Sở Thu sẵn sàng dốc cạn hầu bao như vậy, tất nhiên là vì mong muốn đẩy nhanh tiến độ xử lý ô nhiễm đại dương.
Thiết bị lọc nước quá đắt đỏ. Tùy thuộc vào loại chất cần lọc và mức độ phức tạp, giá cả d.a.o động từ vài vạn đến vài triệu một máy. Những chiếc máy cao cấp, xịn xò một chút thì cứ xác định bay vài trăm triệu. Nếu không nhờ cô chịu khó tặng kèm kha khá thực vật tự nhiên cho các đối tác làm ăn, và mua với số lượng lớn, thì cô đã chẳng thể nào săn được mức giá hữu nghị như thế.
Nuôi gia đình đã khó, nuôi Lam Tinh còn khó hơn gấp vạn lần. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Sở Thu mở quang não, xem lại báo cáo tiến độ thả rong biển của mọi người.
[Khu A2: Hoàn tất thả rong biển dọc bờ biển dài 2 vạn mét.]
[Khu A8: Hoàn tất thả rong biển dọc bờ biển dài 5 vạn mét.]
[Khu B9: Hoàn tất thả rong biển dọc bờ biển dài 3 vạn mét.]
...
Một bản đồ trải rộng trên màn hình quang não. Màu vàng tượng trưng cho đất liền, màu xanh lam tượng trưng cho đại dương. Cùng với tiến độ hoàn thành nhiệm vụ thả rong biển của mọi người, những mảng xanh lục của rong biển dần dần xuất hiện, từ từ bao phủ các đường bờ biển và khu vực ven bờ.
Màu xanh lục tượng trưng cho thực vật và sức sống. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy tâm trạng phấn chấn hơn hẳn.
Việc lặn xuống đáy biển để dùng dị năng thúc đẩy thực vật phát triển quá mức nguy hiểm. Các bậc thầy trồng trọt và dị năng giả Sao Chép chỉ chịu trách nhiệm thúc đẩy rong biển trên bờ. Những người khác sẽ lái thuyền hoặc điều khiển cơ giáp để rải rong biển ở khu vực ven bờ, vùng nước cạn hoặc vùng biển sâu.
Hiện tại, tiến độ đang diễn ra khá suôn sẻ, chưa gặp phải bất trắc gì.
Tâm trạng Sở Thu càng thêm phần rạng rỡ.
Máy lọc nước ngày mốt mới về đến nơi. Cô dự định sẽ rải rong biển theo một tuyến bờ biển khác để tạo ra một vài nhóm đối chứng. Đến lúc đó, cô sẽ đ.á.n.h giá xem tỷ lệ kết hợp giữa rong biển và máy móc như thế nào là tối ưu nhất.
Vừa sắp xếp xong công việc, cô liền nhắn tin cho Dương Mễ Tuyết.
Sở Thu: [Hết tiền rồi, em cho nhân đôi số lượng hàng bán trên livestream đi.]
Dương Mễ Tuyết: [Liệu có trồng kịp không sếp?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Thu: [Rải rong biển xong rồi, sẽ sớm khôi phục lại nhịp độ sản xuất thôi, không sao đâu.]
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Dương Mễ Tuyết: [Lần này đành để Từ tiên sinh vất vả thêm chút vậy. Tụi em sẽ nấu cho ông ấy mấy món thật ngon.]
Dương Mễ Tuyết: [Ông ấy thèm món bắp cải luộc nước sôi (nước dùng thanh trong) lâu lắm rồi, mà tụi em chưa đủ trình độ, với lại cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi. Hôm nay sẽ đãi ông ấy một bữa ra trò luôn. :)]
Sở Thu: [Haha, duyệt.]
Dương Mễ Tuyết vội vàng thông báo cho trợ lý điều chỉnh lại số lượng hàng hóa bán ra, đồng thời bảo Sử Trấn chuẩn bị làm món bắp cải luộc nước sôi. Nụ cười trên môi cô mang đậm chất vặt lông cừu y hệt Sở Thu: "Chúng ta nấu mấy món ngon ngon một chút, ráng níu chân Từ tiên sinh ở lại thêm tháng nữa nhé."
Sử Trấn cố nhịn cười: "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Từ Hân Hân đang đứng ngay cạnh hai người họ, nghe vậy liền gạch bỏ món bắp cải luộc nước sôi khỏi thực đơn. Nhìn những món ăn còn lại chưa được thực hiện, cô không khỏi day trán.
"Để giữ chân Từ tiên sinh, dạo này chúng ta đã nấu rất nhiều món ngon rồi. Những món còn lại toàn là loại có độ khó cao, kiểu như tôm tẩm bột chiên xù, đậu hũ thái sợi, giá đỗ xào nạm bò... đòi hỏi tay nghề đầu bếp phải cực kỳ điêu luyện. Còn món Phật Tường Lâu thì thôi khỏi bàn, kiếm đâu ra đủ nguyên liệu cơ chứ."
Những gì cô nói cũng chính là nỗi trăn trở lớn nhất của Dương Mễ Tuyết và Sử Trấn.
Dự án tái thiết Lam Tinh đã bước vào giai đoạn then chốt nhất: Xử lý ô nhiễm. Có sự trợ giúp của Từ An và không có sự trợ giúp của Từ An, tốc độ chênh lệch nhau một trời một vực.
Sở Thu giao cho họ nhiệm vụ dùng mỹ thực kế để dụ dỗ Từ An, nhưng họ đã cạn kiệt ý tưởng rồi.
Diệp Chương nghe nãy giờ bỗng nảy ra một ý tưởng: "Hay là chúng ta làm đồ ngọt thử xem?"
Ba người đồng thanh: "Hả?"
Dương Mễ Tuyết ngẫm nghĩ một lát: "Từ tiên sinh không có sở thích đặc biệt nào về khẩu vị, ăn uống khá tạp, cứ món nào ngon là chén tuốt, không hề kén chọn. Chắc là được đấy."
Từ Hân Hân lại tỏ vẻ không mấy khả quan: "Bản thân Từ tiên sinh là bậc thầy trồng trọt, trái cây ăn thay cơm còn được. Chắc ông ấy cũng ngán đồ ngọt đến tận cổ rồi."
Sử Trấn suy tính: "Có quá nhiều món đồ ngọt để làm. Thay vì chúng ta ở đây vắt óc suy nghĩ, chi bằng ném luôn vấn đề này cho Từ tiên sinh, để ông ấy tự quyết xem mỗi ngày muốn ăn gì. Đến lúc đó chúng ta chỉ việc luyện tập và làm theo, chẳng phải nhàn nhã hơn bao nhiêu sao? Hơn nữa, Từ tiên sinh nhìn vào danh sách đồ ngọt phong phú đa dạng, chắc chắn sẽ càng thêm mong ngóng cuộc sống ở Lam Tinh."