Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Chương 2



Hà thượng nghi khẽ cười: “Với nhà thường dân thì là sớm. Nhưng trong phủ Tể tướng khi ấy, đó là chuyện thường tình.”

 

“Dưới gối Tể tướng, riêng chính thê đã sinh sáu người con trai con gái, Thái hậu nương nương phía dưới còn ba muội muội ruột, phía sau nữa còn thêm mấy muội muội xuất thân thứ xuất.”

 

“Là trưởng nữ đích xuất, lời nói hành vi của người đều là gương cho các muội muội. Nếu người không học trước, không làm đến mức không thể bắt lỗi, thì những người sau sẽ học theo cái gì? Khí phách nhà họ Khổng, phải gìn giữ ra sao?”

 

Bà rót cho ta một chén trà, đẩy tới trước mặt: “Cô nương, Thái hậu nương nương chưa từng nhìn lầm người. Trong mấy trăm tông sách, mà người chỉ chọn riêng cô nương, ắt hẳn là có lý do."

 

“Cô nương phải hiểu, cô nương học tốt hay không, không chỉ là việc của một mình cô nương. Nếu cô nương chẳng học ra dáng vẻ gì, người ta chê cười Khổng thị còn là chuyện nhỏ, cha mẹ cô nương ở tận Lam Điền, biết giấu mặt vào đâu? Họ gửi cô nương vào cung, là vì trông đợi tương lai của cô nương.”

 

Những lời này không câu nào trách móc, nhưng lại như nước lạnh dội thẳng vào đầu.

 

Đúng vậy, ta là người được chọn ra từ hàng trăm quyển tông sách.

 

Ta có thể mệt, nhưng tuyệt đối không thể học kém.

 

Bởi hậu quả, ta không gánh nổi, cha mẹ ta ở Lam Điền càng không thể gánh nổi.

 

04

 

Hồng Trần Vô Định

Ta không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng dời tờ giấy dính mực sang một bên, trải tờ giấy sạch sẽ mới.

 

Chấm mực đề b.út, bắt đầu lại từ đầu.

 

Suốt bốn năm qua, quyển sách dày cộm ấy, ta đã chép không dưới mười lượt.

 

Nét chữ từ non nớt ban đầu, dần dần ngay ngắn hơn.

 

Đến nay, đã có thể viết ra b.út tích gần bảy phần giống với Thái hậu nương nương.

 

Nội dung trong sách, ta đã thuộc nằm lòng.

 

Hà thượng nghi thỉnh thoảng nhắc đến một người, trong đầu ta liền hiện ra toàn bộ các mối quan hệ có liên quan.

 

Thái hậu nương nương hỏi ta ngày càng nhiều hơn, vấn đề cũng ngày càng sâu sắc hơn.

 

Từ mối hiềm khích cũ giữa Triệu quý phi và Lâm Thục phi.

 

Đến việc trong yến hội Thượng Nguyên, thứ tự an bài cho các phu nhân quan viên tiến cung nên ra sao.

 

Ta không còn vội vàng đáp lại, mà nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại trong đầu, sau đó đưa ra hai phương án ổn thoả.

 

Hôm đó, sau khi ta trình bày xong cách ban thưởng đêm trừ tịch cho các *phong quân ngoài cung sao cho hài hoà được thế cục.

 

(*Phong quân: là chỉ những người được vua ban tước vị (thường là quý tộc, thân vương, công thần) ở bên ngoài cung đình, thường dùng để nói đến các vị vương hầu, công chúa, phu nhân, quý tộc có đất phong hoặc được triều đình đặc biệt ưu đãi.)

 

Thái hậu gật đầu: “Không tệ.”

 

“Từ nay, việc bổ sung quyển sách này giao cho ngươi chấp b.út. Hà Hề sẽ chỉ dẫn thêm, nhưng việc biên soạn và sắp xếp, ngươi phải tự đảm trách.”

 

Lòng ta khẽ động.

 

Thái hậu nương nương sẵn lòng giao việc cơ mật này cho ta, ấy là tín nhiệm, cũng là trọng trách.

 

“Thần nữ nhất định tận tâm tận lực, không phụ lòng tin của nương nương.”

 

Một ánh mắt từ Thái hậu, Hà thượng nghi đích thân đỡ ta đứng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng lúc ấy, bên ngoài điện truyền tin: Thái t.ử điện hạ đến vấn an.

 

Những năm trước, mỗi lần Thái t.ử đến, Hà thượng nghi đều đưa ta rút lui từ cửa bên.

 

Ta nghe vậy, theo thói quen đứng dậy, định cáo lui.

 

“Không cần lui xuống.” Thái hậu nương nương nhàn nhạt mở lời, “Cùng gặp đi.”

 

Ta khẽ sững người, rồi lại ngồi xuống.

 

Tiếng bước chân từ xa vọng lại, rèm được vén lên, một thiếu niên tuấn tú bước vào điện.

 

“Tôn nhi tham kiến Hoàng tổ mẫu.”

 

Thanh âm hắn trong trẻo sáng sủa, mang theo vài phần thân mật, sau khi hành lễ liền thân thiết ngồi xuống cạnh Thái hậu.

 

“Hoàng tổ mẫu hôm nay khí sắc thật tốt! Tôn nhi vừa học xong, đặc biệt ghé qua Ngự hoa viên hái ít hoa quế vừa nở, sai ma ma làm thành bánh quế hoa, mang đến cho người nếm thử!”

 

Thái hậu mỉm cười: “Chỉ có ngươi là miệng lưỡi khéo léo, suốt ngày biết dỗ ai gia vui lòng.”

 

Thái t.ử cười tươi, ánh mắt khẽ chuyển, dừng lại nơi ta.

 

“Ơ? Hoàng tổ mẫu, bên người từ khi nào lại có một vị tiên nữ xinh đẹp thế này? Trước đây hình như chưa từng gặp qua.”

 

Ta đứng dậy hành lễ: “Thần nữ Khổng Tĩnh Lan, tham kiến Thái t.ử điện hạ.”

 

Thái hậu cười nhạt, khẩu khí ung dung: “Đây là hậu bối trong tộc của ai gia, nuôi bên cạnh cho ai gia khuây khỏa tuổi già.”

 

Thái t.ử thuận theo lời Thái hậu, nhìn ta, rồi rất tự nhiên bẻ một miếng bánh quế hoa, đưa đến trước mặt ta.

 

“Tiên nữ tỷ tỷ cũng nếm thử một miếng đi? Bánh này là ta trông chừng ma ma làm đó, ngọt mà không ngấy, Hoàng tổ mẫu rất thích.”

 

Ta không như những tiểu thư khuê các thường hay e dè từ chối, thấy thần sắc Thái hậu vẫn ung dung mang ý cười.

 

Liền ung dung nhận lấy, nếm thử một miếng, sau đó ngẩng mắt nhìn Thái t.ử.

 

“Quả nhiên ngọt dịu thơm nức, điện hạ có lòng rồi.”

 

Nụ cười trên mặt Thái t.ử càng rạng rỡ, ngồi sát lại gần ta một chút.

 

“Đừng gọi mãi là Thái t.ử Thái t.ử như vậy, nghe xa cách lắm. Ta tên là Tiêu T.ử Thiều, còn nàng?”

 

“Thần nữ, Khổng Tĩnh Lan.”

 

“Tên hay lắm! Vậy sau này ta gọi nàng là Tĩnh Lan, nàng gọi ta là T.ử Thiều, được không?”

 

Lời này có phần vượt lễ, nhưng phát ra từ lòng gần gũi thuần hậu của thiếu niên, cũng không khiến người khó chịu.

 

Thái hậu không ngăn cản, thần sắc vẫn như cũ.

 

Ta mỉm cười, sảng khoái đáp lời: “Được thôi, T.ử Thiều.”

 

05

 

Lông mày ánh mắt của Tiêu T.ử Thiều như rạng rỡ hẳn lên.

 

Hắn càng nói càng hứng khởi, bắt đầu hỏi ta:

 

“Tĩnh Lan, nàng ở trong cung có quen không? Thọ Khang cung tuy tốt, chỉ là quy củ có hơi nhiều, có buồn chán không?”