Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung

Chương 22



"Với thân phận hiện tại của ngươi, đủ để đảm bảo cho họ sống an ổn, vinh hoa cả đời tại Trường An."

 

Lần này, ta lắc đầu.

 

"Không cần đâu, cô tổ mẫu."

 

"Lam Điền rất tốt. Non xanh nước biếc, dân tình thuần hậu. Cha mẹ đã quen sống nơi ấy rồi, cũng thấy an nhàn. Còn Trường An… náo nhiệt quá."

 

Thái hậu nghiêng đầu, thoáng bất ngờ: "Ồ?"

 

Ta nhìn thẳng vào mắt người:

 

"Khổng thị trong kinh nay đã vững gốc sâu rễ, tán lá xum xuê. Cha mẹ con mà đến, cũng chỉ là tô điểm thêm cho bức tranh đã đủ màu. Ngược lại, còn dễ sinh chuyện thị phi."

 

"Chi bằng cứ để họ ở Lam Điền. Vừa yên tĩnh, vừa ổn thỏa."

 

Khổng thị trong kinh, nay đã là lò than rực lửa.

 

Ta cần một nơi lạnh, một bếp tro tàn.

 

Để cân bằng, để ẩn mình, để đề phòng bất trắc.

 

Đôi mắt đục ngầu của Thái hậu nhìn ta thật lâu. Những lời chưa nói ra, người đã nhìn thấu cả rồi.

 

Một lúc sau, người bỗng bật cười.

 

"Tính khí này, khiến ai gia nhớ đến cảnh tượng năm xưa, lúc tiên đế còn chưa đăng cơ, cũng hiểm ác chẳng kém hôm nay."

 

"Năm ấy, để dụ mẫu thân của Hàm vương mắc câu, ai gia từng bị nhốt vào thủy lao, ngâm mình một ngày một đêm, đến phút cuối mới được cứu ra."

 

Người nhìn ta, ánh mắt sáng rực: "Con còn tàn nhẫn hơn ai gia tưởng tượng."

 

"Chỉ là con giỏi giả bộ. Giả ngoan hiền, giả vô hại, thậm chí còn giả vờ mềm yếu để bị bắt nạt."

 

"Nhưng một khi ra tay, lại nhắm đúng điểm yếu chí mạng, một đòn đoạt mạng."

 

Ta khẽ mỉm cười, xem lời ấy như phần thưởng: "Cô tổ mẫu quá khen rồi."

 

"Tĩnh Lan chỉ là biết rõ mình muốn gì, cũng nhìn rõ khi nào nên ra tay, khi nào nên nhẫn nại."

 

Ta chỉ chờ.

 

Chờ đối thủ mất kiên nhẫn, lộ ra sơ hở.

 

Chờ bọn họ đấu đá lẫn nhau, cả hai cùng kiệt sức.

 

Cuối cùng còn lại duy nhất, là ta.

 

Gương mặt này của ta, không chê vào đâu được, lại hợp lễ nghĩa hoàng thất, không ai có thể phản bác.

 

Thái hậu dường như đã mệt, khép mắt lại, phất tay.

 

"Đi đi. Những gì nên nói, nên dạy, ai gia đều đã tận lực. Từ nay về sau, là thời đại của các ngươi rồi.”

 

Ta trịnh trọng quỳ lạy, rồi lui khỏi Thọ Khang cung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dưới hành lang, ta thấy từ xa nhị muội và tam muội của Thái hậu.

 

Các bà đang dìu nhau, bước đi run rẩy, chuẩn bị vào thăm đại tỷ đã lâu không gặp.

 

Tin đã gửi tới, nhưng Tứ tổ mẫu ở Tất Châu lại khéo léo từ chối lời mời hỏi thăm.

 

Hồi thư chỉ vỏn vẹn vài chữ: Nhân duyên gặp gỡ, chừng ấy là đủ.

 

35

 

Nhiều năm sau đó, mặt trời trong cung vẫn mọc rồi lại lặn.

 

Không còn ai nhắc tới, vị hoàng hậu nương nương hôm nay, từng là một nhánh phụ nhỏ bé vô danh của Khổng thị.

 

Mọi người chỉ biết nàng là chủ vị Trung cung, là mẫu thân của Thái t.ử, là người hiền hậu được bệ hạ tín nhiệm nhất.

 

Một ngày nọ, tiết xuân rạng rỡ.

 

Xuân Lâm dâng lên quyển tông phổ mới của Khổng thị.

 

Ta mở ra, nhìn những dòng tên tuổi và tuổi tác chi chít, như một dòng suối dài lặng lẽ chảy mãi.

 

Ta lần giở từng trang, cuối cùng dừng lại nơi hàng chữ mới viết.

 

Ta nhấc b.út chu sa, nghiêm cẩn khoanh lấy một cái tên trong đó.

Hồng Trần Vô Định

 

"Chính là nàng đi."

 

Xuân Lâm cúi đầu lĩnh mệnh, váy áo nhẹ lay, lui ra khỏi điện.

 

Gió lướt qua sân, thổi rụng vài cánh ngọc lan tàn sớm, rơi xuống chẳng thành tiếng.

 

Tại Mã Lăng, một cỗ xe ngựa đang từ từ tiến vào cổng cung.

 

Ấy chính là một lần giao thoa lặng lẽ giữa một thế gia, và một triều đại.

 

Hoàn.

 

Lời của tác giả:

 

Loạt truyện về Khổng thị đã chính thức được đưa trở lại. Khi bắt đầu phác thảo, tôi vốn định viết từ câu chuyện của Trưởng tỷ, nhưng sau nhiều lần cân nhắc, vẫn không tìm được điểm đặt b.út thích hợp, bèn dứt khoát chuyển thẳng đến vài chục năm sau.

 

Sự ra đời của cả chuỗi truyện này bắt nguồn từ một lần tình cờ, khi tôi đọc được một quyển sách có liên quan đến thời Ngụy Tấn. Trong lòng khẽ động, câu chuyện liền thành hình.

 

Nếu nói trưởng tỷ (Khổng Như Chương) tượng trưng cho sự bành trướng âm thầm của một thế gia, thì nhị tỷ (Khổng Tương Huệ) đại diện cho những cuộc tranh đoạt công khai và đấu đá quyền lực; tam muội (Khổng Vân Trúc) là người tưởng như thoát ly vòng xoáy, nhưng thực chất vẫn bị cuốn vào; còn tứ muội (Khổng Nghi Trinh), lại là kẻ tiên tri cương quyết giữ lấy mảnh đất nhỏ hẹp của riêng mình.

 

Phần ngoại truyện này đã được chỉnh sửa nhiều lần, cuối cùng xác định rõ hình tượng nữ chính xoay quanh hai chữ “cân bằng”, trên thì đối mặt với sóng ngầm tranh đoạt giữa Thánh thượng và Thái hậu, dưới thì đối đầu với từng bước lấn tới của Thái t.ử và Ôn thị.

 

Nàng xuất thân không thuận, phía sau không có chỗ dựa, điều duy nhất nàng có thể làm chính là ẩn nhẫn chờ đợi, đợi đến thời cơ vừa khéo, liền một đòn chí mạng diệt trừ đối thủ.

 

Hiền lành là mặt ngoài của nàng, giả vờ lương thiện là vỏ bọc, không có cá tính, lại chính là màu sắc chủ đạo sâu nhất nơi đáy lòng nàng.

 

Câu chuyện này hoàn toàn là sản phẩm hư cấu, không đại diện cho sự tán đồng hay ngưỡng mộ tư tưởng và chế độ thời phong kiến. Tác giả kiên quyết ủng hộ đất nước xã hội chủ nghĩa hiện đại vĩ đại của chúng ta, và chân thành khâm phục lực lượng tiến bộ từng phá vỡ ách độc quyền của môn phiệt trong lịch sử — như Hoàng Sào.

 

Bài viết này chỉ là sáng tác mang tính trao đổi giao lưu. Nếu độc giả yêu thích, tôi sẽ kể tiếp những câu chuyện khác.

 

Mong mọi người đọc với tâm thế nhẹ nhàng, đừng quá câu nệ so đo.