Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ

Chương 18: Diễn sâu



 

Cầm 40 tháng lương tiền tuất, ở nhà căn hộ hai phòng ngủ mà kêu khó khăn?

 

​Vân Ngưng diễn sâu: “Cháu cứ bảo mẹ là cùng đường thì sang nhờ bác gái giúp, bác tốt bụng thế chắc chắn sẽ không từ chối. Nhưng mẹ cháu da mặt mỏng, ngại không dám mở lời.”

 

Khang Tĩnh: “Mày...”

 

​Vân Ngưng không cho bà ta cơ hội nói chuyện. Cô nhìn sang mấy bác thợ của Nhà máy 211, rồi nhìn sang nhân viên phục vụ và đầu bếp.

 

Là hoa khôi của đại viện, Vân Ngưng vừa khóc, mọi người không thể không chú ý.

 

​Vân Ngưng nức nở: “Mọi người xem, cháu biết ngay bác gái cháu là người tốt bụng nhất trần đời.”

 

Đầu bếp cảm thán: “Hoạn nạn mới thấy chân tình, lúc dầu sôi lửa bỏng mới biết ai là người nhà.”

 

Cô phục vụ dễ xúc động cũng lau nước mắt: “Đúng thế, có nhà còn đoạn tuyệt quan hệ luôn ấy chứ. Bác gái này vẫn muốn giúp đỡ em dâu cháu chắt, thật đáng quý biết bao!”

 

Bác thợ cả giơ ngón tay cái với Khang Tĩnh.

 

​Khang Tĩnh: “...”

 

Lưng bà ta vô thức thẳng lên.

 

Quái lạ, sao tự nhiên lại thấy... tự hào thế nhỉ?

 

​Vân Ngưng tiếp tục: “Haizz, nhà cháu sao mà khá giả nổi, nào là kết hôn, sinh con, cái gì cũng cần tiền. Mẹ cháu sức khỏe lại yếu đi nhiều, cháu cũng chẳng biết phải làm sao nữa.”

 

Khang Tĩnh đang lâng lâng trong lời khen, buột miệng: “Cứ từ từ, sốt ruột cũng vô dụng, cứ sống đàng hoàng thì sẽ qua được khó khăn thôi.”

 

​Vân Ngưng nhìn bà ta với ánh mắt tội nghiệp như cún con: “Bác gái ơi, bác đã tốt thì tốt cho trót. Cháu sắp đi học lớp bổ túc ban đêm, cần một khoản tiền đóng học phí gấp. Nhưng tiền tuất của bố cháu chưa về, bác cũng biết đấy, thủ tục hành chính lâu la lắm. Bác gái à, nếu không phải túng quẫn quá thì cháu cũng chẳng dám mở miệng đâu, cháu vừa mới cưới...”

 

​Đầu bếp xắn tay áo, giơ cái muôi to tướng lên: “Muốn đi học bổ túc à? Có chí tiến thủ đấy, chuyện tốt, phải ủng hộ!”

 

Công nhân Nhà máy 211 bằng cấp phổ biến không cao. Người nhà đi theo cũng nhiều người mù chữ. Nhà nước khuyến khích học tập, nhưng mấy ai chịu khó đi học đêm? Trừ thanh niên trí thức bị lỡ dở hoặc người thất nghiệp, chẳng mấy ai mặn mà.

 

Mọi người nhao nhao ủng hộ: “Chuyện tốt! Chuyện tốt!”

 

​Vân Hướng Chân thì thầm hỏi bố: “Vân Ngưng đang làm trò gì thế?”

 

Cô nhớ quan hệ giữa mẹ và Vân Ngưng đâu có tốt đẹp gì.

 

Vân Dương Thạch hạ giọng: “Theo bố thấy, chắc là đang... chọc tiết lợn.”

 

Vân Hướng Chân: “...”

 

​Thang Phượng Ngọc tuy không hiểu con gái định làm gì nhưng vẫn im lặng ủng hộ.

 

Chỉ có Lục Lăng, dù đầu óc quay cuồng vì men rượu, vẫn nhíu mày nhìn cô.

 

Làm cái gì thế?

 

Tỏ ra yếu đuối à? Cô ta á? Không đời nào.

 

À, định diễn cho người ta c.h.ế.t vì nhục đây mà.

 

Hiểu rồi, hiểu cả rồi.

 

​Âm lượng của Vân Ngưng dần tăng lên: “Bác gái, bác cho cháu vay 200 đồng được không ạ?”

 

​200 đồng không phải con số nhỏ, nhưng với kỹ sư trung cấp thì không phải là không xoay sở được.

 

Vân Ngưng chốt hạ con số rất chuẩn.

 

Cô cam kết: “Cháu kiếm được tiền sẽ trả bác ngay lập tức!”

 

​Khang Tĩnh: “...”

 

Bà ta tỉnh mộng ngay tức khắc.

 

Hóa ra là đào hố chờ bà ta ở đây.

 

Bắt bà ta nôn ra 200 đồng, khác nào cắt tiết bà ta?

 

Nhưng vừa quay đầu lại, bà ta bắt gặp ánh mắt rưng rưng cảm động của tất cả mọi người trong quán đang nhìn mình.

 

​Vân Ngưng quay sang Vân Dương Thạch: “Bác cả, bác là anh ruột của bố cháu, bác cũng thương cháu như bố cháu thương cháu đúng không ạ? Bác chắc chắn sẽ không phản đối đâu nhỉ?”

 

Một cô gái xinh đẹp khóc như hoa lê dính hạt mưa quả thực khiến người ta mủi lòng.

 

​Vân Dương Thạch: “...”

 

Ông ta nén đau thương nói: “Hai trăm đồng... chắc là có đấy.”

 

​Khang Tĩnh: “...”

 

Đồ đồng đội heo!

 

Ông bảo có, giờ tôi mà từ chối thì thành ra tôi keo kiệt xấu xa à?!

 

Khang Tĩnh nghiến răng: “Được thì được, nhưng bác không mang nhiều tiền thế.”

 

​Vân Hướng Chân mắt đỏ hoe, rút ví ra: “Con có đây.”

 

Khang Tĩnh: “??”

 

Vân Hướng Chân đưa ví tiền cho mẹ, giọng hiếu thảo: “Góp lại chắc chắn đủ. Mẹ, chỗ mẹ có bao nhiêu?”

 

Khang Tĩnh: “...”

 

Toàn là đồng đội heo!!!

 

​"Tiệc mừng thọ" bà nội kết thúc với việc bà cụ ăn hai bát cháo trắng và Khang Tĩnh mất đứt 200 đồng.

 

Gia đình Khang Tĩnh xám xịt rời khỏi tiệm cơm, trước khi đi còn vơ vét nốt nửa cái bánh kem và giỏ trái cây.

 

200 đồng này xác định một đi không trở lại, bà ta phải gỡ gạc chút vốn liếng!

 

​Vân Ngưng cầm tiền, lập tức cất vào quỹ đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mấy năm nay Khang Tĩnh bòn rút của nhà cô không ít, vượt xa con số 200 đồng này. Cô cầm số tiền này một cách yên tâm thoải mái và tuyệt đối không có ý định trả lại.

 

Có giỏi thì sang mà đòi.

 

​Xử lý xong Khang Tĩnh, Vân Ngưng mới phát hiện nhóm ba người Lý Nham đã biến mất.

 

Lý Nham có quan hệ với cả cái bàn tiệc này, lẽ ra không nên lén lút chuồn đi như vậy.

 

Vân Ngưng hỏi nhân viên phục vụ, họ bảo bàn bên đó vừa thấy động tĩnh bên này là vội vàng thanh toán rồi đi ngay.

 

Kỳ quái, tuyệt đối có điều mờ ám.

 

​Vân Ngưng dìu Lục Lăng đang say ngất ngư về nhà.

 

Cô vừa đi vừa lẩm bẩm: “Hai người đó gặp nhau mà lén lút như ăn trộm. Tại sao lại bỏ đi không một tiếng động?”

 

​Lục Lăng đột nhiên lên tiếng: “Nhân viên thu mua.”

 

​Vân Ngưng: “Nhân viên thu mua... Từ Hạo là nhân viên thu mua, Lý Nham là Chủ tịch công đoàn. Hai người bọn họ cấu kết làm ăn à? Không đúng, Lý Nham lo phúc lợi nhân viên, còn nhân viên thu mua là mua linh kiện thiết bị cho tên lửa. Hai việc khác nhau, hai viện khác nhau, b.ắ.n đại bác cũng không tới.”

 

​Cô lại nhớ đến cảm giác mình đã quên một chuyện gì đó.

 

Ở phòng đọc tạp chí, ở Viện 11…

 

Hình như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

 

Thư Sách

​Khang Tĩnh mất 200 đồng, đau lòng đến mức mấy ngày liền không thèm ngó ngàng đến nhà Vân Ngưng.

 

Hôm nay Lục Lăng tăng ca, Vân Ngưng đi tìm hiểu thủ tục đăng ký lớp học ban đêm, một mình lững thững đi bộ về nhà.

 

Viện trưởng Vương đi công tác rồi, cô vẫn chưa nhớ ra mình quên cái gì.

 

​Về đến dưới lầu, Vân Ngưng thấy mấy cụ già đang đ.á.n.h cờ, bên cạnh là đám trẻ con nhảy dây, chơi ô tô ầm ĩ.

 

Từng trải qua sự giày vò của bệnh u.n.g t.h.ư, cô đặc biệt yêu thích khung cảnh tràn đầy sức sống này. Vân Ngưng không tự chủ được nở một nụ cười.

 

​Lũ trẻ nhìn thấy Vân Ngưng, tim đập chân run, tiếng la hét tắt ngấm.

 

Vân Ngưng không hề hay biết, vẫn tiếp tục đi tới.

 

Một cậu bé tám chín tuổi mải chạy đ.â.m sầm vào người cô.

 

Sợi dây chun đang nhảy dở cứng lại giữa không trung, tất cả mọi người nín thở nhìn Vân Ngưng.

 

Xong rồi.

 

Xong đời thằng bé rồi!

 

​Vân Ngưng cúi người xuống.

 

Mấy đứa trẻ nhát gan che mắt lại. Mẹ dặn không được nhìn cảnh bạo lực đẫm m.á.u.

 

Nhưng chúng không nghe thấy tiếng gào thét như dự đoán, ngược lại thấy Vân Ngưng xoa đầu thằng bé: “Đi đường phải nhìn đường chứ, đ.â.m vào người ta rồi kìa.”

 

​Cậu bé tên Thông Thông ôm c.h.ặ.t thứ gì đó lùi lại, sợ đến phát khóc.

 

Vân Ngưng nhìn kỹ, hóa ra là một chiếc máy bay đồ chơi.

 

Trong đại viện, trẻ con thích mô hình máy bay, tên lửa rất nhiều.

 

Chiếc máy bay này thân bằng kim loại, cánh quạt bằng nhựa, có bánh xe hạ cánh di động. Thông qua cơ cấu liên kết, cánh phụ cũng có thể cử động.

 

Loại đồ chơi xịn xò này phụ huynh bình thường tiếc tiền không dám mua.

 

​Vân Ngưng nhớ lại hồi nhỏ mình cũng từng mê mẩn một mô hình máy bay lớn, cầu xin bố mẹ mãi không được. Cô nhớ thương nó suốt mười mấy năm, cuối cùng dứt khoát thi vào Đại học Hàng không vũ trụ.

 

Lúc đó ước mơ của cô không chỉ giới hạn trong bầu khí quyển, cô muốn vươn tới những chân trời xa hơn.

 

​Đám trẻ con xúm lại:

 

“Thông Thông chạy mau!”

 

“Chị ấy cướp máy bay của cậu đấy!”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

Nguyên chủ rốt cuộc đã để lại ấn tượng tồi tệ đến mức nào vậy?

 

​Vân Ngưng giữ Thông Thông lại: “Từ từ, máy bay của em bị sao thế?”

 

Cô nhìn qua thấy có vẻ nó bị hỏng.

 

​Thông Thông mắt đỏ hoe, khóc nức nở: “Nó không bay được nữa, bố sẽ đ.á.n.h em c.h.ế.t mất.”

 

Bố Thông Thông cũng là kỹ sư.

 

Một đứa trẻ nói: “Bảo bố cậu sửa cho là được mà.”

 

Thông Thông mếu máo: “Mấy hôm nay em không đợi được bố về.”

 

Bố cậu bé bận rộn, lúc về đến nhà thì Thông Thông đã ngủ rồi. Trẻ con thời này 8 giờ tối là lên giường đi ngủ.

 

​"Bố tớ cũng biết sửa, bố tớ giỏi lắm!"

 

Mấy đứa trẻ thi nhau khoe bố.

 

Thông Thông hỏi: “Bố ai sửa được cho tớ bây giờ?”

 

Cả bọn im lặng. Bố ai cũng bận cả.

 

​Vân Ngưng bật cười, chìa tay ra: “Chị sửa cho.”

 

Thông Thông ôm c.h.ặ.t máy bay hơn.