói có phần lúng túng:

 

"Kỳ Âm là người nhạy cảm. Cô sợ nàng ấy nghĩ ngợi nhiều, nên những ngày qua không dám đến gặp nàng."

 

"Điện hạ không cần giải thích. Tĩnh Lan đã hiểu."

 

Khói trà nhẹ vấn vít, ta và hắn đối diện nhau, lặng lẽ không nói gì.

Hồng Trần Vô Định

 

Rất lâu sau, hắn lúng túng đứng dậy:

 

"Về sau nếu thiếu thứ gì, cứ sai người tới tìm Cô. Nếu nàng đồng ý, vị trí trắc phi..."

 

"Điện hạ," ta cắt lời hắn ngay khi câu nói sắp thốt ra.

 

"Chuyện cũ không cần nhắc lại. Nay ngài và Ôn cô nương tâm đầu ý hợp, ta ở lại đây, chỉ khiến đôi bên thêm phiền muộn, lại làm Ôn cô nương và hoàng hậu nương nương không vui."

 

"Vì vậy, ba ngày sau ta sẽ trở về Lam Điền."

 

Đôi mắt ta lấp lánh ánh nước, phản chiếu ánh đèn, vừa yếu ớt lại vừa kiên cường.

 

Tiêu T.ử Thiều ngẩn người nhìn ta, hắn muốn mở miệng, nhưng lời kẹt nơi cổ họng.

 

Hắn nhớ tới ban ngày, khi Ôn Kỳ Âm nắm lấy tay áo hắn, nũng nịu nói không muốn nhìn thấy ta.

 

Nhớ tới đại cục phụ hoàng dặn dò, nhớ tới quyết tâm của mẫu hậu muốn vực dậy ngoại tộc.

 

Có lẽ, để ta rời đi là tốt nhất cho tất cả mọi người.

 

Kỳ Âm sẽ yên lòng, mẫu hậu cũng sẽ hài lòng.

 

Về phần Thái hậu và nhà họ Khổng, hắn sẽ cố gắng an ủi chu toàn.