Con đường Hoa Quốc đi quá gian nan.
Các cường quốc khác không ai muốn Hoa Quốc thành công, họ phong tỏa kỹ thuật, chèn ép đủ đường.
Những nhà nghiên cứu này, không có công nghệ mới nhất, không có cơ sở vật chất đầy đủ, chỉ dựa vào ý chí không chịu thua để đưa nền hàng không vũ trụ nước nhà vươn lên hàng đầu thế giới.
So với tiền đồ cá nhân của Vân Ngưng, mạng sống của Vương Chí quan trọng hơn nhiều.
Vân Ngưng hạ quyết tâm, nắm c.h.ặ.t t.a.y An Lệ Nhã: “Chị An, em không giấu chị, em lo bác Vương xảy ra chuyện. Sau khi bố em mất, bác Vương giúp đỡ em rất nhiều, em thực sự không muốn phải hối hận.”
An Lệ Nhã càng nghe càng hoang mang.
Bà làm việc ở tòa nhà Nghiên cứu đã lâu, biết đài thử nghiệm nguy hiểm thế nào. Nhưng với họ đó là chuyện thường tình.
Vân Ngưng chẳng biết gì cả, cô lo lắng cái nỗi gì?
Tuy không tin, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của Vân Ngưng, An Lệ Nhã mềm lòng.
“Được rồi, chị đi gọi cho ông ấy.”
Gọi đường dài phải qua tổng đài chuyển tiếp. Tổng đài nối máy cho An Lệ Nhã một lần nhưng không thành công, sau đó thì tịt ngóm. Liên tiếp gọi lại nhiều lần vẫn không được.
Bên phía Lục Lăng cũng vậy, không thể liên lạc được với đài thử nghiệm.
Vân Ngưng càng thêm bất an, chẳng còn tâm trí đâu mà đọc sách.
Nhưng cô không thể ngồi chờ c.h.ế.t. Trước khi có kết quả, cô phải làm gì đó.
Bản tin nói sự cố do một linh kiện nào đó. Cô nhớ mang máng là đã đọc được tên linh kiện, nhưng thời gian quá lâu nên không nhớ rõ.
Thư Sách
Một số linh kiện tên lửa được chế tạo tại Nhà máy 211, cũng có một số phải thu mua từ bên ngoài.
Từ Hạo chính là người phụ trách việc này.
Vân Ngưng nhớ đến Từ Hạo.
Việc kiểm tra tên lửa rất nghiêm ngặt, linh kiện mua về đều có người kiểm tra lại. Nếu linh kiện có vấn đề, trách nhiệm không chỉ thuộc về một người.
Hôm mừng thọ bà nội, cô tình cờ bắt gặp Từ Hạo và Lý Nham gặp nhau, còn nhắc đến "làm ăn".
Một nhân viên thu mua và một chủ tịch công đoàn (lo đời sống), hai người này rốt cuộc có thể làm ăn cái gì?
Vân Ngưng đang suy nghĩ thì Phó Viện trưởng Viện 11 Vạn Kiệt đi tới, theo sau là Chủ tịch công đoàn Viện 11.
An Lệ Nhã vội ra đón lãnh đạo. Quan Tầm Phương và Tùng Bình tò mò nhìn theo.
Vạn Kiệt bắt tay Vân Ngưng trước: “Đồng chí Vân Ngưng dạo này làm việc tích cực quá nhỉ!”
Mấy người đi sau hùa theo khen ngợi.
Vân Ngưng: “...”
Cô chớp mắt nhìn bọn họ khách sáo.
An Lệ Nhã giật nhẹ áo Vân Ngưng, cô mới lên tiếng: “Chào Phó Viện trưởng Vạn, vất vả cho bác phải đi một chuyến rồi ạ. Cháu có thể giúp gì không ạ?”
"Đồng chí Vân Ngưng nói sai rồi, không phải cháu làm gì cho chúng tôi, mà là chúng tôi nên làm gì cho cháu mới đúng." Vạn Kiệt cảm thán, “Dương Thư đi rồi, tôi vẫn muốn thu xếp thời gian đến thăm hai mẹ con nhưng chưa có dịp. Chuyện của Dương Thư chúng tôi đều rất tiếc thương, mong cháu và mẹ sớm vượt qua.”
Vân Ngưng nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.
Đang yên đang lành sao lại nhắc đến bố cô?
Vạn Kiệt nói những lời này chủ yếu để người khác thấy ông ta quan tâm đến cấp dưới thôi.
Ông ta cười nói: “Hôm nay tôi đến đây thay mặt Viện 11 thăm cháu. Nghe nói cháu đang tìm Viện trưởng Vương? Ông ấy đi công tác rồi, cháu có việc gì tìm tôi cũng được, tôi giải quyết cho.”
Hóa ra là vì chuyện cô tìm Vương Chí.
Vân Ngưng không thể nói toạc ra là đài thử nghiệm sắp xảy ra sự cố.
Cô không có bằng chứng, cũng không biết là linh kiện nào, nói ra người ta tưởng cô bị điên.
Vân Ngưng nói: “Cháu chỉ muốn xác nhận sự an toàn của bác Vương thôi ạ, cháu không gặp khó khăn gì.”
Vạn Kiệt nghi hoặc: “Viện trưởng Vương làm sao?”
Vân Ngưng nhìn An Lệ Nhã, bà khẽ lắc đầu.
Suy nghĩ một lát, cô vẫn quyết định nói: “Hôm qua cháu nghe mấy người nhà trong viện nói chuyện, bảo là gần đây nhà cung cấp không đáng tin lắm, có mấy lô hàng kém chất lượng. Cháu tính toán thời gian, nghĩ có thể trong viện đã dùng đến số linh kiện này rồi, nên muốn báo một tiếng để bác ấy kiểm tra kỹ trước, tránh xảy ra chuyện.”
Ánh mắt An Lệ Nhã lộ vẻ bất an.
Quan Tầm Phương nhìn Vân Ngưng như nhìn người cõi trên.
Cô bảo Vân Ngưng thể hiện tài năng, chứ không bảo nó đưa m.ô.n.g ra cho người ta đ.á.n.h đòn!
Nói lời này sẽ liên lụy đến bao nhiêu người?
Nếu là giả, Vân Ngưng sẽ bị phê bình kiểm điểm.
Nếu là thật, liệu Vân Ngưng có đảm bảo chuyện này không liên quan đến Vạn Kiệt không?
Vạn Kiệt rõ ràng không biết phải tiếp lời thế nào, ông ta nhìn sang Chủ tịch công đoàn.
Chủ tịch công đoàn cau mày lắc đầu: “Cháu nói linh tinh cái gì thế? Tất cả linh kiện nhà máy cung cấp đều phải qua hai vòng kiểm tra nghiêm ngặt, kể cả có vấn đề cũng sẽ bị phát hiện ra ngay. Cháu đừng có tung tin đồn nhảm.”
Vạn Kiệt nói: “Nói chuyện nhẹ nhàng thôi, Tiểu Ngưng mới mất bố, lo lắng cho Viện trưởng Vương là bình thường. Nhưng mà... Tiểu Ngưng à, những việc này đều có quy trình chính quy cả rồi, cháu đừng lo, không có vấn đề gì đâu. Sự cố của bố cháu trong viện đang điều tra, sẽ sớm có kết luận thôi.”
Tùng Bình đi tới kéo tay Vân Ngưng, muốn ngăn cô nói tiếp.
Quan Tầm Phương suy nghĩ một chút rồi cũng bước tới: “Vân Ngưng, chúng ta đi sắp xếp lại báo chí đi.”
Vân Ngưng không đi, cô kiên định nói: “Bác Vạn, cháu chỉ muốn nói chuyện với bác Vương, hy vọng bác ấy có thể xác nhận lại một lần nữa. Vì sự an toàn, điều đó hoàn toàn xứng đáng mà.”
Chủ tịch công đoàn có ấn tượng rất xấu với Vân Ngưng.
Trước kia nhiều lần phát phúc lợi, đều là con bé cứng đầu này cầm đầu gây sự, chê ông ta chia đồ cho Vân Dương Thư ít.
Ông ta lạnh lùng nói: “Đây không phải việc cháu nên quan tâm. Hỏi ít thôi, làm việc cho tốt vào. Đám trẻ bây giờ, đứa nào cũng hấp tấp bộp chộp!”
Vạn Kiệt nhắc nhở: “Chú ý lời nói.”
"Phó Viện trưởng không biết đấy thôi," Chủ tịch công đoàn nói, “Nó chắc đến cái linh kiện là gì còn chẳng biết, chỉ giỏi nói bậy. Hồi học cấp ba nó nổi tiếng lắm đấy, nổi tiếng với điểm 2 môn Vật lý.”
Nghe nhắc đến chuyện này, Vạn Kiệt cũng nhớ ra.
Chuyện này từng là trò cười của cả Viện nghiên cứu. Vân Dương Thư thông minh tuyệt đỉnh lại sinh ra đứa con gái thi được 2 điểm.
Lúc đó cả viện chấn động. Mười mấy kỹ sư cùng nhau nghiên cứu: Làm thế nào mà một bài thi trắc nghiệm lại có thể được 2 điểm? Chẳng lẽ chọn bừa cũng không trúng xác suất?
Sau này mới phát hiện bài thi đó có vấn đề ở phần trắc nghiệm. Giáo viên cố tình gài bẫy những học sinh khoanh bừa, đáp án hầu hết là D.
Học sinh giỏi thì nghi ngờ nhân sinh. Học sinh dốt thì ngoan ngoãn nhận điểm liệt.
Vạn Kiệt bật cười.
Một đứa trẻ thi được 2 điểm quả thực không thể hiểu nổi công việc của họ.
Chắc Vân Ngưng bị ám ảnh bởi sự việc của bố mình.
Vạn Kiệt nói: “Bố cháu mới xảy ra chuyện nên cháu lo lắng, bác hiểu. Việc kiểm tra sẽ càng nghiêm ngặt hơn, cháu yên tâm đi.”
Chủ tịch công đoàn bồi thêm: “Việc không phải của mình thì đừng có lo bò trắng răng.”
Vạn Kiệt an ủi thêm vài câu, còn để lại một túi táo và hai hộp sữa mạch nha, bảo là quà của viện cho Vân Ngưng ăn vặt.
Họ hoàn toàn không để tâm đến lời cảnh báo của cô, đặc biệt là ông Chủ tịch công đoàn, cho rằng cô đang gây rối.
Xem ra nếu không tìm được bằng chứng thì không thể thuyết phục họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vân Ngưng xách túi táo thở dài.
Rốt cuộc là linh kiện nào có vấn đề?
Tại sao lại có vấn đề?
Tan làm, Vân Ngưng ngồi sau xe đạp của Lục Lăng, thở ngắn than dài.
“Em phải nghe ngóng được tin tức mới nghi ngờ linh kiện có vấn đề, anh cũng cho rằng em đang suy diễn lung tung à?”
Lục Lăng "ừ" một tiếng.
Vân Ngưng bĩu môi: “Nếu mấy lời này là do mẹ em nói, anh có tin không?”
Lục Lăng: “Tin.”
Vân Ngưng: “... Thế nếu là bố em nói?”
Lục Lăng: “Sư phụ không bao giờ nói dối.”
Vân Ngưng: “...”
Tóm lại là chỉ không tin mỗi mình cô chứ gì?!
Ở góc Lục Lăng không nhìn thấy, Vân Ngưng giơ nắm đ.ấ.m dọa đ.ấ.m vào lưng anh.
“Em là lo cho bác Vương! Bố em đã xảy ra chuyện rồi, bác Vương không thể xảy ra chuyện nữa!”
Lục Lăng im lặng.
Xe đạp chạy đều đều về phía trước. Giờ tan tầm, đường phố náo nhiệt, đầy ắp hơi thở cuộc sống.
Trước kia Vân Ngưng không thích Vương Chí lắm. Lần nào Vân Dương Thư phải tăng ca cũng là do cú điện thoại của ông gọi đi.
Có hai lần Vương Chí đến nhà uống rượu, Vân Ngưng còn lén bỏ giấm vào rượu.
Hai ông kỹ sư cao cấp ngồi nghiên cứu xem rượu có phải bị biến chất không suốt hai tiếng đồng hồ.
Lúc về Vương Chí còn ngây thơ hỏi: “Dương Thư à, rượu này bị hỏng rồi sao?”
Không phải các người thích uống rượu ủ lâu năm sao??
Giờ nghĩ lại, Vân Ngưng lại thấy lo cho ông già ấy.
Đột nhiên Vân Ngưng vỗ mạnh vào eo Lục Lăng: “Dừng lại mau!”
Lục Lăng phanh gấp.
Vân Ngưng nhìn chằm chằm vào tiệm cơm quốc doanh bên đường: “Người vừa đi vào có phải Từ Hạo không?”
Cửa sổ tiệm cơm là những ô kính vuông vức, khung gỗ sơn xanh, trên kính dán chữ đỏ tên các món ăn.
Sau ba chữ "Mề gà xào", chính là Từ Hạo.
Ngồi đối diện hắn là một người đàn ông mặc vest thắt cà vạt, tóc rẽ ngôi lệch.
“Hắn ăn cơm với ai thế?”
Lục Lăng nói: “Không quen.”
Nhưng có thể được Từ Hạo mời vào tiệm cơm quốc doanh ăn uống, thân phận chắc chắn không tầm thường. Người bình thường không dám tiêu tiền kiểu đó.
Vân Ngưng thò tay móc túi Lục Lăng: “Có mang tiền không?”
Lục Lăng: “?”
Vân Ngưng: “Chúng ta cũng đi ăn cơm.”
“Thế còn sư nương?”
"Mẹ tự nấu ăn được mà," Vân Ngưng ghét bỏ, “Anh cưới em là để chăm sóc mẹ em à? Mẹ em nấu ăn ngon lắm đấy nhé.”
Lục Lăng im lặng.
Vân Ngưng nghi ngờ: “Anh cưới em, không phải thực sự chỉ vì báo ân đấy chứ?”
Lục Lăng: “...”
“Im lặng là đồng ý hả!”
Lục Lăng hỏi lại: “Nếu không thì vì cái gì?”
Vân Ngưng dõng dạc: “Vì nhan sắc của em, vì trí tuệ thông minh của em. Em còn không sợ c.h.ế.t, biết quý trọng sinh mệnh và thời gian nữa chứ.”
Lục Lăng trầm mặc một lát rồi nói: “Đi ăn thôi.”
Vân Ngưng: “...”
Cái tên hũ nút này thật biết cách chọc tức người ta!
Trước khi vào cửa, Vân Ngưng soi gương chỉnh trang lại.
Gương mặt này của cô hiện tại đúng là cực phẩm, đi Hồng Kông thi hoa hậu có khi giật giải ấy chứ.
Lục Lăng không nhìn thấy vẻ đẹp nội tâm của cô đã đành, đến vẻ đẹp ngoại hình cũng mù tịt. Đánh giá kém!
Vân Ngưng tiếc tiền, chỉ gọi hai bát mì bò.
Mì bò phải nộp phiếu thịt, Vân Ngưng với tinh thần tiết kiệm, keo kiệt đưa ra đúng một cái phiếu thịt.
Giờ cô chưa kiếm ra tiền, phải thắt lưng buộc bụng.
Lục Lăng liếc nhìn Vân Ngưng, quay sang nhân viên phục vụ: “Cho thêm một phần gà cung bảo, một phần thịt heo xào tương Bắc Kinh, thêm một đĩa rau xào nữa.”
Vân Ngưng xót ruột: “Lãng phí quá!”
Lục Lăng tỉnh bơ: “Tôi có lương.”
Vân Ngưng hỏi vặn: “Thế chẳng phải là tiền của em à?”
Lục Lăng: “...”
“Ý em là, Luật Hôn nhân quy định, lương của vợ chồng sau khi cưới là tài sản chung, của anh là của em.”
Lục Lăng hỏi lại: “Thế còn của em?”
Vân Ngưng: “... Tạm thời vẫn là của em.”
Cô nói dối không chớp mắt: “Em đã được nhận lương bao giờ đâu, chưa tính được, chờ có lương rồi tính tiếp.”
Lục Lăng nhìn thấy hai chữ hiện rõ trên mặt Vân Ngưng: Lươn lẹo.
Vân Ngưng thu lại vẻ mặt "tra nữ".
Hai bát mì và mấy món ăn lần lượt được bưng lên.
Lục Lăng ít gắp thức ăn, chỉ cắm cúi ăn mì. Trong bát anh chỉ lèo tèo vài miếng thịt bò mỏng dính.
Vân Ngưng đẩy đĩa thức ăn về phía anh: “Anh ăn nhiều vào chứ, anh mời khách mà còn khách sáo à?”
Lục Lăng nhìn cô một cái, gắp một ít thịt xào tương.
Vân Ngưng: “...”
Cứ như con dâu nhỏ bị mẹ chồng bắt nạt vậy.
Vân Ngưng gắp đầy thức ăn vào bát cho Lục Lăng: “Phải ăn hết đấy, không được để mẹ phát hiện chúng ta ăn mảnh bên ngoài đâu.”