[Làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số

Chương 178



 

Nguyên liệu không khó tìm, cách làm cũng đơn giản, việc thiết lập dây chuyền sản xuất cũng chẳng có gì phức tạp. Khó nhất lại là khâu định giá.

 

Nguyên liệu chính của kẹo là mía. Phải dùng loại mía có hàm lượng đường cao nhất để làm. Bản thân nó đã là một loại thực vật tự nhiên đắt đỏ. Thành phẩm cuối cùng còn phải trải qua vô số công đoạn chế biến. Nếu thêm cả các loại trái cây khác vào thì giá thành sẽ càng đội lên cao.

 

Ý kiến của Chung Minh Nguyệt là: "Nếu em muốn nhanh ch.óng kiếm được một khoản tiền lớn để tái thiết Lam Tinh, chị khuyên em nên đ.á.n.h vào phân khúc sản phẩm cao cấp. Thu hồi vốn sẽ rất nhanh. Vấn đề là đối tượng khách hàng không nhiều, ít ai ăn kẹo thay cơm. Em phải phát triển thêm các dòng sản phẩm khác, tốt nhất là những loại thực phẩm chính mà người ta phải ăn ba bữa một ngày. Tiêu thụ nhanh thì lượng mua mới nhiều."

 

"Nếu em muốn hướng tới tầng lớp bình dân, có thể chia ra phiên bản bình dân và phiên bản quý tộc. Hoặc chia theo lượng trái cây thêm vào. Chỉ cần phân biệt rõ ràng hai phiên bản này qua bao bì, hương vị và giá cả, làm nổi bật sự độc quyền của giới quý tộc, thì đám quý tộc đó mới chịu móc hầu bao."

 

Sở Thu: "..."

 

Trong lòng thầm mắng đám quý tộc là bọn thừa tiền, nhưng trong kế hoạch định giá thì cô không hề nương tay.

 

Chẳng phải chúng muốn sự độc quyền sao? Vậy thì cô sẽ cho chúng sự độc quyền về giá cả!

 

Vài nhà máy kẹo được mọc lên gần các vùng trồng mía. Các dây chuyền sản xuất tự động hóa hoạt động ngày đêm không ngừng nghỉ, đảm nhiệm trọn gói từ khâu rửa, ép nước, nấu đường, cắt hạt lựu cho đến đóng gói. Chỉ chờ được chuyển phát đến các tinh cầu khác.

 

Sau kẹo là đến các món kho.

 

Với kẹo, chỉ cần có đủ nguyên liệu và làm theo đúng các bước, cùng lắm thì hơi quá lửa làm đường khét một chút, hương vị cơ bản vẫn giống nhau. Nhưng với món kho thì khác biệt hoàn toàn.

 

Thêm bớt một chút gia vị, thời gian kho dài hay ngắn, dùng nồi nước dùng mới hay cũ... tất cả đều ảnh hưởng rất lớn đến hương vị thành phẩm. Đòi hỏi phải kiểm soát chính xác từng công đoạn và đảm bảo chất lượng đồng đều.

 

So với việc thêm chất bảo quản để kéo dài hạn sử dụng cho các sản phẩm đóng gói chân không, Sở Thu chuộng công nghệ đóng gói giữ tươi hơn. Nó giữ được hương vị gần gũi nhất với món kho vừa mới ra lò.

 

Công nghệ bảo quản thực phẩm ở kỷ nguyên tinh tế đã rất tiên tiến. Sự kết hợp với công nghệ bước nhảy không gian giúp rút ngắn đáng kể thời gian vận chuyển. Nhờ đó, các món kho giữ tươi có thể được giao đến tận cửa từng hộ gia đình với chất lượng tốt nhất.

 

Tuy nhiên, nguyên liệu chính của các món kho là vịt, bò và một số loại rau củ. Đặt nhà máy ở Lam Tinh thì hơi lãng phí chi phí vận chuyển.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Thu đã đàm phán hợp tác trực tuyến với một số Tinh chủ sở hữu các hành tinh chăn nuôi động vật biến dị. Cô phái người đến đó xây dựng nhà máy, định kỳ chuyển gia vị và rau củ sang. Sau khi hoàn thành công đoạn nấu nướng tại địa phương, thành phẩm sẽ được phân phối đến các tinh cầu khác.

 

Bằng cách này, họ có thể tiết kiệm được một khoản lớn chi phí vận chuyển hai chiều, đồng thời rút ngắn thời gian giao hàng.

 

Đã có các món kho cay xè lưỡi thì sao có thể thiếu đồ uống giải nhiệt?

 

Sữa chua vị trái cây chắc chắn phải có. Để tạo thêm đặc quyền cho giới quý tộc, cô có thể chia thành hai loại: sữa chua thêm nước cốt trái cây và sữa chua thêm thạch trái cây hạt lựu.

 

Cứ thế tất bật ngược xuôi, ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn một tháng trôi qua.

 

Trong khoảng thời gian này, Bàng Chanh đã hoàn toàn hòa nhập với mọi người ở Lam Tinh, bao gồm cả mấy anh vệ sĩ riêng của ông.

 

Bàng Chanh đã buông thả bản thân hoàn toàn. Cứ thúc mọc xong một mẻ cây là ông lại lấy cớ bổ sung năng lượng để đ.á.n.h chén no say. Ăn no rồi thì biến thành con mèo Quất khổng lồ nằm ườn ra nghỉ, chẳng buồn vận động gì sất.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Chỉ mới hơn một tháng mà ông đã nuôi được cái nọng cằm còn bự hơn cả Từ An.

 

Lúc gọi video cho Từ An, Bàng Chanh còn vuốt ve cái nọng cằm của mình, vẻ mặt đầy tự hào: "Đây là niềm hạnh phúc do Lam Tinh ban tặng đấy."

 

Từ An: "..."

 

Trời xanh có mắt, nọng cằm nào có chừa một ai?

 

Ông nhờ Sở Thu gói ghém đem về bao nhiêu là đồ ăn, nhưng mấy món chế biến sẵn đem hâm lại thì hương vị làm sao sánh bằng đồ mới nấu. Cái miệng ông đã bị những món ngon ở Lam Tinh chiều đ.â.m hư, về Thủ đô ông ăn uống kém hẳn.

 

Cái nọng cằm ông phải mất gần bốn tháng mới vất vả nuôi được, giờ mới xa Lam Tinh có một tháng rưỡi mà đã xẹp lép. Thắt lưng ông phải bấm thêm mấy lỗ.

 

Giờ nhìn thấy ông bạn già được chăm bẵm đến mức lông lá mượt mà, bóng bẩy thế kia, Từ An không khỏi ghen tị. Giọng điệu của ông chua loét: "Giờ thì ông đúng là một con 'mèo béo' danh phó kỳ thực rồi đấy."