Lam Vãn

Chương 14



CHƯƠNG 14: KHUNG THÊU DỞ VÀ TIẾNG THỞ DÀI

Hối hận của đàn ông là thứ muộn màng và vô dụng nhất trên đời. Nó giống như việc anh đợi đến khi ngọn đèn dầu đã cạn sạch, tim đèn đã hóa thành tro lụi, mới hớt hải mang dầu đến rót đầy.

Dầu đầy rồi, nhưng lửa làm sao cháy lại được đây?

Hai giờ sáng, căn phòng khách rộng lớn chìm vào sự tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng mưa ngâu rả rích ngoài ban công nghe xa xăm, chỉ có ánh đèn bàn màu vàng vọt đổ xuống một góc phòng, kéo dài cái bóng gầy rộc của tôi in trên bức tường xám chì.

Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ, hai chân buông thõng. Trên đùi tôi là một khung thêu bằng tre tròn, căng một mảnh vải lụa trắng muốt.

Ngón tay tôi cầm cây kim thép nhỏ, kéo theo một sợi chỉ màu xanh chàm, tỉ mỉ đ.â.m qua mặt vải phẳng lỳ. Tôi đang thêu lại tấm bản đồ thị trấn cũ phía Nam — nơi mẹ của Phó Lương Đình đã sinh ra, và cũng là nơi bà ấy từng trải qua những ngày tháng cuối đời trong viện tâm thần.

Sột soạt. Sột soạt.

Tiếng chỉ lụa xuyên qua vải nghe đều đặn, cô độc. Đầu ngón tay tôi chi chít những vết kim đ.â.m nhỏ li ti, những chấm m.á.u đỏ nhỏ như hạt cát đọng lại trên làn da trắng bợt, nhưng tôi không thấy đau. Chứng suy tủy đã triệt tiêu dần cảm giác từ các đầu dây thần kinh ngoại biên, khiến đôi bàn tay tôi quanh năm lạnh ngắt như đá tạc.

Tiếng ổ khóa thông minh ở cửa chính khẽ vang lên một tiếng xoạch trầm đục.

Phó Lương Đình về nhà. Hắn không bật đèn trần, bước chân nặng nề, dồn dập tiến thẳng vào phòng khách. Mùi rượu nồng nặc trộn lẫn mùi sương đêm lạnh giá xộc vào không gian. Trận bạo lực tàn nhẫn ngoài ban công khách sạn Ritz-Carlton tối qua chắc hẳn đã khiến hắn phải tốn không ít công sức để dẹp yên dư luận và xoa dịu nhà họ Bạch.

Nhìn thấy tôi vẫn ngồi đó, cây kim thêu trong tay không hề khựng lại, bước chân của hắn bỗng chậm dần rồi dừng hẳn cách tôi hai mét.

Hắn đứng trong bóng tối, thở dốc, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u găm c.h.ặ.t vào bóng lưng gầy gò của tôi. Hắn nhìn vệt rượu vang đỏ vẫn còn bám chút màu huyết dụ nhạt trên lọn tóc mai chưa kịp gội sạch của tôi, nhìn chiếc áo khoác thô cũ kỹ rộng thùng thình đang nuốt chửng lấy thân hình tôi.

Rồi, như một kẻ hoàn toàn kiệt sức trước sự im lặng này, hắn tiến lại gần từ phía sau.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Hắn quỳ một bên gối xuống t.h.ả.m lông cừu, vươn hai cánh tay to lớn, thô ráp bọc đầy những vết bỏng phồng rộp chưa lành, thình lình ôm chầm lấy tôi từ sau lưng. Hắn vùi gương mặt góc cạnh sắc sảo vào hõm vai tôi, hơi thở vương mùi rượu nóng hổi, hỗn hển phả lên làn da cổ mát lạnh của tôi.

"Vãn Vãn..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, có tiếng nghẹn ngào nghẹt thở.

Hắn dùng lực, hai tay siết nhẹ quanh eo tôi theo bản năng chiếm hữu bấy lâu nay. Nhưng ngay vào khoảnh khắc vòng tay hắn khép lại, toàn bộ cơ thể sừng sững của Phó Lương Đình đột ngột cứng đờ như bị một luồng điện giáng trúng.

Cánh tay hắn run lên một biên độ dữ dội. Hắn sờ thấy gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vòng eo từng thon thả, mềm mại của đại tiểu thư Khương gia sáu năm trước, nay qua lớp áo thô mỏng, chỉ còn là một dải xương sườn gồ ghề, trơ khấc, cắm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của hắn. Hắn không chạm thấy thịt da, hắn chỉ chạm thấy những khúc xương khô khốc đang lụi tàn từng ngày. Thân hình của tôi dưới vòng tay hắn lọt thỏm, nhẹ bẫng như một tờ giấy mỏng sắp sửa bay đi theo gió đêm.

Một giọt nước nóng hổi đột ngột rơi xuống gáy tôi, rồi hai giọt, ba giọt.

Người đàn ông chưa từng rơi một giọt nước mắt khi tự tay dồn Khương thị vào đường cùng, lúc này lại gục đầu trên vai tôi, bật khóc nấc lên từng hồi nghẹn ứ. Tiếng khóc của vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị nghe t.h.ả.m hại, bất lực vô cùng trong căn phòng khách tối tăm. Nỗi sợ hãi mất đi quyền kiểm soát, nỗi sợ hãi phải đối diện với một cái xác không hồn đã triệt để đ.á.n.h sập sự tỉnh táo, tàn nhẫn của hắn.

"Em ăn chút cơm có được không? Tôi cầu xin em, Lam Vãn..." Hắn ôm c.h.ặ.t lấy tôi, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn tột cùng. "Tôi sai rồi. Tôi trả lại trung tâm thương mại cho em, tôi trả lại cổ phần Khương thị cho em. Ngày mai tôi sẽ bảo trợ lý Giang hủy bỏ hôn ước với Bạch thị. Tôi đưa em đi du lịch, đi đến thị trấn phía Nam có hoa nhài mà em thích... Chỉ cần em sống tiếp, em muốn gì tôi cũng đồng ý..."

Hắn đang giao dịch với cái c.h.ế.t. Hắn dùng giang sơn hắn vừa cướp được để đổi lấy một hơi thở của tôi.

Tôi đứng trên cao nhìn xuống sự t.h.ả.m hại của hắn, tay vẫn đưa kim thêu dứt khoát qua mặt vải lụa trắng. Đường kim mượt mà vẽ nên hình một con đường mòn nhỏ dẫn vào nghĩa trang của thị trấn cũ. Tôi biết rõ, ngọn đèn dầu này của mình đã cạn sạch tế bào tạo m.á.u từ nửa năm trước, có rót thêm bao nhiêu của cải, tiền tài của Phó thị vào cũng không thể cháy lại được nữa.

Tôi khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ bẫng, tan ra vào tiếng mưa rơi rả rích ngoài ban công.

Tôi buông cây kim thép xuống, không quay đầu lại, giọng nói phẳng lặng không một chút âm điệu lên xuống:

"Lương Đình, thù hận anh nuôi tám năm, tôi dùng mạng sống hai năm qua trả cho anh, đủ chưa?"

Sáu năm dịu dàng đổi lấy sự sụp đổ của Khương gia, hai năm giam cầm đổi lấy cái c.h.ế.t của cha tôi và đứa con lưu lạc. Phó Lương Đình, mạng của nhà họ Khương chúng tôi, anh đòi đủ rồi.

Câu nói nhẹ như khói của tôi như một bản án t.ử hình đóng đinh lên toàn bộ nhân sinh quan của hắn.

Phó Lương Đình đột ngột buông eo tôi ra. Hắn như một kẻ phát cuồng, đứng bật dậy, thô bạo giật phắt chiếc khung thêu bằng tre trên đùi tôi, thẳng tay vứt mạnh xuống sàn gỗ.

Bộp.

Khung thêu đập vào cạnh bàn kính vỡ góc, mảnh vải lụa trắng muốt dính đầy vết chỉ thêu dở và những chấm m.á.u li ti từ đầu ngón tay tôi nằm trơ trọi dưới đất, bẩn thỉu.

Hắn không màng đến đống đổ nát đó, dứt khoát quỳ sụp cả hai đầu gối xuống sàn nhà ngay trước gối tôi. Vị tân chủ tịch cao ngạo, người nắm giữ huyết mạch kinh tế Kinh Thành, giờ đây quỳ dưới chân một kẻ trắng tay, hai bàn tay rớm m.á.u vì bỏng của hắn cuống cuồng chộp lấy đôi bàn tay đầy vết kim đ.â.m lạnh ngắt của tôi, áp c.h.ặ.t lên gò má góc cạnh dính đầy nước mắt của hắn.

"Không đủ! Vĩnh viễn không đủ!" Hắn gào lên, tiếng gào xé rách cổ họng, điên cuồng và tuyệt vọng tột cùng. "Khương Lam Vãn, em nghe cho rõ đây, không có sự cho phép của tôi, em không được phép c.h.ế.t! Em nợ tôi mười năm thanh xuân, em phải dùng cả đời này để trả cho tôi!"

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay vô cảm của tôi mà khóc nấc lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm mưa tầm tã. Những giọt nước mắt nóng hổi của hắn xối xả tuột qua kẽ tay tôi, nhưng không cách nào làm ấm được tận sâu trong những khúc xương đang tự hoại t.ử của tôi nữa rồi. Hắn giam tôi vào cái l.ồ.ng này, nhưng giây phút này, chính hắn mới là kẻ đang quỳ gối gào thét trong vô vọng bên trong nấm mồ hoang tàn mang tên tôi.