Lâm Tổng, Vợ Ngài Sống Lại Rồi

Chương 7



Nhưng Lâm Yến Thanh vẫn không buông tay. Anh cụp mắt, siết c.h.ặ.t lấy tay tôi, giọng điệu lại vô cùng thản nhiên: "Chỉ có em mới được nắm tay Lâm Giác, ôm Lâm Giác, còn anh thì không được nắm tay em, không được ôm em sao?"

"Trì Nhan Tuyết, làm gì có cái lý lẽ ấy?"

Tôi bị những lời của Lâm Yến Thanh làm cho ngẩn ngơ. Suy nghĩ hồi lâu mà tôi vẫn chẳng tìm ra được mối liên hệ nào giữa hai việc này.

Lâm Yến Thanh cứ thế nắm tay tôi đi về phía biệt thự. Thấy anh vẫn bám sát theo sau, tôi thắc mắc hỏi: "Anh không phải đi làm sao?"

"Anh xin nghỉ rồi, mấy ngày nay vừa vặn nghỉ hết số phép năm luôn."

Trạm Én Đêm

14.

Dù nói là đang nghỉ phép, nhưng phần lớn thời gian Lâm Yến Thanh vẫn ở trong thư phòng để xử lý công việc trực tuyến. Chẳng biết từ lúc nào chỉ số hắc hóa của Lâm Giác đã giảm xuống rất thấp. Duy chỉ có Lâm Yến Thanh, sau khi chạm mức 60% thì cứ đứng yên ở đó, không hề nhúc nhích.

Quả nhiên, Lâm Yến Thanh của năm năm trước hay năm năm sau vẫn luôn là đối tượng khó công lược nhất. Tôi suy nghĩ hồi lâu, rồi quyết định đi mua nguyên liệu về làm bánh hoa đào. Đó là điều tôi từng hứa với anh, tuy đã muộn mất năm năm, nhưng có làm vẫn còn hơn không.

Gần khu biệt thự có một siêu thị lớn. Sau khi mua xong nguyên liệu, nhìn thấy mấy món đồ chơi, tôi lại bất giác nhớ đến Lâm Giác. Loay hoay chọn lựa một hồi thì cũng đã đến giờ đón Lâm Giác tan học. Vừa nhìn thấy bộ xếp hình trên xe, nhóc con đã phấn khích ôm c.h.ặ.t lấy rồi líu lo không ngớt suốt cả quãng đường.

Hôm nay người trực ở cổng khu biệt thự không phải anh chàng lần trước, nhưng anh ta vẫn nhận ra tôi, "Cô Trì, chào mừng cô đã về nhà ạ."

Trong lòng tôi không khỏi thắc mắc. Chẳng lẽ bảo vệ ở khu cao cấp này cũng có yêu cầu khắt khe về trí nhớ đến vậy sao? Tôi hạ cửa kính xe xuống, lịch sự đáp lại một tiếng: "Trí nhớ của các anh tốt thật đấy, anh chàng trực lần trước đã năm năm không gặp mà vẫn còn nhớ tôi."

Anh bảo vệ xua xua tay: "Đâu có đâu ạ."

"Là anh Lâm đã đưa ảnh của cô Trì cho chúng tôi xem, anh ấy bảo cô đi công tác xa, sợ sau này cô về lâu quá không ai nhớ mặt lại bị chúng tôi chặn lại."

Nói xong, anh ta còn hì hì cười một tiếng: "Anh Lâm còn phụ cấp thêm lương cho chúng tôi, chỉ sợ chúng tôi quên mất chuyện này thôi. Tình cảm của anh Lâm và cô Trì tốt thật đấy."

Lúc này, Lâm Giác cũng ghé đầu lại gần: "Con cũng nhớ ra rồi! Ba còn mua cho mẹ bao nhiêu là váy đẹp nữa, hình như đều để trong phòng của ba ấy, ba chẳng cho con đụng vào đâu."

Bàn tay đang cầm vô lăng của tôi siết c.h.ặ.t lại. Tôi chỉ đáp lệ vài câu rồi lái xe đi thẳng vào trong. Vừa xuống xe, tôi đã thấy Lâm Yến Thanh với khuôn mặt lạnh tanh, sải bước đi tới.

"Tại sao ra ngoài mà không nói với anh?!"

Vừa mở miệng, Lâm Yến Thanh đã dùng cái giọng điệu trách móc ấy. Nếu không nhờ chuyện anh bảo vệ vừa kể, chắc hẳn giờ này tôi đã bị thái độ của anh làm cho phát tiết rồi. Tôi khẽ nheo mắt nhìn anh, khoanh tay trước n.g.ự.c, hừ lạnh một tiếng: "Câu này em không thích nghe, nói lại đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lâm Yến Thanh sững sờ, nhuệ khí trên người lập tức xì hơi, anh đứng ngẩn ra nhìn tôi, nhất thời cứng họng. Lâm Giác từ trên xe nhảy xuống, cười hi hi: "Ba ơi, ba không được nói chuyện hung dữ với mẹ như thế đâu."

Nhóc con đột nhiên ôm lấy eo tôi, cái đầu nhỏ lắc lư: "Ba phải nói là: Vợ ơi, sao em đi chơi mà không dắt anh theo, anh cũng muốn đi chơi với vợ mà!"

Lâm Yến Thanh bị con trai nói cho đỏ cả mặt, môi mấp máy như muốn mắng thằng bé. Tôi lập tức hưởng ứng theo Lâm Giác: "Đúng đấy đúng đấy, em cũng không thích những người nói chuyện hung dữ đâu."

Có tôi đứng về phía mình, Lâm Giác đắc ý ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, bắt đầu thúc giục ba.

Lâm Yến Thanh mím môi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào tôi, vành tai đỏ bừng lên: "Lần sau ra ngoài... em có thể nói với anh một tiếng được không?"

"Anh hơi lo cho em." Anh khựng lại một chút rồi lý nhí: "Vợ ơi."

Tôi lại hỏi vặn lại: "Chỉ là 'hơi' thôi sao?"

Lâm Yến Thanh thở dài một tiếng, có lẽ cũng tự thấy mình cứ giữ kẽ thế này thì chẳng có ý nghĩa gì, anh thành thật thú nhận: "Rất lo lắng."

15.

Sau khi Lâm Yến Thanh kết thúc bữa tối với đôi tai vẫn còn đỏ ửng, anh lại quay về thư phòng làm việc. Tôi mang nguyên liệu vừa mua ra, bắt đầu làm bánh hoa đào. Lâm Giác đứng bên cạnh, gương mặt đầy vẻ tò mò nhìn tôi, "Mẹ ơi, mẹ đang làm gì thế?"

Tôi lấy chút bột mì chấm lên ch.óp mũi Lâm Giác, nhóc con thẹn thùng né tránh, "Mẹ làm bánh hoa đào cho bé con và ba ăn."

"Bé con đi làm xong bài tập là có bánh ăn ngay đấy."

"Thế thì bé phải làm bài tập thật nhanh thôi, làm xong là được ăn bánh mẹ làm rồi!" Nói xong, Lâm Giác liền chạy bình bịch lên lầu. Cái thân hình nhỏ bé chạy nghe tiếng chân nện xuống sàn kêu thình thịch.

Chỉ vài giây sau, giọng nói của Lâm Yến Thanh đã từ thư phòng vọng ra: "Lâm Giác, không được chạy nhảy như thế."

Lâm Giác rụt cổ lại, miễn cưỡng "vâng" một tiếng, rồi rón rén từng bước nhỏ đi vào phòng học của mình.

...

Lúc bánh hoa đào làm xong thì Lâm Giác đang tắm. Tôi chia ra một đĩa nhỏ rồi bưng lên cho Lâm Yến Thanh.