Lưu Trân Đệ ra vẻ dửng dưng, nói rằng dù sao tiền cũng đã vào túi rồi, mẹ Lâm có muốn lấy lại cũng chẳng có cách nào.
Những người đứng xung quanh mẹ Lâm quả thật bị sự mặt dày của nhà họ Lý làm cho vô cùng kinh ngạc. Đúng lúc này Cố Tri Ý đi tới. Với những kẻ không biết điều, có nói gì cũng bằng thừa.
Thế nhưng…
Cố Tri Ý nhìn Lý Hồng Hà đang đứng nép một bên, nói: “Chị dâu cả, chị cứ thế xác định là mình không thể sinh con trai được sao? Nhất định phải dựa vào cháu trai bên nhà mẹ đẻ chị mới yên lòng?”
Lý Hồng Hà vẫn luôn cảm thấy Cố Tri Ý sống sung sướng, vừa không ưa cô sống tốt lại vừa ngấm ngầm ghen tỵ. Nói chung, trong lòng cô ta là một mớ bòng bong mâu thuẫn.
Lúc này nghe Cố Tri Ý hỏi vậy thì có chút tắc họng chẳng biết nói gì. Thật ra, cô ta cũng là người thành thật, chỉ là quá đỗi yếu lòng, chỉ bị mẹ mình buông vài lời ngon ngọt đã bị mê hoặc, tự nguyện đưa số tiền của nhà chồng cho mẹ đẻ để chuẩn bị cất nhà cho anh trai mình.
Ngập ngừng một lát, cô ta mới nói: “Mẹ em bảo, anh trai em vay đấy mà.”
Cố Tri Ý lại hỏi: “Nếu về sau chị lại sinh được con trai thì chị nghĩ chị còn có thể đòi lại số tiền này không?”
Thật ra ai cũng hiểu, số tiền này xem như đã “ném đá ao bèo”, có đi mà không có về.
Thế nhưng Lý Hồng Hà lại rất tài tình trong khoản tự lừa dối bản thân. Cô ta nói: “Mẹ em nói, anh cả em kiếm ra tiền rồi sẽ hoàn lại cho em.”
Toàn là mẹ em nói, mẹ em bảo. Cố Tri Ý nghe mà nghẹn lời. Cái gì cũng mẹ cô ta nói, sao không để mẹ cô ta sống thay cô ta luôn cho rồi?
“Được thôi, vậy chị vay tiền chị có báo với anh hai một tiếng hay không? Ít ra thì số tiền này cũng là anh hai vất vả lắm mới kiếm được mà?”
Nhìn ánh mắt có chút mỉa mai của Cố Tri Ý, Lý Hồng Hà lộ rõ vẻ bực bội, xấu hổ, cúi thấp đầu xuống.
“Chị dâu cả, em rất hiểu nỗi khát khao có con trai của chị, nhưng chị thử nhìn Đại Nha và Nhị Nha nhà mình xem, gầy guộc đến xơ xác cả rồi? Người làm mẹ như chị, sao chị nỡ lòng nào chẳng màng tới việc hai đứa bé có được no bụng hay không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đại Nha và Nhị Nha đứng nép bên cạnh Lâm Quốc Bình. Trẻ con ở tuổi này ít nhiều cũng đã biết chuyện, nhất là khi mẹ ruột chúng vốn vẫn luôn ghét bỏ hai chị em, chỉ khát khao có được một đứa em trai.
Giờ đây, em trai còn chưa có, mà số tiền dành dụm trong nhà đã bị mẹ mang cho người ngoài.
Hai chị em chẳng còn nhớ nổi lần gần nhất mình được ăn thịt là khi nào.
À, có chứ, là hồi thím nhỏ (Cố Tri Ý) sinh em trai xong, cả nhà từng được một bữa thịt thật thịnh soạn. Mùi vị món thịt ấy ngon tuyệt đến nỗi bây giờ nghĩ lại vẫn chảy nước miếng ừng ực.
Vậy mà mẹ ruột của chúng lại đem tất cả tiền chợ búa cho người khác, khiến hai đứa bé chẳng có gì để ăn.
Hơn nữa, bà ấy ngày thường còn luôn miệng nói chúng là cái của nợ tốn tiền, rằng tại sao lúc ấy bà ta không đẻ ra hai thằng con trai?
Thật ra, trẻ con đôi khi có trí nhớ rất dai. Một vài lời lẽ tưởng chừng vô tâm, nhưng chúng đều khắc sâu vào lòng.
Vì vậy, Đại Nha và Nhị Nha nhìn Lý Hồng Hà bằng ánh mắt căm giận tột cùng.
Đại Nha kéo tay Nhị Nha, níu góc áo Lâm Quốc Bình, ngẩng mặt lên, nhỏ giọng hỏi: “Bố ơi, chúng con không muốn có người mẹ này nữa đâu, được không ạ?” Ánh mắt của con bé vừa đáng thương, vừa toát lên vẻ kiên quyết khác lạ so với lứa tuổi của con bé.
Lời nói của con bé quả thực chẳng giống như những gì một đứa trẻ sáu tuổi có thể thốt ra.
Những người xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một.
Lý Hồng Hà càng thêm không tin nổi vào tai mình. Cô ta không hiểu mình đã làm sai chuyện gì mà ngay cả hai đứa con gái ruột cũng quay lưng với mình.
Nhị Nha cũng tiếp lời: “Chúng con không cần mẹ. Mẹ không cho chúng con ăn thịt, mẹ giống hệt mẹ kế ấy, chỉ có mẹ kế mới ngược đãi con riêng của mình thôi.”
---