Càng lúc càng sai.
Vân Ngưng mất kiên nhẫn: “Anh không muốn cởi thì để em giúp, đằng nào chúng ta cũng là vợ chồng, anh đừng có ấp úng nữa.”
Lục Lăng: “Tôi tự làm!”
Đêm nay Lục Lăng ngủ không yên.
Tuy là do sốt nên không hoàn thành được công việc, nhưng anh vẫn không yên tâm. Bao nhiêu năm nay, anh chưa từng vì lý do sức khỏe cá nhân mà làm chậm trễ công việc của Viện.
Anh không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tiến độ của mọi người.
Dạo trước vụ Từ Hạo tuồn vòng đệm kém chất lượng bị phát giác.
Viện đã thay lô vòng đệm mới, nhưng bộ phận làm kín đầu trục bơm tuabin lại xảy ra vấn đề, rò rỉ nghiêm trọng.
Lục Lăng cần gấp một kết cấu làm kín mới.
Hôm nay vì muốn đi đón Vân Ngưng nên anh mới mang việc về nhà làm.
Lục Lăng còn định vùng vẫy ngồi dậy thì cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh.
Tay Vân Ngưng đặt lên chăn của anh, giọng nói rất nhẹ: “Anh yên tâm ngủ đi, mai hạ sốt là khỏi thôi.”
Anh cảm nhận được cô đang kiểm tra nhiệt độ cơ thể mình.
Tim Lục Lăng đập càng lúc càng nhanh, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ do tối qua ngủ sớm nên Lục Lăng tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng, cảm thấy khỏe khoắn hẳn, mọi mệt mỏi tan biến.
Lục Lăng phát hiện mình đang mặc... đồ ngủ.
Bình thường anh chỉ mặc áo ba lỗ đi ngủ, Vân Ngưng thì cầu kỳ hơn, hôm nọ còn đi Bách hóa Tổng hợp mua đồ ngủ cho anh và Thang Phượng Ngọc.
Hôm qua lúc về anh mặc áo sơ mi mà nhỉ.
Lục Lăng: “...”
Lục Lăng đờ đẫn bước ra khỏi phòng.
Vân Ngưng đang nấu cháo, còn lấy thêm dưa muối mẹ làm ra đĩa.
"Đi gọi mẹ dậy ăn sáng đi," Vân Ngưng nói, “Cháo này người ốm ăn là chuẩn bài, không ai hiểu người bệnh bằng em đâu.”
Lục Lăng đứng chôn chân tại chỗ, chỉ vào bộ quần áo trên người mình: “Bộ đồ ngủ này là...”
"Em thay cho anh đấy," Vân Ngưng tỉnh bơ, “Chẳng lẽ để anh mặc quần áo ướt đi ngủ à.”
Lục Lăng: “...”
Cả người anh nóng ran.
“Em... tôi...”
Vân Ngưng: “Chỉ là thay quần áo thôi mà, em có làm gì anh đâu. Chúng ta là vợ chồng, kể cả em có làm gì thật... cũng là bình thường mà nhỉ?”
Lục Lăng: “...”
Lục Lăng lùa vội bát cháo rồi trốn vào phòng.
Tim anh đập nhanh bất thường, anh tìm lại cái nhiệt kế, đo thử nhiệt độ.
36 độ hơn, nhiệt độ hoàn toàn bình thường.
... Không thể nào.
Lục Lăng nhíu mày nhìn chằm chằm cái nhiệt kế, nghiên cứu kỹ lưỡng.
Vân Ngưng dọn dẹp xong đi vào: “Nhìn cái nhiệt kế làm gì thế?”
Lục Lăng vội đặt nó xuống, giả vờ bình tĩnh: “Hỏng rồi, lát tan làm tôi đi mua cái mới.”
Vân Ngưng: “?”
Hỏng rồi á?
Hôm qua vẫn dùng tốt mà.
Vân Ngưng ra khỏi nhà muộn một chút, gặp Nguy Minh Châu đang đi học.
Nguy Minh Châu không thích ở ký túc xá, ít tiết là chạy về nhà. Còn một năm nữa cô cũng tốt nghiệp, nhà trường sẽ phân công công tác.
Hai người đi cùng một đoạn đường, Vân Ngưng kể lể về biểu hiện kỳ quặc của Lục Lăng, tỏ vẻ rất khó hiểu.
“Bọn tớ cưới nhau rồi, có tí hành động thân mật thì có sao đâu nhỉ?”
Nguy Minh Châu gật đầu tán thành: “Kể cả có hành động thân mật hơn nữa cũng là bình thường.”
Vân Ngưng: “Sao anh ấy cứ ấp úng ngượng ngùng thế nhỉ? Tớ là con gái mà tớ còn chưa nói gì.”
Nguy Minh Châu đoán già đoán non: “Có khi chuyện này cũng phải từ từ tiến dần? À này, cậu có biết 'chuyện ấy' không? Chuyện nam nữ ấy.”
Vân Ngưng gật đầu rồi lại lắc đầu.
Đương nhiên là cô biết, nhưng bảo nói ra thì lại không diễn tả được.
Vân Ngưng: “Tớ có phải ngày nào cũng xem phim đen đâu mà biết rành rẽ được?”
“Lạ nhỉ, đàn ông hình như sinh ra đã biết mấy cái này rồi.”
“Trừ Lục Lăng nhà tớ ra thì đều dê xồm cả, di truyền đấy.”
Nguy Minh Châu: “...”
Vân Ngưng càng ngày càng không biết xấu hổ.
Nguy Minh Châu bảo: “Cậu hỏi dì Thang xem, dì ấy chắc chắn rành hơn cậu.”
Vân Ngưng khó xử.
Chuyện tế nhị này sao mở miệng hỏi bố mẹ được.
Nguy Minh Châu vỗ n.g.ự.c: “Chuyện này để tớ lo, tớ đi hỏi cho, cậu đợi đấy.”
Chưa đi được bao xa, Nguy Minh Châu đã quay đầu chạy về nhà.
Vân Ngưng gọi với theo: “Cậu định hỏi cái gì thế?”
“Trình tự! Hỏi trình tự! Hỏi xem có được nắm tay không!”
Vân Ngưng: “...”
Vụ này nghe chừng không đáng tin lắm.
Năm phút sau, Nguy Minh Châu đi khập khiễng quay lại, thở dài thườn thượt: “Tớ hỏi mẹ tớ kết hôn xong thì phải làm những gì.”
Vân Ngưng: “Dì bảo sao?”
“Mẹ bảo tớ cút.”
Vân Ngưng: “...”
Lục Lăng ăn sáng không nhiều lắm.
Tay nghề nấu cháo của Vân Ngưng là số một, rõ ràng chỉ là cháo kê bình thường nhưng lại sánh dẻo thơm ngon hơn hẳn Thang Phượng Ngọc nấu.
Hình như cô chỉ giỏi nấu cháo, các món khác cũng làm được nhưng không xuất sắc bằng.
Lục Lăng từng nghe nói có người chuyên luyện nấu canh, chứ chưa thấy ai chuyên luyện nấu cháo bao giờ.
Anh ăn ít chủ yếu là vì lo lắng cho bản vẽ.
Sáng nay bộ phận thiết kế họp bàn về kết cấu làm kín mới, họ đã họp mấy vòng rồi mà ý tưởng vẫn chưa rõ ràng. Nếu hôm nay Lục Lăng không đưa ra được phác thảo mới, hiệu quả cuộc họp sẽ lại giảm sút.
Thử nghiệm động cơ liên tiếp gặp sự cố, Viện 11 đã xử lý kỷ luật không ít người, nhiệm vụ của bộ phận thiết kế bơm tuabin rất nặng nề.
Lục Lăng vội đến văn phòng, lấy bản vẽ ra định vẽ tiếp thì thấy bản vẽ đã hoàn chỉnh.
Phàn Lâm đi qua bàn Lục Lăng, liếc nhìn bản vẽ, trầm trồ: “Không hổ là anh, một đêm là vẽ xong. Kết cấu làm kín mới à? Để tôi xem nào... Kết cấu làm kín không tiếp xúc, tận dụng hiệu ứng động lực học lưu thể để tạo thành màng khí giữa bộ phận quay và bộ phận tĩnh, rất hợp lý, nhưng hình như không phải hướng đi chúng ta thảo luận hôm trước?”
Lục Lăng ngơ ngác nhìn bản vẽ.
Trên bản vẽ có những dòng ghi chú nhỏ.
Mấy kỹ sư khác cũng xúm lại nghiên cứu kết cấu mới Lục Lăng vừa vẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi thấy được đấy, có thể thử xem.”
“Khu vực làm kín có thêm rãnh dẫn dòng môi chất làm mát, giúp tản nhiệt tốt.”
“Vòng làm kín có thiết bị đàn hồi... Trục biến dạng do nhiệt, thiết bị đàn hồi sẽ điều chỉnh theo, luôn giữ khoảng cách nhất định. Lục Công giỏi thật, tính toán chu toàn mọi mặt.”
Lục Lăng: “Cái này không phải tôi...”
Phàn Lâm vỗ vai Lục Lăng: “Chữ viết của anh cũng đẹp phết nhỉ, trông thanh thoát ghê!”
Lục Lăng cầm lại bản vẽ.
Chữ viết chú thích quả thực rất thanh thoát, nhưng không phải chữ của anh.
Hơn nữa anh cũng dám khẳng định, đây không phải chữ của Vân Ngưng.
Anh từng kèm Vân Ngưng học bài, chữ cô viết như gà bới, xấu đau xấu đớn.
Nhưng chuyện bản vẽ chỉ có Vân Ngưng biết, Thang Phượng Ngọc không thể nào vào phòng họ lục lọi bản vẽ được.
Lục Lăng cất bản vẽ đi: “Cái này không phải tôi vẽ, để tôi nghiên cứu lại đã, lát họp rồi nói.”
Mấy kỹ sư nhìn nhau.
Lục Công nhà mình khiêm tốn thật đấy!
Sự vụ của Chủ nhiệm khoa gây ra một cơn chấn động không nhỏ ở Đại học Lương Án.
Ông ta sai đầu bếp hấp bánh bao, danh nghĩa là bồi dưỡng cho học viên lớp đêm, nhưng thực chất chỉ muốn mang sang cho lớp Vật lý 1, kết quả bánh bao lại chui tọt vào bụng học viên lớp 2.
Nhưng lớp đêm của Lương Án đâu chỉ có khoa Vật lý, trường mở rất nhiều chuyên ngành, học viên đông đúc.
Tin tức lan ra, đầu tiên là lớp 1 bất mãn.
Tại sao bánh bao trắng dành cho họ lại để lớp 2 ăn mất?
Bánh bao bột mì trắng ngon hơn hẳn bánh bao đen bột ngô chứ lị?
Tiếp đến là học viên các chuyên ngành khác bất bình.
Tại sao học Vật lý lại được ăn đêm?
Cuối cùng, ngay cả sinh viên chính quy của trường cũng nghe tin, càng thêm phẫn nộ.
Nhà trường thế mà lại ưu ái học viên lớp đêm, nghe nói là tiệc tám món một canh! Ngon như quốc yến!
Chuyện bé xé ra to, chỉ trong một buổi sáng đã ầm ĩ khắp nơi.
Chiều hôm đó Hiệu trưởng triệu tập Chủ nhiệm khoa lên hỏi chuyện, mấy bác đầu bếp cũng bị phê bình.
Tuy nhiên chuyện này cũng có cái hay là quy trình vận hành nhà ăn được chấn chỉnh lại, sau này nhà ăn chỉ nghe lệnh lãnh đạo trực tiếp, các lãnh đạo khác không được quyền chỉ đạo lung tung.
Hôm nay lớp 2 được chuyển về khu giảng đường học.
Có tin đồn là lãnh đạo nhà trường sợ nếu cứ để họ ở nhà ăn, kho bột mì và gạo sẽ không cánh mà bay.
Vì bữa cơm của toàn thể giáo viên và sinh viên, họ được "mời" về khu giảng đường.
Hơn ba mươi con người khí thế hừng hực tiến về phía giảng đường.
Hôm nay người của lớp 1 bị c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp, nhất là Tề Từ.
Bố Tề Từ là Hiệu trưởng Đại học Lương Án.
Cậu ta còn có một người anh trai học rất giỏi, bố mẹ cưng chiều anh trai hơn, còn cậu ta thì bị thả rông.
Tốt nghiệp cấp hai, cậu ta muốn đi học trung cấp nghề, nghĩ tốt nghiệp xong được phân công việc là ổn, nhưng bố bắt ép cậu ta học cấp ba.
Cậu ta biết bố cậu ta sợ mất mặt nếu có con học trung cấp, chứ không phải lo cho tương lai của cậu ta.
Tề Từ quả nhiên trượt đại học, bố cậu ta tức điên, hai tháng trời không thèm nói chuyện với con.
Sau đó mẹ cậu ta nhờ người xin cho cậu ta một chân trợ lý phòng đọc ở đại viện Hàng không, coi như tạm ổn định.
Năm nay Đại học Lương Án mở lớp đêm, bố cậu ta lại tống cậu ta vào học.
Tề Từ ghét học, cũng ghét về nhà.
Cậu ta thấy làm ở phòng đọc cũng tốt, là công việc đàng hoàng, nói ra không đến nỗi mất mặt. Chị An quản lý lỏng lẻo, cậu ta xin nghỉ liên tục chị ấy cũng không mách lẻo.
Thư Sách
Việc nhẹ lương ổn.
Tề Từ đến lớp đêm cũng muốn kín tiếng chút, sợ bố lại thấy mất mặt.
Ai ngờ mới khai giảng mấy tuần đã xảy ra chuyện ầm ĩ thế này.
Mạnh Giang đưa cho Tề Từ cuốn vở ghi chép đã soạn sẵn: “Đừng nghĩ nhiều, chuyện này không liên quan đến cậu, là do Chủ nhiệm tự tung tự tác thôi.”
Tề Từ ủ rũ: “Bố tớ chắc chắn sẽ trút giận lên đầu tớ cho xem.”
"Cậu thi tốt là được," Mạnh Giang đưa vở cho Tề Từ, “Hoắc Niên từng dạy tớ, đây là toàn bộ ghi chép bài giảng của anh ấy, cậu chịu khó học, chắc chắn sẽ thi tốt.”
Tề Từ cảm động: “Cho tớ thật á? Nghe nói em trai cậu cũng học lớp đêm, không để cho em ấy dùng à?”
Mạnh Giang có nét mặt rất giống Mạnh Hải.
Nhưng gương mặt Mạnh Hải hiền lành, còn Mạnh Giang đeo kính, trông có vẻ sắc sảo và không thân thiện bằng.
Hắn đẩy gọng kính, cười nhạt: “Tớ với nó không thân.”
Mạnh Giang vừa dứt lời, Tề Từ nghe thấy tiếng ồn ào vọng lại từ xa.
Cậu ta tò mò nhìn sang, thấy hơn ba mươi người đang tiến về phía phòng học bên cạnh.
Có mấy học viên lớp 1 đứng lởn vởn ở cửa, toàn là thanh niên trai tráng hai ba mươi tuổi, khí huyết phương cương, nhìn thấy nụ cười của đối phương là thấy ngứa mắt.
“Bánh bao các người ăn, vỏ để bọn tôi đổ à?”
“Không phải cho các người mà các người cũng ăn, đồ không biết xấu hổ.”
Tề Từ lo lắng bước tới: “Thôi thôi, đừng cãi nhau nữa.”
Một gã đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động đẩy Tề Từ ra: “Tất cả là do mày gây chuyện!”
“Bố mày là Hiệu trưởng thật à? Sao không cho bọn tao chút lợi lộc gì mà toàn để bọn tao bị c.h.ử.i thế?!”
Người của lớp 2 cười hì hì đứng xem kịch vui.
Tề Từ cúi đầu không nói.
Trong lúc hỗn loạn, Vân Ngưng đủng đỉnh đi đến bên cạnh Tề Từ, tò mò đ.á.n.h giá cậu ta.
Tề Từ lén lau nước mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Vân Ngưng lần đầu tiên thấy "con ông cháu cha" mà lại mít ướt thế này.
Cô tò mò hỏi: “Cậu là con trai Hiệu trưởng thật đấy à?”
Tề Từ: “...”
Cô ta cũng sỉ nhục mình!
Tề Từ tủi thân quá, Tề Từ muốn khóc.
Nhưng đông người quá, cậu ta ngại không dám khóc to.
Vân Ngưng thấm thía nói: “Cậu không cần phải buồn thế đâu.”
Tần Chính Tín ngạc nhiên: “Sao Vân Ngưng lại đi an ủi Tề Từ thế nhỉ?”
Thiệu Trân phản ứng nhanh: “Không nhìn ra đâu nhé.”
Vân Ngưng tiếp tục: “Cậu là con ông cháu cha, cậu phải biết rằng, ở cái xã hội trọng tình nghĩa này, có quan hệ là cực kỳ quan trọng, cậu phải biết tận dụng chứ.”
Tần Chính Tín: “...”
Có thể dạy dỗ cái gì t.ử tế hơn không.
Vân Ngưng nói xong, nhìn về phía đám người lớp 1: “Cậu nhìn họ xem, không kiếm chác được gì thì quay sang trách móc cậu, loại người này không đáng kết giao, tránh xa họ ra.”
Hai gã đàn ông đứng đầu sừng sộ: “Cô nói ai đấy?!”
Vừa dứt lời, hơn ba mươi người phía sau Vân Ngưng xắn tay áo xông lên: “Hai thằng mày mắng ai đấy hả?!”
Hai gã kia: “...”
Tình huống gì thế này?