CHƯƠNG 10: ĐIỂM GÃY – BÁT CHÁO YẾN ĐỔ ĐI
Trên đời này có một loại ranh giới gọi là điểm gãy. Đó là khi sợi dây đàn mười năm bị anh dùng lực kéo căng hết mức, rốt cuộc cũng đứt đoạn bằng một tiếng phựt bén ngót.
Sau tiếng động ấy, không còn tiếng khóc, không còn oán hận, chỉ còn lại sự đổ nát hoang tàn mà anh dùng cả giang sơn cũng chẳng cách nào vá víu.
Bốn giờ chiều, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc bốc lên từ chiếc máy phun sương đặt ở góc phòng ngủ, vị đắng ngắt len lỏi vào từng kẽ tóc, từng thớ chăn lụa. Ngoài phố, tiếng còi xe cấp cứu vãng vọng từ xa, rú lên từng hồi dài rồi nhỏ dần, kéo theo một vệt âm thanh t.h.ả.m hại rạch ngang qua tầng cửa kính hai lớp dày cộp.
Hôm nay là ngày thứ ba cổ chân trái của tôi bị khóa c.h.ặ.t bởi sợi xích bạc mảnh kia.
Phó Lương Đình bước vào phòng, áo sơ mi sẫm màu đẫm hơi nước từ cơn mưa phùn không dứt ngoài kia. Theo sau hắn là Trợ lý Giang — người đang ôm một tập tài liệu đen với gương mặt xám bợt, đôi mắt nhìn xuống mũi giày da, không dám liếc về phía mép giường lấy một cái.
"Nói đi." Tôi ngồi tựa lưng vào thành giường, ngón tay khẽ gẩy nhẹ một mắt xích bạc, thanh âm kim loại va chạm nghe giòn giã đến lạnh người.
Trợ lý Giang nuốt nước bọt, giọng run rẩy như sắp hành hình: "Khương tiểu thư... Trại giam số 4 vừa gửi thông báo. Khương tổng... hai tiếng trước do đột quỵ mạch m.á.u não cấp tính, đã... đã qua đời rồi."
Khua.
Sợi xích bạc trong tay tôi rơi tuột xuống sàn gỗ, phát ra một tiếng động ch.ói tai.
Căn phòng rơi vào một khoảng trống câm lặng, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của gã trợ lý đứng ở cửa. Tôi không bất ngờ. Ba ngày trước, khi nhìn thấy chữ ký của Phó Lương Đình trên lệnh hóa giá tài sản, tôi đã biết cha mình không chịu nổi cú sốc này. Một người đàn ông cả đời coi danh dự lớn hơn mạng sống, làm sao sống nổi khi biết đứa con gái mình cưng chiều nhất đang phải quỳ dưới thân kẻ thù để đổi lấy hơi thở thoi thóp cho gia tộc?
Phó Lương Đình bước lên một bước, dứt khoát gạt Trợ lý Giang ra ngoài rồi đóng sập cửa lại.
Trên tay hắn là một chiếc khay sứ trắng đựng bát cháo yến nóng hổi, nghi ngút khói, tỏa ra mùi mật ong ngọt lịm. Hắn đặt chiếc khay lên chiếc bàn tab đầu giường, động tác cẩn trọng và ung dung như thể cái c.h.ế.t của cha tôi chỉ là một tin tức thời sự không mấy quan trọng trên tivi.
"Lam Vãn, ăn chút cháo đi." Hắn ngồi xuống mép giường, vươn bàn tay thô ráp dính vết bỏng phồng rộp chưa lành ra định nắm lấy tay tôi. "Tôi đã cho người sắp xếp hậu sự tốt nhất cho ông ấy. Chuyện ở tòa án... tôi không rút lại được, nhưng tôi sẽ đưa tro cốt của ông ấy về nghĩa trang gia tộc họ Khương. Em ngoan ngoãn ăn hết bát cháo này, được không?"
Hắn đang dùng sự dịu dàng bọc đường để che đậy một tội ác vừa hoàn thành. Hắn bức c.h.ế.t cha tôi, dẫm nát Khương thị, rồi giờ đây mang một bát cháo yến đến để diễn vai một vị hôn phu bao dung, chu đáo. Hắn tưởng đại tiểu thư sa cơ như tôi chỉ cần một chỗ dựa, một cái ôm và vài lời dỗ dành là có thể quên đi nợ m.á.u.
Tôi cúi đầu nhìn bát cháo yến. Dưới lớp nước súp trong vắt, lấp lánh thứ ánh sáng kiêu ngạo của một viên kim cương mười carat nằm im lìm dưới đáy bát.
Chiếc nhẫn cầu hôn thiết kế riêng mà hai năm trước tôi từng mong mỏi đến phát khóc, giờ đây được hắn giấu dưới đáy bát cháo giống như một phần thưởng ban phát cho một con thú cưng ngoan ngoãn. Hắn muốn tôi ăn sạch bát cháo, tự tay nhặt chiếc nhẫn dính đầy thức ăn thừa kia lên đeo vào tay, rồi quỳ rạp dưới chân hắn để cảm tạ ân đức.
Phó Lương Đình múc một thìa cháo, đưa đến bên môi tôi, giọng nói khàn khàn cố khôi phục lại sự dịu dàng vốn có: "Ngoan, ăn chút đi, rồi tôi đưa em đi gặp ông ấy lần cuối."
Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt dội lên từ dạ dày, đắng ngắt.
Tôi không há miệng, cũng không nhìn thìa cháo trước mắt. Tôi chậm rãi đưa bàn tay gầy gộc vào túi áo khoác dạ, rút ra tờ giấy in nhiệt mờ góc, nhăn nhúm và còn vương vất chút vết m.á.u khô mà tôi đã lén nhặt từ sọt rác hành lang công ty hắn ba ngày trước.
Tôi thẳng tay ném tờ giấy báo nguy kịch của cha vào thẳng gương mặt góc cạnh của hắn.
Tờ giấy mỏng manh bay sột soạt trong không khí ngột ngạt, vệt mực đỏ in dòng chữ "nhồi m.á.u cơ tim diện rộng" đập thẳng vào mắt hắn. Toàn bộ sự tàn nhẫn, tỉnh táo và mưu mô của vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị bị lột trần sạch sẽ trong một cái chớp mắt.
Tôi vươn bàn tay trơ khấc xương guốc ra, cầm lấy thành bát sứ trắng. Phó Lương Đình thấy vậy, hàng lông mày rậm hơi giãn ra, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhẹ nhõm. Hắn nghĩ tôi đã thỏa hiệp. Hắn nghĩ mạng sống của cha tôi và danh dự của Khương gia cuối cùng cũng chỉ đáng giá bằng một viên kim cương mười carat nằm dưới đáy bát.
Choảng!
Tôi dùng toàn bộ sức lực tàn tạ cuối cùng của cánh tay, dứt khoát hất đổ bát cháo yến vào chiếc sọt rác bằng da thuộc đặt ngay góc giường.
Bát sứ trắng đập vào thành sọt rác vỡ đôi, tiếng gốm sứ rạn nứt bén ngót vang lên. Nước cháo yến nóng hổi, đặc quánh loang lổ dính đầy lên những vỏ bao t.h.u.ố.c lá rỗng và những mảnh khăn giấy thấm m.á.u khô từ những ngày trước. Viên kim cương mười carat đắt đỏ kia lăn lông lốc trong vũng thức ăn thừa, bẩn thỉu và t.h.ả.m hại, hoàn toàn mất đi thứ ánh sáng kiêu ngạo vốn có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bát sứ trắng đập vào thành sọt rác vỡ đôi, tiếng gốm sứ rạn nứt bén ngót. Nước cháo yến nóng hổi loang lổ dính đầy lên đống giấy vụn. Viên kim cương mười carat đắt đỏ kia lăn lông lốc trong vũng thức ăn thừa bẩn thỉu.
Cùng lúc đó, cổ chân trái của tôi vì cử động mạnh liền bị sợi xích bạc giật ngược lại một lực tàn nhẫn.
Rách.
Lớp da hoại t.ử ở cổ chân bị vòng khóa xé rách, một dải m.á.u tươi lập tức rỉ ra, nhuộm đỏ rực những mắt xích bạc lấp lánh. Nỗi đau thể xác cộng hưởng với điểm gãy đổ của mười năm đức tin khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thắt c.h.ặ.t, một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm từ khí quản đột ngột b.ắ.n mạnh ra khỏi khoang miệng, nhuộm đỏ rực chiếc ga giường màu trắng muốt trước sự bàng hoàng của hắn...
"Phó Lương Đình, anh giấu giấy báo nguy kịch của cha tôi suốt hai ngày, đóng cửa giam lỏng tôi để ép tôi ký giấy nhượng cổ phần thương mại." Tôi nhìn thẳng vào hai đồng t.ử đang co rụt dữ dội của hắn, giọng nói phẳng lặng đến lạnh người. "Bây giờ ông ấy c.h.ế.t rồi, anh mang bát cháo có giấu kim cương này đến để diễn vai người tình từ tâm sao?"
"Khương Lam Vãn!"
Phó Lương Đình bật dậy, gương mặt góc cạnh sắc sảo lập tức biến sắc, một màu xanh xám bao phủ lấy đôi mắt phượng hẹp dài. Hắn nhìn đống đổ nát trong sọt rác, rồi nhìn bàn tay tôi đang run lên bần bật vì dùng lực quá mạnh.
"Em đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Hắn rít qua kẽ răng, giọng nói thô bạo xé rách lớp vỏ bọc dịu dàng. Hắn túm c.h.ặ.t lấy hai cổ tay tôi, lôi xốc tôi về phía sọt rác. "Tôi đã hạ mình đến mức này, em còn muốn thế nào nữa? Cha em c.h.ế.t là vì ông ta đáng tội, liên quan gì đến bát cháo này? Hả?"
Tôi không nhìn đống rác dưới đất. Tôi ngước mắt lên, đối diện trực diện với hai đồng t.ử đang co rụt vì giận dữ và bất an của hắn.
Từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, một cơn đau nhói thấu tận tâm can đột ngột thúc mạnh vào huyết quản. Cơn đau dữ dội đến mức toàn bộ hệ thống hô hấp của tôi như bị bóp nghẹt, một trận ho khan từ sâu trong khí quản dội lên, không cách nào kìm nén.
"Khụ... khụ khụ!"
Tôi ôm n.g.ự.c ho dữ dội, cơ thể gầy gò co quắp lại trên giường, sợi xích bạc dưới chân thít c.h.ặ.t vào cổ chân phát ra những tiếng lạch cạch tàn nhẫn. Mỗi một tiếng ho như một nhát b.úa đóng đinh vào tủy xương. Và rồi, ngay khoảnh khắc tôi há miệng hớp một ngụm khí lạnh, một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm, đặc quánh đột ngột b.ắ.n mạnh ra khỏi khoang miệng.
Phộc.
Vũng m.á.u tươi ch.ói mắt nhuộm đỏ rực một mảng lớn trên chiếc ga giường màu trắng muốt phẳng phiu. Màu đỏ thẫm tanh nồng loang lổ ra rất nhanh, giống như một đóa bỉ ngạn nở rộ ngay giữa mùa tuyết tan, tàn nhẫn vô cùng.
Căn bệnh suy tủy xương của tôi, vào giây phút cha tôi nhắm mắt, chính thức bước vào giai đoạn gãy đổ hoàn toàn, không cách nào đảo ngược.
Phó Lương Đình chôn chân tại chỗ. Toàn bộ sự độc đoán, kiêu ngạo của một vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị trong một cái chớp mắt bỗng chốc rạn nứt thành những mảng hoảng loạn thô bạo. Hắn nhìn vũng m.á.u tươi trên ga giường, rồi nhìn dải m.á.u đỏ thẫm đang chảy dài từ khóe môi xuống cằm tôi, thấm đẫm vào cổ chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình.
"Lam Vãn... em..." Giọng hắn run lên bần bật, thanh âm khàn đặc đi như tiếng sắt cọ vào lòng đất.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hắn tháo chạy khỏi sự cứng đờ, điên cuồng lao đến định ôm lấy tôi. Nhưng tôi dùng bàn tay dính đầy m.á.u của mình, dứt khoát đẩy mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Vết m.á.u tươi từ lòng bàn tay tôi để lại trên n.g.ự.c áo sơ mi trắng của hắn một dấu bàn tay đỏ thẫm, trông hệt như một vết thương trí mạng đang rỉ m.á.u.
Tôi chống tay vào thành giường, chật vật ngồi vững, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ trước gió, nhưng ánh mắt nhìn hắn thì lạnh tanh, dửng dưng đến mức đáng sợ.
"Cha tôi c.h.ế.t rồi. Phó Lương Đình, tôi vĩnh viễn không còn nhà để về nữa." Tôi nói, giọng nói nhẹ bẫng, phẳng lặng không một chút gợn sóng, như thể đang đưa ra một lời phán quyết câm lặng từ cõi c.h.ế.t.
Cha tôi c.h.ế.t rồi, nhà của tôi mất rồi, đứa con của tôi cũng biến thành tro bụi rồi. Phó Lương Đình, anh dùng viên kim cương này để xích một cái xác không hồn, có thấy nực cười không?
Hắn nhìn dấu bàn tay m.á.u trên n.g.ự.c mình, rồi nhìn những vết xuất huyết dưới da bắt đầu lan rộng từ cổ lên đến mang tai tôi, loang lổ như những vệt xác thối. Một nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác bất an kinh hoàng chưa từng có trong đời bọc lấy l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, bóp nghẹt chút lý trí cuối cùng của người đàn ông chưa từng thất bại trên thương trường này.
"Gọi bác sĩ! Giang Vũ! Gọi cấp cứu đến đây ngay lập tức!" Hắn điên cuồng gào thét ra ngoài cửa, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
Hắn lao vào ôm lấy tôi, bất chấp việc m.á.u trên người tôi dây bẩn lên bộ đồ phẳng phiu của hắn. Nhưng tôi đã không còn chút lực lực nào để chống cự, cả cơ thể gầy rộc như một tờ giấy mỏng trượt dài xuống mép giường, ngã gục bên thành gỗ sồi. Sợi xích bạc khóa chân trái kéo căng hết mức, phát ra tiếng kêu ken két khôn khốc trong phòng ngủ tối tăm.
Tôi nhắm mắt lại, hơi thở đứt quãng, để mặc cho hắn ôm c.h.ặ.t lấy thân hình lạnh ngắt của mình mà gào thét trong vô vọng giữa mùi t.h.u.ố.c sát trùng và tiếng còi xe cấp cứu đang kéo đến mỗi lúc một gần ngoài phố. Hắn thắng cả thiên hạ, nhưng giây phút này, hắn bắt đầu nhận ra bản thân đang canh giữ một nấm mồ hoang tàn mang tên tôi.