Ta là kỹ nữ hoa lâu.
Năm đó, để chuộc thân cho ta, Bùi Huyền Cẩn xảy ra tranh chấp với quý nhân, bị người ta đ.á.n.h gãy cổ tay ngay tại chỗ, từ đó lỡ mất con đường khoa cử.
Về sau, hắn bỏ văn theo võ, từng bước bò lên từ chốn thấp hèn, cuối cùng ngồi đến vị trí Đại đô thống.
Ta và hắn ân ái một đời.
Ta sảy t.h.a.i năm lần, từ đầu đến cuối vẫn không thể sinh cho hắn một đứa con.
Trước lúc lâm chung, hắn nắm tay ta, từng câu từng chữ đều lạnh đến thấu xương.
“Điều sai thứ nhất, năm đó vì nàng mà gãy cổ tay, hủy tiền đồ. Đến cuối cùng phải tốn gấp trăm ngàn lần công sức mới có thể trèo lên lại từ đầu.”
“Điều sai thứ hai, để nàng nhiều lần mang thai. May mà chưa từng sinh ra đứa nào.”
“Nếu để hài t.ử có một mẫu thân xuất thân hoa lâu, ta c.h.ế.t cũng không thể nhắm mắt.”
“Nếu có kiếp sau, ta chỉ cầu cưới được một thê t.ử nhà lành, sinh một trai một gái, vậy là đủ rồi.”
Đến lúc ấy ta mới hiểu.
Không phải ta không thể sinh.
Mà là hắn không muốn ta sinh.
Trước khi c.h.ế.t, hắn đem toàn bộ gia sản để lại cho vị hôn thê từng bị hắn từ hôn năm xưa.
Mở mắt ra lần nữa, ta quay về đúng ngày hắn tới chuộc thân cho ta.
Bùi Huyền Cẩn đem toàn bộ gia sản trong nhà đổi lấy tự do cho ta.
Ta đứng trên lầu, cúi đầu nhìn hắn một cái rồi nói với Hứa ma ma:
“Phiền ma ma chuyển lời với Bùi công t.ử, khổ cực ta đã chịu đủ rồi, không muốn cùng người khác bắt đầu chịu khổ lại từ đầu nữa.”
1
Hứa ma ma kinh ngạc:
“Ngày thường chẳng phải ngươi vẫn dỗ dành tên ngốc kia chuộc thân cho mình sao? Ngay cả cây trâm bên người cũng đem tặng hắn. Ta còn tưởng ngươi nhất định phải gả cho hắn cơ.”
Ta khẽ cười, rút một cây trâm xuống khỏi tóc.
“Cây trâm này ta có tới năm chiếc, vốn chẳng phải thứ gì quý giá.”
“Bùi công t.ử gia cảnh bần hàn. Nếu theo hắn, giặt giũ nấu nướng, vá áo quét dọn, chuyện gì cũng phải tự tay làm.”
Ta nhìn xuống dưới lầu.
Nơi đó, Bùi Huyền Cẩn đang đứng giữa gió lạnh, thân hình gầy gò thanh mảnh.
“Ở đây ít ra còn có người hầu hạ. Ta không muốn đi.”
Hứa ma ma chau mày:
“Nhưng ta nghe nói vị Bùi công t.ử ấy là người có hy vọng đoạt Trạng nguyên khoa này. Ngươi theo hắn đồng cam cộng khổ, đồng hành qua mưa gió, sau này hắn nhất định sẽ đối đãi với ngươi rất tốt.”
“Đám thư sinh ấy là người coi trọng nhân nghĩa, biết báo ân nhất.”
Đúng vậy.
Thư sinh là kẻ nhân nghĩa nhất.
Miệng đầy lễ nghĩa đạo đức, mở miệng là chi hồ giả dã.
Trước kia, ta cũng từng cho rằng Bùi Huyền Cẩn là người dễ dụ dỗ nhất.
Mùa thu năm ngoái, hắn bị bạn đồng môn lừa tới hoa lâu.
Khắp bàn đều là khách quen, chỉ riêng hắn ngồi co ro trong góc, ngay cả rượu cũng không dám uống nhiều.
Thấy hắn lạ mặt, ta nổi hứng muốn trêu chọc, cố ý hắt rượu lên người mình.
Nhìn dáng vẻ mặt đỏ tai hồng, nhắm nghiền mắt không dám nhìn của hắn, ta chỉ thấy thú vị.
Từ ngày ấy, ta đã quyết định phải dụ hắn chuộc ta ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người mềm lòng như vậy, quả thật hiếm thấy.
Ta bỏ mồi suốt một năm.
Lúc hắn sa sút, ta tặng áo đông, đưa t.h.u.ố.c thang cho hắn.
Khi hắn bị chủ nhà đuổi ra ngoài, ta lặng lẽ trả giúp tiền thuê phòng.
Từng chút từng chút một, khiến hắn ghi nhớ những ân huệ nhỏ nhặt ấy trong lòng.
Tài học của hắn không ai thưởng thức, cũng chẳng có danh sư nào chịu chỉ dạy.
Ta liền âm thầm giữ lại thơ văn của hắn, sửa thành tiểu khúc, hát trong các buổi tiệc cho đám khách quý nghe.
Quả nhiên, đại nho đương triều Trương Tòng Thanh nổi hứng, nhận hắn làm học trò.
Bùi Huyền Cẩn cảm kích vô cùng.
Hắn nắm lấy tay ta, mắt đỏ hoe, trịnh trọng hứa hẹn:
“Đợi ta công thành danh toại, nhất định sẽ tới chuộc nàng, cưới nàng làm thê.”
Khi ấy, ta còn cho rằng mình là nữ nhân thông minh nhất thế gian.
Không ngờ, ngày hắn tới chuộc thân cho ta, lại đúng lúc Thế t.ử phủ Định An Hầu — Thẩm Phóng cũng tới.
Thẩm Phóng phong lưu thành tính.
Ba năm nay hắn muốn chuộc ta, lần nào cũng bị ta cự tuyệt, từ lâu đã xem ta như đồ vật trong túi.
Nghe tin ta đồng ý với Bùi Huyền Cẩn, hắn lập tức cười lạnh, sai người đ.á.n.h gãy cổ tay của Bùi Huyền Cẩn ngay tại chỗ.
Chính vì cổ tay bị phế, Bùi Huyền Cẩn bỏ lỡ kỳ khoa cử ấy.
Ngày ngày đêm đêm, ta túc trực bên giường hắn, thay t.h.u.ố.c, đút cơm cho hắn.
Hắn nói hắn không trách ta.
Nhưng mỗi lần giữa đêm tỉnh dậy, ta đều thấy thư phòng còn le lói một ngọn nến.
Hắn ngồi trước bàn, nhìn những cuốn sách mà từ nay không còn cầm vững được nữa, thất thần rất lâu.
Trong mắt chỉ còn một mảng tro tàn xám xịt.
Ta biết, từ đầu đến cuối hắn vẫn không cam lòng.
Về sau, tay của Bùi Huyền Cẩn dưỡng khỏi.
Nhưng Thẩm Phóng không định buông tha cho hắn.
“Một lần ngươi thi, ta đ.á.n.h một lần. Trên địa bàn của ta, đừng hòng có ngày ngươi ngóc đầu lên được.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bùi Huyền Cẩn im lặng băng bó vết thương, sau đó đốt sạch toàn bộ sách vở.
Cổ tay còn có thể nối lại.
Nhưng tiền đồ thì đã không còn hy vọng.
Hắn chỉ có thể liều một phen, bỏ văn theo võ.
Hắn ghi danh nhập ngũ nơi biên cương, bắt đầu từ một binh lính nhỏ bé nhất.
Ta thu dọn hành lý, đi theo hắn.
Biên quan gió cát mịt mù, thổi lên mặt đau rát như d.a.o cắt.
Chúng ta thành thân ở nơi ấy.
Không kiệu hoa, không tân khách, chỉ có một bát rượu đục, cùng nhau uống cạn.
Dưới ánh trăng, hắn từng thề rằng đời này tuyệt đối sẽ không phụ ta.
Mười năm ấy, Bùi Huyền Cẩn đối xử với ta vô cùng tốt.
Ta cũng đem cả tấm chân tình trao cho hắn.