Trong một căn phòng gỗ cũ kỹ nằm phía sau khu chuồng nuôi nhốt yêu thú của một gia tộc tu chân, ở nơi xa xôi hẻo lánh trên Thiên Long tinh, một thiếu niên chừng mười bốn tuổi đang nằm thoi thóp trên nền đất lạnh.
Căn phòng ấy chật hẹp, ẩm thấp, tường ván mục nát, chỗ kín chỗ hở. Gió đêm lùa qua các khe nứt, mang theo mùi phân yêu thú, mùi cỏ khô ẩm mốc và thứ mùi khai nồng nặc bốc lên từ chuồng trại phía sau. Trong góc phòng chỉ có một đống rơm cũ làm chỗ nằm, trên nền đất loang lổ những vệt máu khô, bùn đen và bụi bẩn.
Thiếu niên kia toàn thân bầm tím, mặt mũi sưng vù, khóe miệng rách toạc, máu đã khô lại thành vệt. Xương tay xương chân của hắn gãy lỗ chỗ, quần áo rách nát, hơi thở yếu ớt như đèn cạn dầu. Rõ ràng, hắn vừa phải hứng chịu một trận hành hạ dã man.
Tên thật của hắn là Lộc Phàm.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, không ai có thể ngờ rằng thiếu niên Đang hấp hối này, năm xưa từng là niềm kiêu hãnh lớn nhất của cả Lộc gia. Lộc gia là một gia tộc tu chân bát cấp trên Thiên Long tinh.
Tại tinh cầu này, bát cấp thế lực đã là tồn tại gần như vô địch, chỉ đứng dưới cửu cấp thế lực – những bá chủ chân chính đứng trên đỉnh của cả thế giới tu chân. Một gia tộc như vậy, dù đặt ở bất kỳ khu vực nào của Thiên Long tinh, cũng đều đủ để khiến vô số thế lực cúi đầu kiêng dè.
Mà Lộc Phàm…lại chính là con cả của gia chủ Lộc gia, Lộc Thiên Khuyết. Ngay từ khi còn chưa mở mắt nhìn đời, số mệnh của hắn đã định sẵn là không tầm thường.
Bởi vì ngày hắn sinh ra, toàn bộ Thiên Long tinh đã xảy ra một sự kiện đủ để ghi vào sử sách.
Ngày hôm ấy, thiên địa đổi màu. Mây đen từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, tầng tầng lớp lớp phủ kín bầu trời phía trên Lộc gia. Cuồng phong gào thét, nguyên khí bạo động, thiên địa chấn động như tận thế giáng lâm. Rồi giữa vùng trời đen kịt ấy, một con mắt khổng lồ từ từ mở ra.
Thiên Nhãn.
Nó lạnh lùng, hờ hững, vô tình đến cực điểm, như thể đang nhìn xuống toàn bộ sinh linh bên dưới bằng ánh mắt của thiên đạo. Ngay khi Thiên Nhãn xuất hiện, ngũ sắc lôi kiếp cũng đồng thời giáng xuống.
Năm màu lôi quang đan xen, hóa thành từng đạo thiên lôi khổng lồ xé rách hư không, đánh thẳng về phía Lộc gia. Cảnh tượng ấy quá mức kinh khủng. Tất cả tu sĩ hàng đầu trên Thiên Long tinh đều đồng loạt bị chấn động. Từng luồng thần thức mạnh mẽ quét qua thiên địa.
Từng bóng người khủng bố ẩn trong hư không, đứng từ xa nhìn về phía Lộc gia với vẻ kinh hãi tột độ.
Chỉ những tu sĩ thật sự bước vào hàng ngũ đỉnh cấp mới hiểu rõ…
Đó không phải dị tượng bình thường. Mà là thiên phạt.
Khi một tồn tại vượt ra ngoài khí vận của thiên địa, một sinh linh đủ sức đe dọa trực tiếp đến sự ổn định và tồn tại của cả tinh cầu được khai sinh, thiên đạo sẽ giáng xuống thiên phạt để diệt sát mục tiêu từ trong trứng nước. Đó là quy tắc tối cao.
Cũng là sự vô tình tuyệt đối của trời đất. Vạn năm trước, Thiên Long tinh cũng từng chứng kiến một lần thiên phạt giáng lâm. Khi ấy, có một ma tu xuất thế, tư chất nghịch thiên, tâm tính lại cực kỳ tàn độc. Hắn tàn sát hàng vạn người để tu luyện ma công, lấy máu thịt sinh linh làm dưỡng chất, lấy oán khí người chết làm tư lương. Chỉ trong vài trăm năm ngắn ngủi, hắn đã trở thành một ma đầu khát máu khiến cả tinh cầu khiếp sợ, trực tiếp đe dọa đến sự tồn vong của vô số thế lực.
Cuối cùng, thiên đạo nổi giận. Tam sắc lôi kiếp giáng xuống suốt ba ngày liên tục.
Tên ma đầu kia dù tu vi cao thâm, dù pháp bảo ngập trời, cuối cùng vẫn bị thiên phạt đánh cho thân tử đạo tiêu, hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới, không để lại chút tro bụi nào. Sự kiện ấy từng khiến vô số tu sĩ đỉnh cấp kinh sợ trong suốt rất nhiều năm.
Thế nhưng hôm nay, thiên phạt giáng xuống Lộc gia lại là ngũ sắc lôi kiếp. So với tam sắc lôi kiếp năm xưa còn khủng bố hơn không biết bao nhiêu lần.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ cho thấy, đứa trẻ sắp chào đời trong Lộc gia rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.
Các lão quái vật của những thế lực hàng đầu chỉ có thể ẩn mình trong hư không, lặng lẽ quan sát biến động, không ai dám lại gần thiên phạt. Trong lòng tất cả mọi người đều có cùng một câu hỏi:
Lộc gia rốt cuộc đã làm gì, mà phải hứng chịu thiên phạt kinh khủng đến thế?
Còn với những thế lực vốn có thù oán với Lộc gia, bọn chúng lại âm thầm mong chờ một kết cục khác— mong rằng thiên phạt có thể nhân tiện xóa sổ luôn cả Lộc gia khỏi Thiên Long tinh.
Lúc bấy giờ, trong tổ địa Lộc gia, Lộc Thiên Khuyết đang đứng giữa tâm trận, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn rất kiên quyết.
Là gia chủ Lộc gia, có tu vi Lập thành viên mãn, Lộc Thiên Khuyết chỉ còn cách Vấn thiên kỳ một bước cuối cùng. Dù đặt trên toàn bộ Thiên Long tinh cầu, đó cũng là cảnh giới của những tu sĩ đỉnh cấp.
Để đối kháng với ngũ sắc lôi kiếp, ông đã huy động toàn bộ trưởng lão trong tộc, kết thành bát cấp đại trận – đại trận hộ tộc cao cấp nhất, cũng là nội tình mạnh nhất của Lộc gia.
Mà trớ trêu thay, đúng lúc thiên phạt giáng xuống, phu nhân của ông lại đang lâm bồn.
Một bên là vợ con.
Một bên là tồn vong của cả gia tộc.
Lộc Thiên Khuyết không có lựa chọn.
Ông chỉ có thể đứng giữa đại trận, cùng toàn bộ trưởng lão dốc hết chân tức duy trì phòng ngự.
Linh tính của một tu sĩ cấp cao mách bảo ông rằng, nguyên nhân thật sự khiến thiên địa nổi giận…
chính là đứa con sắp sinh ra của ông.
Nhưng trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ông không còn thời gian để nghĩ nhiều hơn.
ẦM!!!!
Đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống.
Cả bầu trời như nổ tung.
Bát cấp đại trận của Lộc gia đồng loạt sáng rực, vô số phù văn cổ xưa bùng lên, kết thành tầng tầng quang mạc bao phủ toàn bộ tổ địa.
Nhưng ngay khi ngũ sắc thiên lôi va chạm với đại trận—
một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Chỉ sau đợt công kích đầu tiên, đại trận đã bị đánh sụp một góc.
Lộc Thiên Khuyết đứng giữa tâm trận, toàn thân chấn động dữ dội, trực tiếp phun ra một ngụm máu lớn. Các vị trưởng lão xung quanh cũng đồng loạt hộc máu, khí tức hỗn loạn, sắc mặt trắng bệch.
Khung cảnh thê thảm đến cực điểm.
Lộc Thiên Khuyết ngẩng đầu nhìn Thiên Nhãn, tóc tai tán loạn, hai mắt đỏ bừng, gầm lên đầy oán nộ:
“Ta đã đắc tội gì với các ngươi?!”
Nhưng Thiên Nhãn vẫn hờ hững, vô tình như cũ.
Nó thậm chí không cần đáp lời.
Trên cao, lôi quang năm màu lại nhanh chóng hội tụ, chuẩn bị cho đợt thiên kiếp thứ hai.
Đứng trước thiên uy tuyệt đối ấy, trong lòng Lộc Thiên Khuyết dâng lên một cảm giác bất lực và tuyệt vọng chưa từng có.
Ông vô thức quay đầu nhìn xuống nơi phu nhân mình đang vượt cạn.
Một ý niệm bi thương nảy sinh trong lòng ông:
Xong rồi…
Nếu đạo thiên lôi thứ hai giáng xuống, e rằng không chỉ đứa con này, mà toàn bộ Lộc gia cũng sẽ bị chôn vùi.
Cơ nghiệp mấy chục vạn năm của tổ tiên… chẳng lẽ phải hủy trong tay ta?
Lộc Thiên Khuyết nghiến chặt răng, siết đến mức các khớp tay trắng bệch, rồi ngửa mặt gầm lên trong tuyệt vọng:
“Ta không cam tâm!”
Cũng đúng vào khoảnh khắc ấy—
dị biến phát sinh.
Từ căn phòng sinh nở phía dưới, một tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.
Âm thanh không lớn, nhưng lại như xuyên thấu hư không, truyền khắp thiên địa.
Ngay khi đứa trẻ cất tiếng khóc đầu tiên, những phù văn truyền thừa khắc trên phần xương ngực của nó đồng loạt sáng lên.
Ánh sáng ấy cổ xưa, thần bí và cao quý đến mức khó mà diễn tả.
Từng đạo phù văn lan tỏa thành từng lớp sóng xung kích năng lượng, lấy căn phòng làm trung tâm, ầm ầm tỏa ra bốn phía.
Một nguồn năng lượng mang khí tức thần thánh bùng nổ.
Thiên địa run rẩy.
Hư không chấn động.
Ngay cả Thiên Nhãn đang treo cao trên trời cũng như bị một lực lượng nào đó làm cho kiêng kỵ.
Sau một thoáng rung động cực nhẹ, con mắt vô tình ấy từ từ khép lại.
Ngũ sắc lôi kiếp đang ngưng tụ trên trời lập tức tan biến.
Mây đen rút lui.
Lôi quang biến mất.
Bầu trời trong xanh trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Toàn bộ các tu sĩ đỉnh cấp đang âm thầm quan sát đều chấn động đến mức thất thần.
Không ai có thể nhìn ra nguyên nhân.
Cuối cùng, bọn họ chỉ có thể mang theo nghi hoặc, lặng lẽ rời đi.
Lộc Thiên Khuyết thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa từ quỷ môn quan trở về.
Ông lập tức hạ xuống căn phòng nơi đứa con đầu đời vừa hạ sinh.
Nhưng ngay khi đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến ông phải há hốc mồm kinh ngạc.
Đứa trẻ sơ sinh ấy không nằm trong nôi.
Nó đang lơ lửng giữa không trung.
Thân thể nhỏ bé mới sinh, vậy mà quanh thân lại có từng tầng khí tức thần dị bao phủ.
Mỗi lần nó động tay động chân, toàn bộ thực vật, hoa cỏ bày trí trong phòng lại phát sinh biến hóa kỳ quái: khi thì đồng loạt đơm hoa kết trái, sinh cơ dạt dào; khi thì chỉ trong nháy mắt đã khô héo, suy tàn, như trải qua hàng trăm năm thời gian.
Rõ ràng—
dòng thời gian quanh nó đang hỗn loạn.
Không chỉ như vậy.
Trong phạm vi một trượng quanh thân đứa bé, không gian cũng đang vặn vẹo. Những dao động không gian cực nhỏ tạo thành vô số vết nứt li ti, phát ra tiếng “răng rắc” chói tai, giống như hư không đang bị bóp méo rồi nghiền nát.
Từ trong những vết nứt không gian ấy, từng luồng khí tức hắc ám chậm rãi tràn ra, lạnh lẽo, sâu thẳm và bí hiểm vô cùng.
Lộc Thiên Khuyết như chết lặng tại chỗ.
Ông muốn thốt lên, nhưng thanh âm như mắc nghẹn nơi cổ họng, hoàn toàn không thể phát ra thành lời.
Là gia chủ của Lộc gia, ông từng đọc qua vô số cổ thư truyền thừa. Chính vì vậy, ông lập tức nhận ra đứa trẻ trước mắt đang mang trong người những thứ mà chỉ có trong truyền thuyết.
Không gian nguyên căn.
Thời gian nguyên căn.
Hai loại nguyên căn này, trong các cổ thư để lại từ tổ tiên Lộc gia, đều là tồn tại chỉ có trong thần thoại.
Ngoài ra, đứa trẻ còn sở hữu Hắc Ám nguyên căn – một loại nguyên căn cực kỳ hiếm thấy. Trên toàn bộ Thiên Long tinh, số người có Hắc Ám nguyên căn cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Một thiên phú như vậy…
nếu có thể trưởng thành…
tương lai tất sẽ trở thành tồn tại chí cao vô thượng.
Thậm chí, không chỉ một tinh cầu nhỏ bé này.
Hắn còn có thể bước xa hơn nữa.
Kể từ giây phút ấy, sự tồn tại của Lộc Phàm trở thành cơ mật tối cao của Lộc gia.
Lộc Thiên Khuyết hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng, một thiên tài vừa sinh ra đã dẫn động ngũ sắc lôi kiếp, nếu bị ngoại giới biết được, nhất định sẽ dẫn tới phong ba động trời.
Đồng minh sẽ e dè.
Kẻ địch sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt hắn từ sớm.
Vì vậy, tất cả những người từng tiếp xúc với Lộc Phàm đều bị giữ lại trong tộc, không được phép tùy tiện ra ngoài, ít nhất là cho đến khi hắn đủ mạnh để tự bảo vệ bản thân.
Mà Lộc Phàm cũng không hổ là yêu nghiệt trời sinh.
Ngay từ nhỏ, hắn đã bộc lộ tư chất khiến người khác kinh thán.
Mới một tuổi, hắn đã biết đọc, biết nói.
Đến ba tuổi, hắn đã thành thạo kinh thư, lịch sử, cùng nhiều loại ngôn ngữ cổ dùng để ghi chép tiến trình văn minh của tu chân giới.
Mà điều đáng sợ nhất là, Lộc gia tuy nội tình hùng hậu, nhưng lại không có công pháp và vũ kỹ thật sự phù hợp với ba loại nguyên căn cực hiếm của hắn.
Người bình thường nếu gặp phải tình huống ấy, dù có thiên phú kinh người cũng chỉ biết bó tay.
Nhưng Lộc Phàm lại không như vậy.
Dựa vào ngộ tính vượt xa người thường, hắn bắt đầu tự sáng tạo công pháp và vũ kỹ thích hợp cho chính mình.
Loại tư chất này, đã không còn là thiên tài bình thường nữa, mà là yêu nghiệt.
Mười hai tuổi, hắn đột phá Dẫn căn tầng chín, bước vào Khởi nguyên sơ kỳ.
Mười bốn tuổi, tu vi nguyên lực của hắn một đường tăng vọt, trực tiếp tiến vào Tụ hoàn sơ kỳ.
Một thiếu niên mười bốn tuổi mà đã bước chân vào Tụ hoàn cảnh, thành tựu ấy đủ khiến cả giới trẻ trên Thiên Long tinh phải tuyệt vọng.
Có điều, thiên tài quá mức xuất chúng thường rất dễ sinh ra ngạo khí.
Mà ở Lộc Phàm, ngạo khí ấy theo năm tháng dần dần biến thành kiêu ngạo và bá đạo.
Hắn càng ngày càng không coi ai ra gì.
Trong mắt hắn, đám thiên tài đồng lứa trong tộc chỉ là phế vật khoác danh thiên tài.
Hắn liên tục khiêu chiến, liên tục chiến thắng bằng thế nghiền ép tuyệt đối.
Thậm chí, những kẻ dám khiêu khích hắn, xúc phạm đến uy nghiêm của hắn, đều bị hắn không chút nương tay phế bỏ.
Bởi phía sau hắn có cả Lộc gia chống lưng.
Có gia chủ là cha ruột.
Có tài nguyên tốt nhất của cả gia tộc dồn vào người.
Ở địa vị ấy, hắn đương nhiên càng thêm ngang ngược, càn quấy, không kiêng nể bất kỳ ai.
Trong một thời gian dài, hắn được cả tộc tôn kính, được xem như ánh sáng của tương lai Lộc gia.
Nhưng đời không như mộng.
Cũng chính từ đỉnh cao ấy, hắn rơi xuống địa ngục.
Trong một lần đi lịch luyện tại sâm lâm sơn mạch, Lộc Phàm, nhờ sở hữu Không gian nguyên căn, đã cảm nhận được một tia dao động không gian cực kỳ nhỏ.
Bản tính tò mò cùng sự tự tin vào chính mình khiến hắn lần theo dấu vết ấy tiến sâu vào trong rừng.
Khi đến gần nguồn dao động, trước mắt hắn hiện ra một vết rách không gian mỏng manh và vặn vẹo.
Nhưng ngay lúc ấy—
từ trong vết rách không gian, một quả cầu sét đen kịt bất ngờ lao ra.
Tốc độ của nó nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Dù xung quanh Lộc Phàm khi đó có các trưởng lão âm thầm bảo vệ, cũng không một ai lường trước được loại tình huống quỷ dị này.
Lộc Phàm bị đánh úp chớp nhoáng.
Hắn không kịp đề phòng.
Quả cầu sét đen đâm thẳng vào cơ thể hắn.
Một cơn đau xé rách trời đất lập tức bùng nổ.
Trước mắt hắn tối sầm.
Ý thức rơi vào hôn mê.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Khi Lộc Phàm tỉnh lại, cảm giác đầu tiên của hắn là mệt mỏi vô tận.
Một sự mệt mỏi như lan vào tận xương tủy.
Hắn lập tức kiểm tra nội thể.
Rồi ngay trong khoảnh khắc ấy, tâm thần hắn như bị đánh nát.
Đan điền của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn.
Không chỉ vậy, phần xương ức nơi cất giữ những phù văn của Mệnh Thánh Cốt bẩm sinh trong cơ thể hắn cũng đã bị đánh vỡ vụn.
Lộc Phàm lập tức thất thần.
Hắn hiểu quá rõ chuyện này có ý nghĩa gì.
Đan điền là căn cơ tu luyện của tu sĩ, là nơi dung nạp nguyên lực, cũng là gốc rễ của cả con đường tu chân.
Đan điền bị nát…
đồng nghĩa với việc hắn đã mất đi tư cách tu luyện.
Từ một tu sĩ cao cao tại thượng…
chỉ trong nháy mắt, hắn bị đánh xuống thành một phàm nhân.
Loại đả kích ấy quá lớn.
Lớn đến mức khiến ngay cả một thiên tài từng kiêu ngạo như hắn cũng gần như không thể chấp nhận.
Trong thế giới tu chân tàn khốc này, chỉ có thực lực mới quyết định tất cả.
Quyền lực, địa vị, danh vọng, tài nguyên… hết thảy đều do nắm đấm quyết định.
Tu vi của ngươi càng cao, ngươi càng có quyền.
Gia tộc của ngươi càng nhiều tu sĩ cao cấp, ngươi càng có tư cách chiếm lấy nhiều tài nguyên hơn.
Trước đây, Lộc Phàm là niềm tự hào lớn nhất của Lộc gia.
Với thiên phú đỉnh cấp của hắn, nếu có thể trưởng thành thuận lợi, Lộc gia hoàn toàn có hy vọng tiến lên cửu cấp thế lực, sánh ngang các bá chủ hàng đầu trên Thiên Long tinh, hoặc thậm chí có thể trở thành bá chủ của cả tinh cầu.
Thậm chí, hắn còn có thể trở thành người đầu tiên dẫn dắt Lộc gia phi thăng tiên giới.
Một thiên tài như vậy, ngàn năm chưa chắc xuất hiện được một người.
Vì thế, gia tộc đã dốc toàn lực bồi dưỡng hắn, không ngừng rót vào người hắn đủ loại tài nguyên quý hiếm.
Nhưng khi biến cố xảy ra—
mọi thứ lập tức sụp đổ.
Khi biết tin, Lộc Thiên Khuyết trực tiếp phát điên.
Ông suýt nữa đã đích thân giết sạch tất cả các trưởng lão đi theo bảo hộ Lộc Phàm, chỉ vì bọn họ không hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng phẫn nộ đến đâu cũng vô ích.
Chuyện đã xảy ra.
Không thể đảo ngược.
Toàn bộ các luyện đan sư, dược sư, y sư giỏi nhất trong Lộc gia đều được triệu tập tới để kiểm tra tình trạng thân thể của Lộc Phàm.
Kết quả, tất cả đều chỉ biết lắc đầu.
Đan điền là nơi chứa đựng căn cơ tu luyện của tu sĩ.
Đan điền đã nát thì không còn cách cứu vãn.
Căn cơ bị hủy diệt hoàn toàn.
Lộc Thiên Khuyết chỉ có thể thở dài trách số phận trêu ngươi.
Lộc Phàm từng mang đến cơ hội để Lộc gia bước lên đỉnh cao của tu chân giới.
Nhưng cũng chính hắn, trong chớp mắt, đã bóp nát giấc mộng ấy.
Sau đó, hàng loạt chuyện xui xẻo liên tiếp xảy ra với Lộc gia.
Các thiên tài trong tộc ra ngoài lịch luyện bị thế lực khác chèn ép, ám toán, thậm chí tiêu diệt.
Đặc biệt là ba đại thế lực thù địch không đội trời chung với Lộc gia là Phạm gia, Ngô gia, và Lê Gia.
3 Đại thế lực này lại bất ngờ bắt tay với nhau, chống lại Lộc gia.
Trong nội bộ gia tộc, bầu không khí cũng trở nên ngày một ngột ngạt.
Rất nhiều người bắt đầu đổ hết mọi xui xẻo lên đầu Lộc Phàm.
Bọn họ nói hắn là tai tinh.
Nói rằng từ xưa đến nay, chưa từng có ai vừa sinh ra đã kéo theo thiên kiếp, vậy nên bản thân hắn chính là một điềm dữ.
Nói rằng hắn đã nuốt của gia tộc không biết bao nhiêu tài nguyên, cuối cùng lại chỉ trở thành một tên phế vật.
Đặc biệt, những nhánh trong tộc từng có thiên tài bị Lộc Phàm đánh bại hoặc phế bỏ trước kia càng nhân cơ hội ấy mà công kích hắn dữ dội hơn.
Họ ganh ghét, đố kỵ, hùa nhau chửi rủa, vu oan, giáng họa, hận không thể dẫm hắn xuống tận đáy bùn.
Cũng đúng vào thời gian ấy, phu nhân của Lộc Thiên Khuyết lại sinh ra một thiên tài mới cho Lộc gia.
Đó là Lộc Thừa Thiên.
Nếu so với Lộc Phàm lúc đỉnh cao, thiên phú của Lộc Thừa Thiên vẫn chưa thể gọi là nghịch thiên.
Nhưng nếu đặt trên Thiên long tinh, hắn vẫn là loại thiên tài hiếm thấy.
Bởi vì hắn sở hữu đến bốn loại nguyên căn, gồm 3 loại có lực công phá cực mạnh, và một loại vô địch về phòng thủ. Đó là:
Hỏa nguyên căn.
Lôi nguyên căn.
Kim nguyên căn.
Và Thổ nguyên căn.
Bản thân Lộc Thiên Khuyết với 3 loại nguyên căn là Hỏa, Thổ và Lôi, đã có thể tu luyện tới Lập thành viên mãn, trở thành một trong những tu sĩ đỉnh cấp nhất tinh cầu.
Vậy mà Lộc Thừa Thiên lại còn sở hữu tới 4 loại nguyên căn.
Điều đó lập tức khiến Lộc Thiên Khuyết kích động vô cùng.
Trong mắt ông, đây chính là hy vọng mới của Lộc gia.
Thời gian trôi qua, ông dần dần quên mất Lộc Phàm – đứa con cả từng khiến ông tự hào nhất.
Giới tu chân vốn cực kỳ tàn khốc.
Mọi thứ đều được quyết định bằng tố chất và thiên phú.
Từ một thiên tài tuyệt thế rơi xuống thành phàm nhân…
không có nỗi đả kích nào lớn hơn thế.
Lộc Thiên Khuyết bắt đầu buông mặc Lộc Phàm, để mặc hắn tự sinh tự diệt, rồi dồn toàn bộ tài nguyên và sự quan tâm vào người Lộc Thừa Thiên.
Từ đó, vận mệnh của Lộc Phàm rơi xuống vực sâu.
Hắn bị đẩy tới sống trong một căn nhà gỗ cũ nát nằm sau chuồng nuôi yêu thú của Lộc gia.
Ngày ngày phải làm việc như một tên lao dịch.
Thức ăn cũng chẳng khá hơn loài chó giữ nhà là bao.
Thậm chí nhiều bữa, hắn còn phải ăn chung với đám linh cẩu nhất giai sơ kỳ – loại yêu thú cấp thấp nhất được nuôi trong tộc để trông coi và giữ nhà.
Từ một kẻ đứng trên đỉnh cao danh vọng, được vạn người kính ngưỡng…
hắn rơi thẳng xuống đáy bùn.
Không ai còn kính sợ hắn nữa.
Chỉ còn lại khinh miệt và cười nhạo.
Mà đó vẫn chưa phải tận cùng của đau khổ.
Bởi vì trước kia Lộc Phàm quá kiêu ngạo, quá ngang ngược, từng làm mất mặt rất nhiều người, cho nên khi hắn sa cơ thất thế, gần như không ai bỏ qua cơ hội giẫm đạp hắn.
Đám gia đinh, người hầu từng phải khom lưng cúi đầu trước hắn, nay lại thay nhau hành hạ, đánh đập, sỉ nhục hắn.
Một ngày hai bận.
Sáng một lần.
Chiều một lần.
Có ngày còn nhiều hơn.
Không có gì mà hắn chưa từng trải qua.
Toàn thân hắn thường xuyên bầm tím, xương cốt gãy lỗ chỗ, nằm co quắp như một con chó chết.
Có những lúc, đám gia đinh còn cố tình kéo hắn ra giữa sân, vừa cười đùa vừa thay nhau tiểu tiện lên mặt hắn, coi hắn như một trò tiêu khiển hèn hạ.
Đối với một phàm nhân đã mất hết tu vi, đó là sự hành hạ gần như vượt quá giới hạn chịu đựng.
Từ đỉnh cao nơi vạn người kính nể…
ngã xuống tận địa ngục sâu thẳm…
sống không bằng cả một con sâu cái kiến…
Loại đả kích ấy đủ để hủy hoại bất kỳ ai.
Thế nhưng, Lộc Phàm vẫn không chết.
Không những không chết—
trong những ngày tháng bị chà đạp ấy, tinh thần hắn lại dần dần trở nên cứng cỏi hơn.
Từ trong tuyệt vọng, hắn bắt đầu nhìn rõ lòng người.
Nhìn rõ sự tàn khốc của thế giới tu chân.
Nhìn rõ rằng, trên đời này, thương hại là thứ rẻ mạt nhất.
Chỉ có thực lực…
mới là chân lý.
Hắn âm thầm thề trong lòng:
Chỉ cần còn một tia cơ hội, hắn nhất định sẽ quật khởi.
Nhất định sẽ đoạt lại tất cả những gì đã mất.
Nhất định sẽ khiến toàn bộ những kẻ từng sỉ nhục mình phải trả giá.
Rồi một ngày, kỳ biến lại tới.
Trong vùng đan điền đã vỡ nát của hắn, đột nhiên xuất hiện một dao động không gian cực nhỏ.
Nếu là người khác, gần như không thể nào nhận ra.
Nhưng nhờ độ nhạy cảm bẩm sinh với không gian, Lộc Phàm lập tức cảm nhận được cơ thể mình đang có gì đó bất thường.
Đêm đến, sau khi lại ăn đòn no nê, hắn nằm im lìm trong góc tối của căn phòng gỗ cũ, âm thầm tập trung toàn bộ tinh thần cảm nhận bên trong cơ thể.
Rất nhanh, hắn thấy—
ngay tại nơi đan điền đã nát, một vết nứt không gian nhỏ xíu chậm rãi mở ra.
Từ trong vết nứt ấy…
một quả cầu sét đen kịt từ từ chui ra.
Đó chính là thứ năm xưa đã đột ngột lao ra từ vết rách không gian, phá nát đan điền và hủy đi toàn bộ tiền đồ của hắn.
Lộc Phàm kinh hãi.
Nhưng còn chưa kịp làm gì, quả cầu sét đen đã bộc phát ra một lực hút khủng bố.
Nó trực tiếp kéo linh hồn của hắn ra khỏi thân xác.
Cảm giác linh hồn bị cưỡng ép lôi ra khỏi cơ thể đau đớn đến mức không thể hình dung.
Như bị xé thành từng mảnh.
Như bị nghiền nát rồi nặn lại.
Như chết đi sống lại trong cùng một khoảnh khắc.
Hắn điên cuồng giãy giụa, ý thức rung chuyển dữ dội, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Ngay khi linh hồn đã bị kéo ra ngoài—
thân thể hắn lập tức trở thành một cỗ thi thể lạnh ngắt.
Không còn tri giác.
Không còn sinh cơ......
Linh hồn của hắn bị quả cầu sét đen kéo vào bên trong vết nứt không gian, rơi vào một tầng không gian tách biệt.
Ở đó không có trời, không có đất, không có ánh sáng, cũng không có bóng tối rõ ràng.
Chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy cùng vô số dòng năng lượng kỳ dị đang vặn xoắn lẫn nhau.
Cũng tại nơi ấy—
linh hồn của hắn gặp một luồng linh hồn khác.
Một linh hồn hoàn toàn xa lạ.
Một linh hồn đến từ một nơi rất xa trong vũ trụ.
Một nơi gọi là…
Trái Đất.
Trên mảnh đất hình chữ S, tại một làng quê hẻo lánh thuộc vùng Bắc Trung Bộ, mới khoảng tám giờ tối thôi, mà Thanh niên này đã hăng say ngồi trước màn hình, tay gõ phím liên hồi, mắt dán vào điện thoại và máy tính để hóng drama trên các nền tảng mạng xã hội.
Từ mấy câu chuyện nóng hổi của đám streamer, đến các trend đang thịnh hành trên mạng xã hội, từ mấy màn tranh cãi vô bổ tới những tin tức giật gân trên mạng, hắn gần như không bỏ sót thứ gì.
Tai đeo tai nghe.
Đầu lắc lư theo nhạc.
Tay gõ bàn phím không ngừng.
Thanh niên này tên là Phan Văn Long.
Người quen vẫn gọi hắn bằng cái tên thân thuộc là Phan Long.
Hắn đã hơn ba mươi lăm tuổi, nhưng vẫn độc thân chưa vợ.
Sự nghiệp long đong.
Tình duyên lận đận.
Hắn từng bỏ quê lên phố lập nghiệp, từng làm qua không ít công ty lớn nhỏ, nhưng cuối cùng công ty nào cũng chẳng đi đến đâu. Khi thì công ty gặp biến cố, khi thì chính hắn tự thấy chán nản rồi bỏ việc. Có lúc hắn thử ra làm riêng, lại bị đám đào lửa, đa cấp và mấy trò hứa hẹn viển vông bên đất Cam lừa mất một khoản không nhỏ.
Trong cái thời đại AI thật giả lẫn lộn ấy, hắn chẳng biết được ai thật lòng, ai giả dối.
Về tình duyên lại càng thảm hơn.
Những người hắn từng thích, hết người này đến người khác, cuối cùng đều lần lượt đi lấy chồng.
Còn hắn—
vẫn một mình.
Gia đình giục lấy vợ nhiều đến mức thành quen, rồi lâu dần cũng chẳng buồn nhắc nữa.
Một người đàn ông có thể nói là thất bại cả trong sự nghiệp lẫn tình cảm.
Nhưng trớ trêu thay, Phan Long lại có một điểm mạnh rất lạ—
hắn cực kỳ có duyên với con đường học tập.
Bằng chứng là hắn đã có tới ba bằng đại học và một bằng thạc sĩ. Ngoài ra còn sở hữu một khối lượng kiến thức khá lớn về lịch sử, văn hóa, xã hội cùng đủ loại tri thức tạp nham khác.
Chỉ tiếc rằng—
những thứ ấy không giúp hắn phất lên trong cuộc sống.
Công việc hiện tại của hắn cũng chỉ đủ ăn, đủ sống, đủ để tiếp tục giải trí và đu trend.
Đêm hôm đó, trong lúc hắn còn đang mải mê nhún nhảy theo nhạc và gõ phím khí thế, phía sau lưng hắn, không gian bỗng phát ra âm thanh răng rắc rất nhỏ.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Không gian phía sau hắn sụp đổ thành một cái hố đen.
Từ trong hố đen ấy, một quả cầu sét màu đen chui ra.
Nó lao tới với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức vượt qua mọi khả năng phản ứng của con người.
Chỉ trong nháy mắt—
linh hồn của Phan Long bị kéo rời khỏi thân xác.
Sau đó, quả cầu sét màu đen ấy nhảy qua từng tầng không gian, xuyên qua khoảng cách cả hàng tỷ năm ánh sáng, đánh thủng một tầng hư không khác, rồi một lần nữa xuất hiện tại Thiên Long tinh, …
chui vào trong vùng đan điền của Lộc Phàm.
Trong tầng không gian tách biệt nơi đan điền bị phá hủy của Lộc Phàm, hai luồng linh hồn bắt đầu không ngừng hòa trộn với nhau.
Ký ức của Lộc Phàm tại Thiên Long tinh tràn vào ý thức của Phan Long như thủy triều.
Mà những trải nghiệm hơn ba mươi lăm năm nơi Địa Cầu của Phan Long cũng lần lượt dung hợp vào linh hồn của Lộc Phàm.
Hai nhân sinh khác biệt.
Hai thế giới khác biệt.
Hai góc nhìn khác biệt.
Hai loại tri thức, hai loại thống khổ, hai loại chấp niệm…
không ngừng va chạm rồi dung hợp.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Có thể chỉ là một khoảnh khắc.
Cũng có thể là vô số năm trong dòng chảy hỗn độn của không gian.
Cuối cùng—
hai linh hồn hòa trộn hoàn mỹ.
Không còn phân biệt đâu là Lộc Phàm.
Cũng không còn phân biệt đâu là Phan Long.
Một thần hồn mới được sinh ra.
Mang theo toàn bộ ký ức, tri thức, trải nghiệm, sự từng trải và chấp niệm của cả hai.
Một tồn tại hoàn toàn mới.
Một sinh mệnh kết hợp giữa thế giới hiện đại và thế giới tu chân.
Một người mà sau này sẽ gây ra phong vân bão tố cho toàn bộ tu chân giới.
......
Trở lại với căn nhà gỗ cũ kỹ nằm sau chuồng nuôi yêu thú của Lộc gia.
Rạng sáng hôm sau, đám gia đinh và người hầu đi ngang qua, phát hiện Lộc Phàm chỉ còn lại là một cỗ thi thể lạnh tanh.
Bọn chúng nhìn nhau, không ai kinh ngạc, càng không có ai thương hại.
Trong mắt chúng, một phế vật chết đi càng đỡ tốn cơm.
Sau vài câu chửi rủa qua loa, cả đám liền kéo xác hắn, lặng lẽ vứt sâu vào trong sâm lâm sơn mạch, để yêu thú tự đánh hơi tới mà ăn xác.
Đối với bọn chúng, như vậy là đủ.
Đêm xuống.
Ẩn sâu trong sâm lâm sơn mạch.
Sau tán cây cổ thụ um tùm, bên dưới một cái hố lớn phủ đầy lá mục và bùn ướt, không khí nồng nặc mùi phân, mùi khai, mùi tanh hôi của yêu thú.
Thi thể của Lộc Phàm nằm bất động giữa bóng tối.
Không biết đã qua bao lâu.
Ngón tay hắn khẽ động.
Rồi mí mắt run lên.
Từ trong lồng ngực hắn, một tia nhiệt dần dần lan ra.
Đó không còn là hơi tàn của một kẻ sắp chết.
Mà là nhịp sống của một sinh mệnh mới đang thức tỉnh.
Đôi mắt hắn—
từ từ mở ra.
Ánh mắt ấy không còn hoàn toàn thuộc về thiếu niên Lộc Phàm năm xưa.
Trong đó có sự lạnh lùng và tàn nhẫn được mài giũa bởi thế giới tu chân.
Có sự từng trải, chán chường và cay đắng của một kẻ đã lăn lộn hơn ba mươi năm nơi thế giới hiện đại.
Có cả sự sâu lắng của tri thức, lẫn ý chí được tôi luyện sau khi hai linh hồn hòa làm một.
Kể từ giây phút này—
trên Thiên Long tinh, một con người hoàn toàn mới đã được khai sinh.
Không còn là riêng Lộc Phàm.
Cũng không còn là riêng Phan Long.
Mà là sự kết hợp hoàn hảo giữa hai thế giới, hai linh hồn, hai số phận.
Một kẻ từng đứng trên đỉnh cao.
Một kẻ từng sống dưới đáy xã hội.
Một người hiểu thế nào là thiên tài bị hủy diệt.
Một người hiểu thế nào là thất bại, lòng người và thói đời.
Trong đêm tối ẩm ướt của sâm lâm sơn mạch, hắn chậm rãi siết chặt nắm tay.
Tia sáng trong mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo.
Vận mệnh đã từng nghiền nát hắn một lần.
Nhưng từ hôm nay—
hắn sẽ tự tay bóp nát vận mệnh,....