Lam Vãn

Chương 16



CHƯƠNG 16: NHỮNG VẾT BẦM TÍM TRÊN DA

Thần c.h.ế.t không gõ cửa bằng những tiếng động kinh hoàng. Ông ta đến vào một buổi sớm sương mù dày đặc, lặng lẽ để lại những vệt mực tím bầm trên da thịt bạn, như một lời nhắc nhở rằng chiếc đồng hồ cát của sinh mạng đã chảy đến những hạt cuối cùng.

Khi cơ thể bạn tự hoại t.ử, mọi sự giam cầm của trần thế bỗng chốc trở thành một trò đùa vô nghĩa.

Sáu giờ sáng. Trạm tàu hỏa cũ nằm ở rìa ngoại ô phía Bắc thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, đùng đục. Không khí sực mùi than đá ẩm ướt, mùi rỉ sét của những đường ray bỏ hoang và cái lạnh sắt se của làn mưa phùn còn sót lại từ đêm qua. Nơi này cũ kỹ đến mức những tấm biển báo bằng tôn đã bong tróc hết lớp sơn xanh, chỉ còn lại những vệt ố vàng loang lổ.

Tôi ngồi trên chiếc ghế băng dài bằng sắt hoen rỉ ở một góc khuất của sân ga, hai tay siết c.h.ặ.t lấy quai chiếc vali cá nhân màu xám tro.

Mùa hè Kinh Thành vốn ngột ngạt, nhưng hôm nay tôi lại khoác trên mình chiếc áo măng tô thô dày màu xám chuột, hàng cúc bọc vải được cài c.h.ặ.t đến tận nấc cao nhất sát cằm. Lớp vải thô nhám ma sát vào làn da cổ, đem lại một cảm giác rát buốt.

Tôi khẽ xoay cổ áo, để lộ ra một mảng da thịt dưới ánh sáng mờ mẫn của sân ga.

Những vết bầm tím xuất huyết không còn là những chấm nhỏ li ti như hạt đậu nữa. Chúng đã lan rộng thành từng mảng lớn, màu tím đen thẫm màu, loang lổ và dữ dằn bám dọc từ xương quai xanh lên đến tận góc hàm. Đó là bằng chứng cho thấy lượng tiểu cầu trong m.á.u của tôi đã giảm xuống dưới mức báo động nguy kịch. Tủy xương của tôi đã hoàn toàn kiệt quệ, không còn khả năng sản sinh ra sự sống nữa.

Tôi mở chiếc túi xách nhỏ, ngón tay run rẩy rút ra một hũ kem che khuyết điểm nhỏ bằng thủy tinh.

Hũ kem đã cạn đáy từ lâu, chỉ còn một chút ít chất kem mỏng dính c.h.ặ.t vào các góc cạnh. Tôi dùng đầu ngón tay trỏ, cố sức vét nốt chút vụn kem cuối cùng, rồi tỉ mỉ dặm lên gò má trắng bệch, nhợt nhạt và vùng da cổ dính vết bầm. Chất kem khô khốc, bết dính vào làn da thiếu độ ẩm, trông loang lổ như một lớp mặt nạ bị lỗi.

Tôi nhìn mình trong chiếc gương nhỏ của hộp phấn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo.

Hóa ra, ngay cả việc giữ lại chút thể diện cuối cùng của một đại tiểu thư nhà họ Khương trước khi c.h.ế.t, cũng chật vật và t.h.ả.m hại đến mức này.

Từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, một cơn đau nhói từ tủy đột ngột dội lên, bén ngót và tàn nhẫn như có gã đồ tể đang dùng một cây đinh thép đóng thẳng vào xương ức của tôi. Tôi bấu c.h.ặ.t mười ngón tay vào thành ghế sắt, bấu mạnh đến mức những đốt ngón tay trơ khấc run lên bần bật, mồ hôi lạnh rỉ ra ướt đẫm cả lòng bàn tay. Tôi không rên rỉ, không khóc lóc. Nỗi đau thể xác này sáu tháng qua đã trở thành một người bạn đồng hành trung thành của tôi, nó nhắc nhở tôi rằng tôi sắp được tự do rồi.

Còi tàu hú lên một tiếng dài, trầm đục và cô độc từ phía xa, xé rách màn sương mù dày đặc.

Tôi cất hũ kem vào túi, chật vật đứng dậy. Đôi chân trái tập tễnh chạm xuống nền xi măng ẩm ướt của sân ga, một cảm giác tê dại, mất hoàn toàn tri giác từ mắt cá chân chạy dọc lên thắt lưng khiến cơ thể tôi khẽ nghiêng ngả. Vết loét cũ do sợi xích bạc của Phó Lương Đình để lại ba ngày trước chắc hẳn đã rách miệng, m.á.u tươi rỉ ra thấm đẫm vào lớp băng gạc trắng mỏng bên trong tất, lạnh ngắt.

Tôi đi qua quầy bán vé tự động bằng sắt, không liếc nhìn danh sách những thành phố lớn lộng lẫy như Hải Phòng hay Thượng Hải lấy một cái.

Tấm vé trên tay tôi là một chuyến tàu chậm, mã số 402, hướng thẳng về một thị trấn ven biển hẻo lánh phía Nam — thị trấn Ninh Hải. Nơi đó không có những tòa cao ốc chọc trời của Phó thị, không có những đêm dạ tiệc thương mại sa hoa, bẩn thỉu. Nơi đó chỉ có những bãi cát xám, những bụi hoa nhài hoang dại và một viện tâm thần cũ nát bỏ hoang bên bờ biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nơi đó, là nơi mẹ của Phó Lương Đình đã sinh ra, và cũng là nơi bà ấy đã tự tay kết liễu đời mình sau những tháng ngày bị Khương gia ngó lơ.

Tôi muốn đến đó. Tôi muốn đặt bước chân tàn tạ cuối cùng của mình lên mảnh đất bắt đầu mọi oán thù của hai gia tộc. Phó Lương Đình dùng mười năm để nuốt chửng Khương thị để trả thù cho mẹ hắn, vậy thì tôi sẽ đem cái xác không hồn này, đem mạng sống cuối cùng của nhà họ Khương trả lại ngay tại nơi mẹ hắn đã nằm xuống. Như vậy, món nợ m.á.u giữa hai nhà, rốt cuộc sẽ được xóa sạch một cách trọn vẹn nhất.

"Khương tiểu thư, tàu sắp vào ga rồi, cô không lên sao?" Gã nhân viên soát vé già mặc chiếc áo đại chính bạc màu, tay cầm chiếc đèn bão đứng bên cạnh hàng rào sắt, nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại.

Tôi dừng bước bên cạnh cửa toa tàu số 3, quay đầu nhìn lại dải sương mù dày đặc đang nuốt chửng lấy con đường dẫn về trung tâm Kinh Thành phía sau lưng. Trên môi tôi, nụ cười thanh thản, nhẹ bẫng như khói từ từ hiện ra.

"Đi chứ." Tôi khẽ thì thầm, giọng nói phẳng lặng hòa vào tiếng xình xịch của bánh xe xích sắt. "Điểm cuối của con tàu này, chính là nơi bắt đầu của mọi sai mật."

Tôi xách chiếc vali xám tro, tập tễnh bước lên bậc thềm bằng sắt của toa tàu. Tiếng xích sắt va chạm vang lên một âm thanh keng xoảng bén ngót, hệt như tiếng sợi xích bạc mảnh rơi xuống sàn gỗ phòng ngủ bốn tiếng trước. Tôi bước vào trong toa xe tối tăm, vắng người, dứt khoát đóng cánh cửa chớp bằng gỗ lại, triệt để cắt đứt toàn bộ thế giới của hắn ở lại phía sau màn sương.

Bảy giờ ba mươi phút sáng. Căn hộ một trăm bốn mươi mét vuông.

Phó Lương Đình quỳ rạp dưới sàn nhà phòng khách, hai tay cào bới đống tài liệu hệ thống camera an ninh được kết nối trực tiếp với máy tính bảng cá nhân của hắn. Gương mặt góc cạnh sắc sảo của vị tân chủ tịch lúc này đã hoàn toàn vặn vẹo, méo mó vì một nỗi hoảng loạn điên cuồng.

Trên màn hình kỹ thuật số hiển thị dải mốc thời gian: 04:12:08 sáng.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhòe nước của cơn mưa đêm, bóng dáng gầy gò của tôi mặc chiếc áo măng tô rộng thùng thình, tay xách chiếc vali xám tro, tập tễnh từng bước một bước ra khỏi sảnh lớn của tòa cao ốc.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Trong đoạn băng hình ảnh mờ nhạt ấy, gót chân trái tật tễnh của tôi khẽ lật một cái trên thềm đá cẩm thạch trơn trượt, suýt chút nữa ngã khuỵu, nhưng tôi không hề dừng lại. Tôi vịn tay vào cột đèn đường, đứng vững, rồi tiếp tục bước đi vào màn mưa đêm mịt mù. Từ đầu đến cuối, cho đến khi chiếc bóng gầy rộc khuất hẳn sau góc phố, tôi không một lần ngoảnh đầu nhìn lại tòa nhà dù chỉ một lần.

Không một chút luyến tiếc. Không một chút oán hận. Sự dứt khoát của tôi giống như một nhát d.a.o rạch đôi toàn bộ mười năm thanh xuân của hai đứa.

Rầm!

Phó Lương Đình thẳng tay đập mạnh chiếc máy tính bảng xuống mặt bàn kính phòng khách. Tiếng thủy tinh vỡ vụn bén ngót vang lên, màn hình máy tính nứt ra thành những đường mạng nhện chằng chịt, ánh sáng kỹ thuật số lập tức tắt phụt.

Hắn bật dậy, toàn thân run lên một biên độ dữ dội, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng những tiếng thở dốc hỗn hển, nghẹn ứ nơi cổ họng. Chiếc ví da cá sấu mở sẵn trống rỗng và hũ nhẫn kim cương bị ném chỏng chơ trên gối nằm vẫn còn đó, như một lời chế giễu tàn nhẫn vào sự tự phụ, độc đoán của hắn. Hắn tưởng hắn đã khóa c.h.ặ.t tôi trong cái l.ồ.ng này, nhưng hắn vĩnh viễn không ngờ tôi lại tỉnh táo gỡ chiếc chìa khóa dự phòng trong ví hắn ra để tự giải thoát cho mình vào lúc hắn ngủ say nhất.

Hắn rút điện thoại ra, ngón tay dính vết bỏng phồng rộp run rẩy bấm một dãy số gọi cho Trợ lý Giang, giọng nói khàn đặc đi vì hoảng sợ tột cùng:

"Giang Vũ! Điều động toàn bộ người của bộ phận an ninh! Phong tỏa tất cả các cửa ngõ ra vào thành phố! Sân bay, bến xe khách, các trạm tàu hỏa... Tìm cho ra Khương Lam Vãn!"

Hắn gào lên vào điện thoại, tiếng gào xé rách khí quản, điên cuồng và bất an vô cùng. Hắn lao ra phía cửa chính căn hộ, thô bạo vặn tay nắm cửa, rồi chạy như điên cuồng xuống sảnh thang máy hành lang tối tăm. Hắn thắng trọn vẹn ván cờ thương trường, hắn chiếm được Khương thị, nhưng giây phút này, khi nhìn cái khoảng trống ga giường lạnh ngắt ngoài kia, hắn bắt đầu nhận ra bản thân đang tự tay giam mình vào một địa ngục hoang tàn, cô độc đến tận xương tủy. Hắn điên cuồng tháo chạy để đuổi theo một chiếc bóng, nhưng màn sương mù ngoài phố đã triệt để nuốt chửng lấy dấu vết cuối cùng của tôi.