Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 2: Rễ Cỏ Tranh



 

Ai ai cũng cầu mong ông trời ban cho một cơn mưa, nhưng tháng năm qua đi chớp mắt đã đến trung tuần tháng sáu mà một giọt mưa cũng chẳng có.

Trời nóng hơn hẳn cả ngày như bị lửa nung, ve sầu kêu không biết mệt khiến lòng người thêm bực bội.

Đất đai ngoài đồng cũng khô cằn hơn, ngô gieo xuống mọc lên vừa lùn vừa nhỏ, chỉ đành múc nước dưới sông lên tưới. Người nhà họ Lý làm không xuể nên đành phải tiếp tục thuê người làm công theo ngày để tưới ruộng.

Người trong trấn Hạ Hà ai nấy đều mặt ủ mày chau, một ngày phải chạy ra đồng mấy bận vì sợ ngô c.h.ế.t khô. Ngay cả trẻ con cũng cảm nhận được sự lo lắng của người lớn, không dám nô đùa quá trớn.

Mỗi ngày sau khi mặt trời lặn, Đại Nha đều cố ý nán lại ngoài sân không vào nhà, chỉ để hấp thu thêm một chút nguyệt quang.

“Đại Nha, nên đi ngủ thôi con.”

Lý Trọng Hải thấy Đại Nha ngồi trên ghế đá ngáp ngắn ngáp dài liền gọi nàng về phòng.

“Ưm, cha, con chưa buồn ngủ.”

Lý Trọng Hải một tay bế bổng Đại Nha lên,

“Còn nói không buồn ngủ, con sắp ngã lăn ra đất rồi.”

Đại Nha gục đầu lên vai Lý Trọng Hải, chưa kịp đặt lưng xuống giường đã ngủ say mất.

Hôm sau khi Đại Nha tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao. Nàng bất đắc dĩ thở dài, kế hoạch lại thất bại, đành chịu thua thân thể trẻ con này.

Con gà trống trong sân kêu “oác oác”, vừa kêu vừa hùng hổ đuổi theo Nhị Ngưu. Chắc chắn là Nhị Ngưu lại ngứa tay đi trộm vặt lông gà trống rồi.

Lưu thị chống nạnh, đứng ở ngưỡng cửa lớn tiếng mắng Nhị Ngưu:

“Cái thằng nhóc trời đ.á.n.h này, nhất định vặt cho trụi lũ gà trong nhà này mới thôi phải không!”

Thân hình Lưu thị đẫy đà, hễ nổi giận là đôi mày lá liễu lại xếch ngược lên, khí thế ngùn ngụt. Bà vốn múa đao mổ lợn đã quen tay nên trông vô cùng oai phong, có thể nói là đã cãi nhau với nam nữ già trẻ khắp nơi trong trấn Hạ Hà này mà chưa từng thua một ai.

Mỗi lần thấy Lưu thị nổi giận, Đại Nha đều thầm cảm thán trong lòng quả không hổ là nữ nhi nhà đồ tể, thật đúng là có phong thái của một người nãi nãi.

Lý Đại Thành từ nhà chính bước ra, liếc nhìn tình hình trong sân lòng đã hiểu rõ.

“Nhị Ngưu, đừng chọc nãi nãi con nổi giận nữa. Con gà trống đó là để gáy sáng, con cứ vặt lông nó như vậy, nó mất hết oai phong thì sẽ không gáy nữa đâu. Đến lúc đó con phải dậy từ nửa đêm thay nó gáy đấy.”

Tuy chỉ là lời nói đùa nhưng Nhị Ngưu vẫn bị phong thái nói là làm trước nay của Lý Đại Thành dọa sợ.

“Gia gia, sau này con không dám vặt lông gà trống nữa đâu, người đừng bắt con nửa đêm đi gáy sáng.”

Mọi người trong sân đều bật cười.

Lý Đại Thành tuy thời trẻ chạy nạn phải chịu nhiều khổ cực nhưng những năm gần đây cuộc sống sung túc, lại được nước nguyệt quang của Đại Nha âm thầm bồi bổ nên trông ông bây giờ tuấn tú văn nhã ra dáng một thư sinh.

Đứng cạnh Lưu thị, ông trông như một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu, có điều đóa hoa này lại là một đấng mày râu mà còn là một lão nhân gần năm mươi tuổi.

Nghe nói năm đó Lưu thị chính là nhìn trúng khuôn mặt này của Lý Đại Thành mới sống c.h.ế.t đòi gả cho ông. Nếu không một kẻ hai bàn tay trắng chạy nạn từ nơi khác đến làm sao có thể cưới được nữ nhi của Lưu gia làm nghề mổ lợn có tiếng trong vùng.

Mấy người nhi t.ử của Lý Đại Thành đều giống cha, thê t.ử họ cưới về cũng không phải dạng xấu xí cho nên hài t.ử sinh ra đứa nào cũng ưa nhìn, thuộc hàng khá trong đám trẻ.

Đại Nha sờ lên mặt mình vô cùng hài lòng. Trong thời loạn, dung mạo xinh đẹp chính là bùa đòi mạng nhưng nếu xấu xí quá nàng cũng không chịu nổi, như hiện tại là tốt nhất rồi.

Nghe nói vị đại cô cô mất sớm của nàng trông rất giống Lưu thị nhưng khi vị cô cô này qua đời, Đại Nha còn chưa ra đời nên cũng không biết là thật hay giả. Ấn tượng duy nhất của Đại Nha về vị cô cô này là mỗi năm vào ngày mùng hai Tết, Lưu thị đều ở trong phòng khóc không thấy mặt người bởi vì ở trấn Hạ Hà, mùng hai Tết là ngày nữ nhi đã xuất giá về thăm nhà mẹ đẻ.

Bữa sáng nay có bánh bao chay, cháo khoai lang và củ cải muối. Lưu thị nắm quyền quán xuyến lương thực trong nhà, ngay cả thức ăn cũng do một tay bà phân chia.

Đại Nha được chia một cái bánh bao chay và non nửa bát cháo khoai lang loãng toẹt, gần như chỉ thấy nước. Nàng liếc sang bát của Nhị Ngưu, thấy cháo của nó đặc hơn của mình.

Nhị Nha và Tam Ngưu còn nhỏ, được chia nửa cái bánh bao chay và non nửa bát cháo. Tam Ngưu còn được thêm một quả trứng gà. Nhị Nha nhỏ hơn Tam Ngưu một tuổi, chỉ có thể nhìn Tam Ngưu ăn trứng gà mà không dám khóc.

Đại bá mẫu Vương thị cúi đầu, từng thìa từng thìa đút cháo trong bát cho Nhị Nha dỗ dành:

“Nhị Nha thích uống cháo khoai lang nhất có phải không? Cháo khoai lang ngọt lắm đó.”

Ăn sáng xong, Lý Đại Thành đến y quán làm việc. Lý Trọng Hải và Lý Thúc Hà thì ra đồng.

Vương thị, Trần thị và Cố thị thì bận rộn xe sợi, cho gà ăn, nhổ cỏ vườn rau, giặt giũ quần áo và đủ thứ việc vặt khác. Tóm lại người lớn ai cũng có việc để làm.

Lũ trẻ con thì rảnh rỗi, Nhị Ngưu liền rủ đi ra bờ sông đào rễ cỏ tranh.

Cỏ tranh là một loại cỏ dại rất phổ biến, rễ của nó mọc thành từng đốt vị ngọt thanh, rửa sạch có thể ăn được, là món ăn vặt mà trẻ con rất thích. Ngoài ra rễ cỏ tranh phơi khô còn có thể dùng làm t.h.u.ố.c, có tác dụng thanh nhiệt, cầm m.á.u, có thể trị các chứng phù thũng, tiểu gắt và vàng da. Thỉnh thoảng y quán thiếu vị t.h.u.ố.c này, Lý Đại Thành cũng nhờ Nhị Ngưu và Đại Nha đi đào giúp một ít.

Nhưng Đại Nha lại không muốn ra bờ sông. Mấy hôm trước Lý Đại Thành khó khăn lắm mới đồng ý dạy nàng học chữ, nàng vừa mới học thuộc làu làu bài và . Nàng tính nhân lúc này củng cố lại kiến thức.

Ở góc tường của dãy nhà phía tây có một đống đất nhỏ do chính Đại Nha vun lên. Nhà họ còn chưa xa xỉ đến mức cho trẻ con dùng giấy mực để học chữ. Đại Nha ngồi xổm trong góc, vốc đất cát rải ra cho đều rồi dùng một cành cây viết chữ lên trên.

Ma Hoàng thang hữu dụng Quế chi, Hạnh nhân Cam thảo tứ vị thi; phát nhiệt ố hàn đầu hạng thống, suyễn nhi vô hãn phục chi nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Thanh Long thang trị thủy ẩm, bất tại phát biểu tại tuyên phế; Khương Táo Tế Tân Khoản Đông hoa, Thược Dược Bán Hạ gia Ngũ Vị.

*Dịch nghĩa:

Bài t.h.u.ố.c Ma Hoàng thang gồm bốn vị: Ma hoàng, Quế chi, Hạnh nhân và Cam thảo. Chuyên trị các chứng như phát sốt, sợ lạnh, đau đầu, cứng gáy, ho suyễn nhưng lại không toát mồ hôi.

Bài t.h.u.ố.c Tiểu Thanh Long thang dùng để trị chứng tích nước, đờm loãng trong người. Tác dụng chính không phải là làm toát mồ hôi giải cảm, mà là giúp làm thông thoáng đường thở ở phổi. Các vị t.h.u.ố.c gồm có Gừng, Táo, Tế tân, Khoản đông hoa, Thược d.ư.ợ.c, Bán hạ và thêm Ngũ vị t.ử

Viết xong một lượt, Đại Nha nhìn những con chữ không mấy ngay ngắn trên mặt đất cũng thấy hài lòng. Tính ra đã suốt năm năm nàng không viết chữ nên bây giờ phải luyện lại từ đầu, với thân thể của một đứa trẻ viết được như vậy đã là không tồi. May mắn là ở thời đại này, chữ Khải là phổ biến nhất nên đối với Đại Nha cũng không quá khó học.

Trước khi biết chữ, Đại Nha sợ gia gia cho rằng mình không thông minh, bây giờ lại phải cố ý kìm hãm tiến độ học tập của mình. Dù vậy điều đó cũng đã khiến Lý Đại Thành rất kinh ngạc. Miệng ông tuy không nói nhưng trong lòng lại thầm thở dài, tiếc là Đại Nha lại là nữ nhi, nếu không nhà họ Lý lại sắp có thêm một người đọc sách.

Ôn tập xong , Đại Nha lại vun đống đất lại như cũ để lần sau còn dùng.

“Đại Nha, lại đây.”

Đại Nha vừa vun xong đống đất thì đã bị Trần thị kéo vào phòng. Chưa kịp nói gì Trần thị đã nhét vào miệng nàng một viên kẹo mạch nha.

Trần thị cười tủm tỉm nhìn nàng,

“Ngọt không? Đây là cha con từ bên ngoài mang về đấy, đừng nói cho ai biết nhé.”

Đại Nha gật đầu lia lịa che miệng lại:

“Con sẽ không nói cho ai biết đâu ạ.”

“Nương, Tam Ngưu có không ạ?”

“Kẹo cha con mang về, tất nhiên phải đưa cho nãi nãi con nếm trước, nãi nãi sẽ cho Tam Ngưu ăn.”

“Nương, người ăn chưa ạ?”

“Nương ăn rồi, ngọt lắm.”

“Người nói dối, lần nào người cũng nói dối con là ăn rồi nhưng thật ra chưa ăn.”

Đại Nha rúc vào lòng Trần thị,

“Nương, đợi con lớn lên, con sẽ mua thật nhiều kẹo cho người ăn.”

Trần thị vuốt ve mái tóc mềm mại của Đại Nha. Đây là nữ nhi mà nàng mười tháng mang nặng đẻ đau sinh ra, lúc sinh chỉ bé bằng bàn tay, sau lại trải qua một trận ốm nặng tưởng chừng không nuôi nổi. May mà Đại Nha của đã vượt qua được.

“Ra ngoài chơi với Nhị Ngưu đi, ở nhà không có việc gì cần con giúp đâu. Tam Ngưu và Nhị Nha cũng ở đó, con để ý hai đứa nó một chút.”

Nước ở con ngòi vì hạn hán đã cạn đi quá nửa, chỉ còn lại một lớp nước rất nông nên Trần thị cũng không lo lắng khi để Đại Nha ra đó chơi.

“Vâng, con biết rồi.”

Xung quanh trấn Hạ Hà đều được đào hào sâu. Đây là một công trình phòng ngự để chống lại lưu dân và thổ phỉ thời xưa. Mọi năm nước trong hào rất nhiều nhưng năm nay đã cạn đi đáng kể. Đại Nha nghe người lớn bàn tán, họ đang định huy động thanh niên trai tráng trong trấn để đào hào sâu thêm.

Khi Đại Nha tìm thấy Nhị Ngưu thì Nhị Ngưu đang chổng m.ô.n.g đào rễ cỏ tranh. Tam Ngưu và Nhị Nha ngồi bên cạnh, mỗi đứa cầm mấy cọng rễ cỏ tranh ăn ngon lành.

“Nhị ca, huynh đào được nhiều rễ cỏ tranh chưa?”

Nhị Ngưu đứng thẳng dậy hai tay đầy bùn đất,

“Chẳng được bao nhiêu, bị Tam Ngưu với Nhị Nha ăn hết rồi. Rễ cỏ tranh ở khu này đã bị đào gần hết, ta định sang bờ bên kia đào.”

Đại Nha lắc đầu,

“Không được, huynh quên lời gia gia dặn rồi sao? Chúng ta không được ra khỏi trấn. Bên ngoài có mẹ mìn chuyên bắt cóc tiểu hài t.ử, lỡ bị bắt đi thì sẽ không được gặp lại gia gia và mọi người nữa đâu.”

“Không ra khỏi trấn được nhưng cỏ tranh bên này bị đào gần hết rồi. Hay là chúng ta đi đào giun câu cá đi. Nước sông cạn cá dễ c.ắ.n câu hơn. Hôm qua Thiết Đản còn câu được mấy con cá về đấy. Ta về lấy cần câu, Đại Nha muội ở đây đợi ta nhé.”

Nói xong thì phủi phủi đất trên người rồi chạy biến.

Đại Nha nhìn bóng lưng Nhị Ngưu, thầm nghĩ đất trên tay phủi lên người chỉ càng bẩn thêm, lát nữa về Nhị Ngưu lại bị mắng cho xem.

“Nhị Nha, muội còn muốn ăn rễ cỏ tranh nữa không? Tỷ đào cho muội nhé.”

Nhị Nha gật đầu,

“Nhị Nha muốn ăn ạ.”

Nhị Nha là một cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện. Tuy là đứa trẻ nhỏ nhất trong nhà nhưng lại luôn bị mọi người lơ là, vì vậy Đại Nha đối với con bé luôn mềm lòng hơn một chút.

Đôi khi Đại Nha cũng cảm thấy bất bình thay cho Nhị Nha nhưng so với những nhà khác thì người nhà họ Lý đã đối xử rất tốt, ít nhất không để nàng và Nhị Nha phải thiếu ăn thiếu mặc. Đại Nha tự an ủi mình như vậy đã là tốt lắm rồi.

--

Hết chương 2.