[Làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số

Chương 166



 

Chu Tu Viễn: [Tôi đã dùng dị năng hệ Kim quét nát bét khu vực xung quanh rồi. Nếu lúc đó nó ở đó, không đời nào tôi lại không tìm thấy.]

 

Sở Thu: [???]

 

Ngôn Tư Niên cuối cùng cũng xuất hiện: [Sao cô lại nghĩ đến chuyện ra đó tìm?]

 

Sở Thu: [Tôi nằm mơ thấy. Dù thấy hơi hư cấu, nhưng tôi vẫn quyết định đi tìm.]

 

Chu Tu Viễn: [... Đúng là hư cấu thật.]

 

Chu Tu Viễn: [Hôm nay cô đã làm những gì?]

 

Sở Thu: [Mua Không Thái, thu nhận một đám người, thúc đẩy sự phát triển của cây cối, không có gì đặc biệt cả.]

 

Vừa nhìn thấy hai chữ "Không Thái", Chu Tu Viễn giật nảy mình. Anh vội vàng chạy đi tìm Ngôn Tư Niên. Vừa lúc đó, Ngôn Tư Niên cũng đang định ra ngoài tìm anh. Hai người hiểu ý nhìn nhau rồi vội vã đóng cửa lại.

 

Chu Tu Viễn: "Cậu cũng nghĩ vậy hả?"

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Ngôn Tư Niên: "Chỉ có khả năng đó thôi."

 

Sự ăn ý hình thành từ lâu giúp họ đồng loạt gửi một cuộc gọi video mã hóa của quân đội cho Sở Thu.

 

Ngay khi video kết nối, Sở Thu bắt gặp vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy của hai người.

 

"Có chuyện gì thế?"

 

Ngôn Tư Niên hỏi: "Cô biết về Ý chí Tinh cầu không?"

 

Sở Thu: ?

 

Nghe nghĩa đen của từ này thì có vẻ như là... "Tinh cầu thành tinh à?"

 

"Gần như có thể hiểu như vậy." Chu Tu Viễn gật đầu: "Nghe thì có vẻ hoang đường. Nhưng việc cây trồng trên Lam Tinh không thể phát triển nếu vắng mặt cô, một hành động có vẻ như đang 'nhận chủ'. Và cả việc cô tìm thấy Ngân Dực trong giấc mơ... Tất cả những điều này rất có thể là thông điệp mà Lam Tinh muốn gửi cho cô qua giấc mơ."

 

Sở Thu suy nghĩ theo hướng đó: "Ý các anh là... Lam Tinh đã giấu Ngân Dực đi từ đầu. Giờ phát hiện Lận Hoa đang chế tạo cơ giáp cấp SS+ mới, nên nó mới nhả Ngân Dực ra?"

 

Hành động này sao giống hệt kiểu mấy chú mèo con tha bảo bối về giấu trong nhà thế nhỉ?

 

Ngôn Tư Niên: "Khả năng cao là vậy."

 

Sở Thu vẫn bán tín bán nghi: "Nếu Lam Tinh đã hình thành ý chí, tại sao nó lại để bản thân trở nên tồi tệ như vậy suốt thời gian qua? Ít nhất cũng là tinh cầu thành tinh cơ mà, phải mạnh hơn hẳn đám ch.ó mèo thành tinh chứ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lời cô nói bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Cô cảm nhận rõ ràng một luồng gió nhẹ vừa lướt qua ngón tay, mơn man vờn quanh lòng bàn tay cô, hệt như một chú mèo con đang nũng nịu cọ cọ vào cô vậy.

 

Sở Thu trầm ngâm một lát, rồi từ từ duỗi thêm một ngón tay nữa ra: "Cọ thêm cái nữa xem nào."

 

Ngôn Tư Niên: ?

 

Chu Tu Viễn: ?

 

Hai người họ còn đang hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì bỗng thấy Sở Thu thở dài một hơi, đưa tay lên vò rối mái tóc mình như một sự nhượng bộ bất đắc dĩ.

 

"Thôi được rồi, tôi đoán được đại khái chuyện gì đang xảy ra rồi."

 

Nói tóm lại, tinh cầu này vừa mới "thành tinh", năng lực còn hạn chế, chưa thể làm nên trò trống gì lớn lao. Nó chỉ biết bắt chước kiểu nũng nịu của mấy bé mèo để lấy lòng cô.

 

Nghe chuyện Lam Tinh "thành tinh" có vẻ hoang đường, nhưng nếu xâu chuỗi hàng loạt sự kiện lại với nhau, thì có vẻ mọi thứ đang dần trở nên hợp lý.

 

Sở Thu phải thừa nhận rằng cô đã nhận nuôi thêm một con "mèo lớn" mang hình dáng tinh cầu, và nhiệm vụ này thật sự không hề dễ dàng chút nào.

 

"Phải nuôi nó thế nào đây?"

 

Câu hỏi này đã làm khó Ngôn Tư Niên và Chu Tu Viễn. Việc họ biết đến sự tồn tại của Ý chí Tinh cầu đã là một kỳ tích, chứ nói đến cách nuôi dưỡng thì... họ hoàn toàn mù tịt.

 

Ngôn Tư Niên lên tiếng: "Nếu Lam Tinh có thể báo mộng cho cô vị trí của Ngân Dực, chắc chắn nó cũng có thể chỉ cho cô cách làm tương tự."

 

Cân nhắc việc hôm nay Sở Thu mới biết Lam Tinh đã thức tỉnh Ý chí Tinh cầu, anh đoán trước đây cô chưa từng có những giấc mơ tương tự. "Nếu nó luôn giữ im lặng với cô, có lẽ là vì những gì cô đang làm hiện tại đang đi đúng hướng."

 

Làn gió nhẹ khẽ quẩn quanh mái tóc Sở Thu. Cô cảm nhận rõ ràng một niềm hân hoan khó tả.

 

Có lẽ Ngôn Tư Niên đã đoán đúng.

 

Dù sao thì hiện tại cô đã quá bận rộn với vô số công việc. May mắn là việc Lam Tinh thành tinh không chất thêm gánh nặng cho cô.

 

Sở Thu tóm tắt lại những gì Tạ Uyên đã kể cho cô hôm nay. Cô cố tình giấu nhẹm mối quan hệ giữa tộc Bò Cạp và chợ đen. "Tôi đã thu nhận họ rồi. Họ có thể 'tẩy trắng' bản thân bằng cách này không?"

 

Về vấn đề này, Ngôn Tư Niên không rành cho lắm. Chu Tu Viễn cố gắng lục lại trí nhớ để tìm kiếm các thông tin về luật pháp liên quan: "Họ không g.i.ế.c người, chỉ phạm tội cướp bóc. Tội này không nặng. Dù số lần cướp bóc nhiều và số tiền lớn, nhưng nếu họ chịu trả lại tiền, có lẽ sẽ được giảm án."

 

Chỉ cần có cách xoay chuyển tình thế là được, Sở Thu yên tâm, chuyển sang một chủ đề khác: "Theo lời Tạ Uyên, có khả năng rất cao là Quân đoàn 3 đã hộ tống một 'nhân vật quan trọng' đến Bạch Oa Tinh, và nhân vật đó... có thể là tôi trong tình trạng nguy kịch, hôn mê bất tỉnh."