"Vậy Từ tiên sinh có thể chỉ giáo vài đường cơ bản được không?"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Từ An hắng giọng, cố tỏ vẻ nghiêm trang: "Tôi không phải loại người vì miếng ăn mà bán đứng bạn bè đâu nhé."
Chưa đủ đô à? Chuyện nhỏ.
Sở Thu tiếp tục tung ra món mới thứ hai: Kẹo mềm vị cà phê.
Trước đây Từ An cũng từng uống cà phê, nhưng không mấy mặn mà. Tuy nhiên, loại kẹo mềm vị cà phê vừa có thể nhai vừa có thể ăn này lại hợp khẩu vị của ông đến lạ.
Vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện cùng vị ngọt lịm của kẹo, hai hương vị đan xen hài hòa, không lấn át nhau mà còn tôn lên ưu điểm của đối phương. Sự cân bằng tuyệt hảo này quả thực hiếm có.
Với tài nghệ nấu nướng của Sở Thu, muốn lấy lòng ai đó quả là chuyện dễ như trở bàn tay!
Từ An vừa nhai viên kẹo mềm cà phê độc nhất vô nhị đ.á.n.h trúng sở thích của mình, miệng cũng nới lỏng ra một chút: "Tôi có một người bạn thân, ông ấy rất thích uống rượu."
Thích uống rượu sao? Chuyện này có gì khó!
Sở Thu nhướn mày: "Rượu hoa đào, rượu thanh mai, bia, rượu vang, rượu trắng, rượu cao lương... Ông ấy thích loại nào?"
Từ An nuốt nước bọt. Ông vốn không phải là người thích uống rượu, nhưng nghe Sở Thu liệt kê một tràng dài như thế, ông cũng tò mò muốn nếm thử.
"Hay là tôi mang mỗi loại một ít về cho ông ấy thử nhé?" Ông cũng muốn ké một chút.
Sở Thu đáp: "Bia thì có sẵn. Rượu hoa đào là đợt trước trồng núi đào, thấy hoa rụng đầy đất lãng phí quá nên tôi nhờ các dị năng giả hệ Phong thu gom lại, rửa sạch rồi đem ủ. Thời gian cũng tầm vừa chín tới rồi, để tôi mở một vò cho ông nếm thử."
Không ngờ lại có tác dụng này.
Từ An không thích uống rượu, nhưng nghĩ đến rượu hoa đào được ủ từ hoa đào, ông cũng tò mò muốn thử xem sao.
"Vậy tôi cũng nếm thử xem."
Lần nếm thử này khiến Từ An hoàn toàn sa lầy vào hố rượu.
Các quý tộc Liên Bang ưa chuộng rượu vang. Bạn của ông lại thích rượu gạo. Cả hai loại này Từ An đều đã từng nếm thử. Rượu vang thì ông chê chát, rượu gạo thì ông chê ngọt, loại nào cũng không thích.
Còn món bia do Sở Thu ủ trước đó, ông lại chê có mùi lạ, uống xong còn ợ hơi. Dù người khác có khen nức nở món hàu nướng uống cùng bia ngon thế nào đi chăng nữa, ông cũng không muốn uống nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ai mà ngờ được rượu hoa đào lại mang đến một hương vị hoàn toàn khác biệt! Vị rượu dịu nhẹ, lại phảng phất hương thơm ngát của hoa đào, cực kỳ hợp với một kẻ t.ửu lượng kém lại không thích rượu như ông!
Việc nếm thử ban đầu chỉ là nhấp môi một ngụm. Ai dè Từ An đ.â.m ra nghiền hương vị này, cứ rót hết ly này đến ly khác, ánh mắt còn thòm thèm nhìn chằm chằm vào vò rượu.
Thấy Từ An ôm khư khư vò rượu không chịu buông, Sở Thu dứt khoát tặng luôn cho ông một vò.
"Đây là lần đầu tiên bọn tôi ủ rượu hoa đào, sợ hỏng nên chỉ làm có vài vò. Lần sau Từ tiên sinh đến, chắc chắn sẽ có đủ cho ông uống thỏa thích."
Lời nói không hề mang theo chút nịnh nọt nào, nhưng Từ An hiểu rằng, Sở Thu vì thấy ông thích nên mới định ủ thêm nhiều rượu hoa đào.
Đây chắc hẳn là tuyệt chiêu nịnh nọt đỉnh cao rồi?
Bị nịnh đến mức cực kỳ sảng khoái, Từ An vui vẻ mở lời: "Hương vị của rượu hoa đào đặc biệt thế này, ông ấy chắc chắn sẽ thích."
Điều đó thì chưa chắc.
Bất kể món đồ nào, luôn có người thích người không.
Sở Thu cười nhạt: "Không thích rượu hoa đào cũng chẳng sao. Chúng tôi còn có rượu hoa lê, rượu hoa sen được ủ từ cánh hoa. Hoặc các loại rượu trái cây như rượu thanh mai, rượu mận... Mỗi loại đều mang một hương vị đặc trưng riêng."
Kiểu gì cũng có một loại mà người kia thích.
Từ An không giấu nổi sự ghen tị trong ánh mắt. Tại sao ông không xin nghỉ thêm vài tháng nữa cơ chứ?
Điều này cũng nhắc nhở Sở Thu rằng: kiếm tiền không chỉ có mỗi con đường bán thực vật tự nhiên.
Lúc trước chỉ bán thực vật là vì giá của chúng vốn đã rất cao. Hơn nữa, nhân lực của họ quá mỏng, chủ yếu tập trung vào việc làm nông, những người biết nấu ăn lại càng hiếm hoi, không thể xây dựng được dây chuyền sản xuất thực phẩm gia công.
Bây giờ thấy tình hình tài chính eo hẹp, cô buộc phải lên kế hoạch mở ra những hướng kinh doanh mới để kiếm tiền, và việc gia công thực phẩm chính là ưu tiên hàng đầu.
Quy trình sản xuất rượu từ hoa, trái cây, ngũ cốc đòi hỏi thời gian ủ lâu dài và nhiều công đoạn phức tạp. Do đó, giá thành của chúng chắc chắn sẽ đắt hơn thực vật tự nhiên rất nhiều. Và đương nhiên, đối tượng khách hàng của những loại rượu này cũng sẽ rất hạn chế.
Nói cách khác, cô đang nhắm tới việc vặt lông bọn quý tộc.
Sở Thu không vội vàng ra quyết định. Trước tiên, cô muốn tìm hiểu tình hình của giới quý tộc Liên Bang từ Chung Minh Nguyệt.
"Cái đám đó ấy à, rõ ràng đa phần đều không ưa rượu vang, nhưng cứ thích làm màu tôn sùng nó lên. Thậm chí còn đẩy giá rượu vang lên mức trên trời, mấy chục, mấy trăm nghìn một chai." Chung Minh Nguyệt lắc đầu, thẳng thừng chê bai: "Bọn rửng mỡ."