Trong điện Thái Cực, ta và Thôi ma ma quỳ trước ngự án.
Hắn không cho đứng dậy, chúng ta cứ thế quỳ.
Một chén trà trôi qua, hắn mới mở miệng:
“Thôi ma ma. Chuyện sắp xếp lần này của Quý phi, ngươi có biết trước không?”
“Lão nô biết.”
Giọng hắn trầm xuống:
“Biết mà không ngăn? Bao nhiêu năm nay, ngươi sống uổng rồi sao?”
Thôi ma ma dập đầu:
“Lão nô không phải không ngăn, nhưng Quý phi khăng khăng làm theo ý mình. Lão nô từng muốn vào bẩm báo, ba lần cầu kiến, Hoàng thượng đều không gặp.”
Hắn không nói gì.
Tiền triều đè nặng, mấy ngày qua hắn không gặp ai.
Trong lòng hắn hiểu rõ, Thôi ma ma không phải loại người lười biếng trốn tránh.
Chính vì tin được bà, mới đặt bên cạnh Quý phi.
Ngay cả bà còn không ngăn nổi, đổi người khác chỉ càng tệ.
Hắn im lặng một lúc, phất tay:
“Lui xuống.”
Thôi ma ma dập đầu, lui ra.
Ta vẫn quỳ tại chỗ.
Ánh mắt hắn rơi xuống ta:
“Quý phi muốn tổ chức sinh thần yến, ngươi lại đúng lúc phát bệnh. Trò này, ngươi tưởng trẫm không nhìn ra sao?”
Lần này, ta không tỏ vẻ hoảng loạn.
Ngẩng đầu, thản nhiên thừa nhận:
“Đúng, nô tỳ là cố ý giả bệnh.”
Hắn nhíu mày, rõ ràng không ngờ ta nhận nhanh như vậy.
“Nhưng nô tỳ không phải vì bản thân.”
Ta đặt tay lên bụng, cười khẽ:
“Nô tỳ từ nhỏ hầu hạ bên Thái hậu, do chính tay người dạy dỗ. Nếu nói không có chút tâm cơ nào, Hoàng thượng có tin không?”
“Nô tỳ chưa từng có ý hại người, chỉ muốn giúp Quý phi, chia sẻ gánh nặng với Hoàng thượng.”
“Nhưng sau đêm đó… nô tỳ có thai. Không chịu được mùi tanh, sợ bị người khác phát hiện, mới nghĩ ra cách này.”
“Nô tỳ định đợi sinh thần yến xong, nương nương vui vẻ, sẽ xin ân điển xuất cung, mang đứa trẻ về quê, đoàn tụ cùng phụ mẫu.”
Ta dập đầu:
“Xin Hoàng thượng thứ tội cho chút lòng riêng của một người làm mẹ. Chỉ xin người ban c.h.ế.t.”
Không gian lặng như tờ.
Sự im lặng ấy như d.a.o cùn, cứa từng nhát lên cổ ta.
Hậu cung nữ nhân, hắn thấy quá nhiều.
Nhưng chưa từng có ai quỳ trước mặt hắn, đem toàn bộ tâm tư giấu kín phơi ra, rồi nói: g.i.ế.c ta đi.
Không ai dám.
Vì không ai thật sự không sợ c.h.ế.t.
Ta… cũng sợ.
Nhưng ta càng sợ hắn nhìn thấu tất cả, rồi lạnh lùng phất tay:
“Kéo ra ngoài.”
May mà đứa trẻ đến đúng lúc, để ta có thể thuận thế mà hành động.
Đôi giày vàng dừng trước mắt.
Bùi Hồng Nghị cúi xuống, bóp cằm ta, nghiến răng:
“Ngươi m.a.n.g t.h.a.i con của trẫm, không thể bỏ đi, lại muốn trẫm ban c.h.ế.t?”
“Thanh Đường, đây cũng là con của trẫm. Ngươi lấy gì mà thay trẫm quyết định?”
Nước mắt ta rơi xuống, đập lên mu bàn tay hắn.
“Điện hạ… ta không còn cách nào…”
“Ta không muốn như vậy…”
Ánh nghi ngờ trong mắt hắn đã tan sạch.
Chỉ còn lại thương xót và áy náy.
Hắn bế ta lên, đặt lên long sàng:
“Trẫm không cho ngươi đi, càng không cho ngươi c.h.ế.t.”
“Vương Công Toàn, truyền thái y.”
…
Sau khi thái y đến bắt mạch, thiên điện của điện Thái Cực liền trở thành nơi ở mới của ta.
Nằm trên chăn gấm mềm mại, nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, ta chỉ cảm thấy… mọi toan tính đều đáng giá.
Chiếu phong hậu vừa ban xuống, liên tiếp mấy ngày sau lại có thêm vài đạo thánh chỉ.
Thiên kim Chu Các lão được phong làm Hiền phi, con gái Triệu tướng quân được phong làm Thục phi.
Còn ta, vì mang long chủng, được phong làm Chiêu nghi — đứng đầu cửu tần.
Ta không rõ tình hình ở cung Thừa An ra sao, chỉ biết tận mắt thấy Bùi Hồng Nghị viết một đạo thánh chỉ.
Chỉ chênh một nét b.út.
Diệp Lam Trân từ Quý phi, hạ xuống thành Quý nhân.
Đêm ấy, Bùi Hồng Nghị đến, ngồi bên giường nhìn ta uống t.h.u.ố.c an thai.
“Không phải nàng luôn nói buồn sao? Thôi ma ma quen thân với nàng, trẫm đã bảo bà ấy thu xếp đồ đạc, ngày mai sang hầu hạ nàng.”
Ta khẽ nhíu mày:
“Như vậy không ổn đâu? Bà ấy vốn là người bên cạnh Quý phi nương nương…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn đưa tay sờ trán ta:
“Không có gì không ổn. Đừng vì những kẻ không quan trọng mà bận tâm.”
Diệp Lam Trân à Diệp Lam Trân…
Cả đời ngươi chỉ biết yêu với yêu.
Cuối cùng đổi lại… chỉ là bốn chữ “kẻ không quan trọng”.
Kỳ thực, ta chỉ thuận thế mà làm.
Thẩm Liên Hy là do Thái hậu năm xưa đích thân chỉ định làm Thái t.ử phi.
Bất luận nàng có làm Hoàng hậu hay không, ta chỉ cần bán một phần nhân tình, nàng tự nhiên sẽ ghi nhớ.
Ai nói nữ nhân nhất định phải đấu đến sống c.h.ế.t?
Thẩm Liên Hy cần vị trí Hoàng hậu.
Ta cần một con đường sống phú quý.
Mỗi người một nhu cầu, đều vui vẻ.
…
Chín tháng sau, ta sinh hạ một bé gái.
Nữ nhi ngoan ngoãn, không cần cuốn vào sóng gió — đúng ý ta.
Thẩm Liên Hy đến thăm, ôm đứa trẻ nhìn hồi lâu, mỉm cười:
“Muội muội thật có phúc. Đứa nhỏ này mi mắt rất giống Hoàng thượng.”
Ta tựa trên gối, nhìn thoáng qua ánh mắt nàng.
Một đứa trẻ không phải hoàng t.ử, không đủ uy h.i.ế.p.
Nhưng lại là đứa con đầu tiên của Hoàng thượng.
Trọng lượng vừa đủ.
Bùi Hồng Nghị lần đầu làm cha, vui mừng khôn xiết, hận không thể dâng hết thiên hạ trân bảo cho nữ nhi.
Đối với nữ nhân hậu cung, cũng không còn đem hết tâm tư đặt lên một người.
Mồng một, mười lăm đến cung Hoàng hậu.
Hiền phi, Thục phi cũng cách vài ngày lại ghé qua.
Ân sủng ban đều, không ai bị lạnh nhạt, cũng không ai được sủng ái quá đặc biệt.
Diệp Lam Trân vẫn ở cung Thừa An.
Tuy chỉ là Quý nhân, nhưng ăn mặc chi dùng vẫn không thiếu.
Đó là Hoàng hậu đích thân căn dặn.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trong cung có người bàn tán, nói Hoàng hậu rộng lượng, không chấp nhặt chuyện cũ.
Ta nghe chỉ mỉm cười.
Ván cờ này… đi thật đẹp.
G.i.ế.c một người, là một hạ sách.
Để nàng sống, tưởng như mọi thứ không có gì thay đổi.
Ở trong nước ấm mà bị đun sôi dần dần.
Đó mới là cách g.i.ế.c người tru tâm.
Ban đầu nàng còn mắng c.h.ử.i trong cung.
Mắng mệt rồi khóc.
Nhưng không còn ai dỗ dành.
Về sau dần dần thu liễm tính tình, học cách thêu túi thơm cho Bùi Hồng Nghị.
Thêu hỏng hết cái này đến cái khác, đầu ngón tay đầy lỗ kim.
Cuối cùng cũng thêu được một cái tạm coi là ra hình dáng, nhờ người đưa đến điện Thái Cực.
Bùi Hồng Nghị nhận lấy, tiện tay đặt lên giá.
Một lần cũng không đeo.
Giờ đây, mỗi lần thỉnh an, nàng ngồi ở vị trí cuối cùng.
Gặp ta thì cẩn thận hành lễ.
Không còn dã tính, chỉ còn ngoan ngoãn.
Có lần Bùi Hồng Nghị nhắc đến nàng, chỉ nhàn nhạt nói:
“Nàng thay đổi nhiều thật. Nhưng trẫm nhìn… lại cảm thấy không còn là nàng nữa.”
Thật ra không phải không còn giống.
Chỉ là những năm tháng dằn vặt ấy đã mài đến tận gốc chút tình nghĩa cuối cùng.
Khi một người đã c.h.ế.t trong lòng ngươi, dù nàng có thay đổi thế nào… cũng đều sai.
Năm này qua năm khác, Hi Hòa biết chạy rồi, tung tăng khắp cung.
Hậu cung lại có mỹ nhân mới tiến vào.
Mỹ nhân họ Lâm, cười lên cong mắt.
Làm nũng thì kéo tay áo Hoàng thượng.
Giận dỗi còn dám đập chén trà.
Thỉnh an thì vẻ mặt kiêu ngạo, như chẳng để ai vào mắt.
Ánh mắt lướt qua.
Góc điện kia, bóng dáng quen thuộc đã lặng lẽ, đờ đẫn.
Đắc ý không?
Có chứ.
Cảm khái không?
Cũng có.
Nhưng chốn hậu cung này…
Ai mà không bước lên từ cái bóng của người khác?
Hết.