Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Chương 14



Ta đảo mắt nhìn quanh căn phòng, khẽ gật đầu: "Điện hạ có lòng rồi."

 

Hắn thong thả đi vài vòng trong điện, rõ ràng không có ý rời đi ngay.

 

"Tĩnh Lan, năm đó là Cô đã khiến nàng chịu thiệt thòi, thời gian qua, Cô…"

 

"Điện hạ." Ta nhẹ giọng cắt lời hắn.

 

"Chuyện đã qua, không cần nhắc lại nữa. Tĩnh Lan hồi kinh lần này chỉ để chúc thọ, sẽ không ở lại lâu, cũng tuyệt không gây thêm phiền toái gì cho điện hạ."

 

Tiêu T.ử Thiều trầm mặc một lúc, khẽ nói:

 

"Giữa Cô và nàng, sao có thể gọi là phiền toái? Trong lòng Cô, nàng chẳng khác gì thê t.ử..."

 

Thê t.ử?

 

Ta cười lạnh trong lòng.

 

Hắn lại có thể thốt ra hai chữ ấy một cách thản nhiên như vậy.

 

Vậy Ôn Kỳ Âm, Thái t.ử phi của hắn, đặt ở đâu?

 

Ta không đáp ngay mà mỉm cười nói: "T.ử Thiều, có những chuyện chẳng thể nói rõ trong chốc lát. Hãy cho ta thêm chút thời gian, được chăng?”

 

Một tiếng "T.ử Thiều", nhẹ nhàng kéo gần khoảng cách.

 

Không từ chối, cũng chẳng nhận lời, càng khiến người ta bứt rứt, khó dứt ra được.

 

Quả nhiên, ánh mắt hắn liền sáng lên.

 

Hắn bước tới, nắm tay ta, giọng nói như mang theo nỗi sốt ruột khi vừa tìm lại được người quý trọng:

 

"Được, được! Là Cô quá nôn nóng. Nàng vừa mới trở về, hãy nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta còn nhiều thời gian."

 

Hắn dặn dò thêm vài câu rồi chuẩn bị rời đi.

 

Ta nhẹ giọng hỏi: "Điện hạ không chờ Thái t.ử phi cùng hồi cung sao?"

 

Hắn khựng bước, trên mặt thoáng hiện vẻ bực bội:

 

"Hôm nay nàng ấy còn đang bị mẫu hậu răn dạy trong Phượng Nghi cung, e là chưa về ngay được."

 

Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi, khóe môi khẽ cong.

 

Xem ra, cục diện còn dễ nắm hơn ta nghĩ.

 

Ba ngày sau, trong cung Hoàng hậu có mở tiệc nhỏ, danh là thưởng hoa, thực chất là để ổn định lòng người.

 

Ta cũng có tên trong danh sách khách mời.

 

Yến tiệc đặt tại thuỷ tạ, chung quanh hoa cỏ sum suê, cảnh sắc quả thực thanh nhã.

 

Hoàng hậu ngồi ở chủ vị, sắc mặt có chút mệt mỏi không giấu được.

 

Ôn Kỳ Âm ngồi kế bên, hôm nay ăn mặc khá nhã nhặn, cúi đầu nhỏ nhẹ, hẳn là mấy ngày nay đã chịu không ít giáo huấn.

 

Bữa tiệc đa phần là nữ quyến trong tông thất, thêm vài vị mệnh phụ, nói cười rôm rả nhưng ai nấy đều khéo léo tránh nhắc tới chuyện sinh thần Thái hậu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta ngồi thẳng lưng, thi thoảng hoà theo lời nói của mọi người.

 

Hoàng hậu cười cười, bất ngờ chen vào một câu:

 

"Tĩnh Lan trở lại mấy hôm nay, ở trong cung còn quen không? Trong cung quy củ nhiều, đâu như Lam Điền, hẳn là thoải mái hơn nhiều."

 

Ta đứng dậy, cúi người hành lễ:

 

"Tạ ơn Hoàng hậu nương nương quan tâm, Tĩnh Lan cảm kích vô cùng. Trong cung quy củ nghiêm minh, Tĩnh Lan được Thái hậu nương nương nuôi dạy từ nhỏ, đã quen từ lâu."

 

"Lam Điền phong tục thuần hậu, cũng có nét yên bình riêng. Nhưng bất kể ở đâu, Tĩnh Lan chỉ mong giữ đúng bổn phận, không phụ thánh ân và các bậc trưởng bối chỉ dạy."

 

Lời nói không kiêu ngạo, không xu nịnh, từng chữ đều chu đáo.

 

Hoàng hậu mỉm cười, như thể rất hài lòng:

 

"Ngươi quả là hiểu chuyện. Nếu vậy, sau này nên thường xuyên qua lại với Kỳ Âm nhiều hơn. Nó tuổi còn nhỏ, nhiều việc còn cần người đi trước như ngươi chỉ dẫn."

 

Nói đoạn, Hoàng hậu quay sang Ôn Kỳ Âm:

 

"Kỳ Âm, còn không mau đến bái kiến ‘Khổng tỷ tỷ’ đi? Nàng và T.ử Thiều ca ca ngươi quen biết từ nhỏ, tình cảm sâu đậm."

 

"Nói cho cùng, nếu năm xưa T.ử Thiều ca ca của ngươi không nhất quyết cưới ngươi, thì ngồi ở vị trí Thái t.ử phi hiện nay, chỉ e chính là Khổng tỷ tỷ của ngươi đấy."

 

Một câu, dùng chuyện cũ giữa ta và Thái t.ử, để tô đậm cái tình cảm sâu đậm của Tiêu T.ử Thiều với Ôn Kỳ Âm năm xưa. 

 

Nhưng thực chất chính là một đòn phủ đầu công khai, nhục nhã trắng trợn dành cho ta.

 

24

 

Trong thủy tạ, không khí lặng ngắt như tờ.

 

Hồng Trần Vô Định

Hôm nay những người có mặt đều là mệnh phụ thân quen với Hoàng hậu, đương nhiên không ai dám mở miệng thay ta.

 

Ôn Kỳ Âm nghe xong lời Hoàng hậu, lập tức đứng dậy đi đến trước mặt ta, vẻ mặt niềm nở, chủ động nắm lấy tay ta:

 

"Mẫu hậu nói chí phải! Ta vừa thấy Khổng tỷ tỷ, đã cảm thấy vô cùng thân thiết, như thể đã quen biết từ lâu!"

 

"Tỷ tỷ có tài mạo như thế, còn chưa xuất giá thì thật là đáng tiếc. Nếu tỷ không chê, hôm nay ta xin mạo muội tự làm chủ, thay Thái t.ử điện hạ nạp tỷ vào làm thiếp vậy! Hai tỷ muội chúng ta ở chung một chỗ, cũng dễ nói chuyện hơn!"

 

Nói rồi, nàng ta tháo một túi hương thêu tay cực khéo từ bên hông, nhét vào tay ta.

 

"Tỷ tỷ mau nhận lấy! Dân gian có lệ, lần đầu chủ mẫu gặp mặt người trong phòng, phải cho một món lễ mở hàng lấy may đấy!"

 

"Tỷ nhận cái này, mai mốt ta liền để Thái t.ử đi xin chỉ, rước tỷ vào Đông cung một cách long trọng!"

 

Động tác quá nhanh, lời nói quá ngông cuồng.

 

Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì lời đã ra khỏi miệng, khiến tất cả sững sờ như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Ngay cả Hoàng hậu cũng có vẻ ngây người.

 

Bà ta vốn chỉ định xát muối vào lòng ta một chút, thuận tiện nâng đỡ cháu gái, nào ngờ Ôn Kỳ Âm lại hiểu sai hoàn toàn, còn dùng luôn từ “người trong phòng” thô tục như thế.

 

Không chỉ giẫm lên thể diện của ta, mà còn tự biến mình thành một cô gái quê mùa chẳng biết gì.

 

"Thái t.ử phi! Ngươi hôm nay uống rượu đến hồ đồ rồi sao? Tĩnh Lan huyện chủ là người được Thánh thượng thân phong, nào phải ngươi muốn nói gì thì nói, còn không mau xin lỗi huyện chủ!”

 

Giọng quát của Hoàng hậu như sấm nổ giữa trời xuân. Ôn Kỳ Âm cả người run lên, vành mắt đỏ hoe.