Lam Vãn

Chương 18



CHƯƠNG 18: SỰ THẬT TRONG NGĂN KÉO KHÓA

Có những người dùng cả đời để thắng một ván cờ, để rồi vào giây phút cuối cùng khi gom sạch toàn bộ quân bài trên bàn, họ mới bàng hoàng nhận ra, cái giá phải trả chính là sinh mạng của người duy nhất họ muốn giữ lại.

Chiến thắng của anh, hóa ra chỉ là một lễ trưởng tế dành cho tôi.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Ba giờ sáng, văn phòng Viện trưởng Bệnh viện Trung tâm Kinh Thành chìm trong một thứ ánh sáng tuýp trắng bợt, ngột ngạt. Khắp căn phòng, những chồng bệnh án bằng giấy tái sinh đại trà xếp cao ngất ngưởng trên các kệ sắt, tỏa ra mùi hồ dán cũ và mùi cồn sát trùng nồng nặc. Tiếng mưa ngâu đập vào cửa kính bên ngoài vang lên những âm thanh rấm rứt, không dứt.

Rầm!

Cánh cửa gỗ gụ của văn phòng bị một lực thô bạo đẩy mạnh ra, đập thẳng vào bức tường thạch cao phía sau phát ra tiếng động ch.ói tai.

Phó Lương Đình lao vào như một bóng ma điên cuồng từ địa ngục. Hắn không khoác áo dạ, bộ sơ mi trắng nhàu nát sực nức mùi mồ hôi lạnh và rượu chát, hai mắt đỏ ngầu những tia m.á.u. Sự điềm tĩnh, phong thái ung dung tự tại của một vị chủ tịch vừa nuốt chửng Khương thị hoàn toàn vỡ vụn sạch sẽ. Hắn lao đến trước bàn làm việc, hai tay nện mạnh xuống mặt gỗ, hơi thở dồn dập, hỗn hển gầm lên:

"Đưa toàn bộ hồ sơ y tế của Khương Lam Vãn ra đây! Ngay lập tức!"

Vị viện trưởng già giật mình bật dậy, chiếc kính lão suýt chút nữa rơi khỏi sống mũi. Ông nhìn người đàn ông đang phát điên trước mặt, bờ môi run rẩy, ánh mắt lướt qua dấu bàn tay m.á.u nhạt nhòa còn dính trên n.g.ự.c áo của Phó Lương Đình — vết tích từ trận ho ra m.á.u của tôi đêm trước.

"Phó tổng... Khương tiểu thư từ nửa năm trước đã ký bản cam kết bảo mật thông tin y tế tuyệt đối." Giọng vị viện trưởng run lên bần bật dưới áp lực vô hình từ đôi mắt phượng hẹp dài của hắn. "Theo quy định pháp luật..."

"Tôi chính là quy định pháp luật ở cái Kinh Thành này!" Phó Lương Đình gào lên, năm ngón tay dính vết bỏng phồng rộp chưa lành thô bạo túm lấy cổ áo vị viện trưởng kéo mạnh về phía trước. "Mở ngăn kéo ra! Đừng để tôi phải tự tay dỡ cái bệnh viện này xuống!"

Sự hoảng loạn điên cuồng dâng lên bóp nghẹt lấy lý trí của hắn. Hắn nghĩ tôi trốn đến Ninh Hải là để tự sát bằng t.h.u.ố.c ngủ, nghĩ tôi dùng cách cực đoan để trừng phạt mười năm lừa dối của hắn. Hắn cần một câu trả lời từ bệnh viện để chứng minh rằng tôi chỉ đang giận dỗi, rằng cơ thể tôi vẫn an toàn dưới sự kiểm soát của hắn.

Vị viện trưởng già mặt trắng bệch, thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông rút từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa cơ nhỏ bằng đồng, tra vào ổ khóa bảo mật của chiếc ngăn kéo sắt dưới cùng bàn làm việc.

Cạch.

Tiếng kim loại nhả chốt vang lên khô khốc. Ông kéo ngăn kéo ra, bên trong không có những tập hồ sơ dày cộp, chỉ có độc một chiếc phong bì màu vàng đất mỏng manh, bên ngoài đóng dấu đỏ: "Hồ sơ bệnh án đặc biệt - Tuyệt mật."

Vị viện trưởng rút tờ giấy in nhiệt bên trong ra, đặt lên mặt bàn gỗ. Tờ giấy đã mờ một góc do hơi ẩm, phía trên góc trái dán một tấm ảnh thẻ ba nhân bốn của tôi từ hai năm trước — thời điểm tôi vẫn còn là đại tiểu thư Khương gia, đôi mắt trong veo và khóe môi ngậm nét cười kiêu hãnh.

Phó Lương Đình giật phắt tờ giấy, đôi mắt đỏ ngầu găm c.h.ặ.t vào những dòng chữ in mực đen ngay chính giữa trang giấy.

Dòng tiêu đề chẩn đoán đầu tiên đập vào mắt hắn:

"Bệnh lý: Suy tủy xương vô căn giai đoạn cuối. Hệ thống tạo m.á.u ngưng trệ hoàn toàn. Tiểu cầu giảm sâu dưới mức an toàn."

Hắn khựng lại, cơ mặt khẽ co rút một biên độ cực lớn. Hắn không hiểu những thuật ngữ y khoa lạnh lẽo kia nghĩa là gì, nhưng ngón tay hắn bắt đầu run rẩy, làm tờ giấy in nhiệt phát ra những tiếng sột soạt hoảng loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Cái này... nghĩa là sao?" Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp đến đáng sợ. "Chỉ là thiếu m.á.u thông thường thôi đúng không? Tôi đã cho người mua những loại t.h.u.ố.c đắt nhất thế giới về cho cô ấy ăn mỗi ngày..."

"Phó tổng, t.h.u.ố.c của anh mang về, cô ấy đều bí mật vứt sạch xuống bồn cầu từ lâu rồi." Vị viện trưởng già đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn hắn đầy sự xót xa lẫn khiển trách của một người chứng kiến tàn cuộc. "Khương tiểu thư phát hiện bệnh từ sáu tháng trước, ngay sau đêm cô ấy sảy t.h.a.i một mình dưới mưa. Tủy xương của cô ấy bị nhiễm lạnh và hoại t.ử hệ thống tạo m.á.u do chấn thương tâm lý và thể xác quá nặng."

Tiếng mưa ngâu bên ngoài cửa sổ đột ngột dội lên một hồi dữ dội, quật xối xả vào mặt kính cường lực.

"Cô ấy từ chối mọi phác đồ hóa trị, từ chối nhập viện điều trị chuyên sâu." Vị viện trưởng chỉ tay vào dòng chữ viết tay bằng mực đỏ dưới đáy tờ giấy. "Cô ấy nói, cô ấy muốn c.h.ế.t một cách sạch sẽ, không muốn rụng hết tóc, không muốn cơ thể găm đầy những ống truyền dịch lạnh lẽo trước mặt anh. Dòng chữ cuối cùng kia... là do tôi vừa cập nhật dựa trên xét nghiệm mẫu m.á.u dính trên khăn giấy mà trợ lý của anh mang đến sáng nay."

Phó Lương Đình dời ánh mắt xuống dòng mực đỏ cuối cùng, nơi có nét chữ ký xác nhận của hội đồng chuyên môn:

"Tiên lượng: Các cơ quan nội tạng bắt đầu suy kiệt do xuất huyết nội. Thời gian sống tối đa: Còn 48 tiếng."

Còn 48 tiếng.

Ba chữ sặc mùi t.ử khí ấy đập thẳng vào đại não của Phó Lương Đình giống như một bản án chung thân tàn nhẫn nhất trần đời, khiến toàn bộ thế giới quan kiêu ngạo, độc đoán sáu năm qua của hắn sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc.

Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai cánh tay buông thõng xuống hai bên sườn. Tờ giấy in nhiệt trượt khỏi những ngón tay run rẩy của hắn, chậm rãi rơi xuống sàn nhà vôi bợt bạt.

Hóa ra, sợi xích bạc mảnh khóa chân trái ba ngày qua, ba phân kính cửa sổ đêm mưa một năm trước, và cả viên kim cương mười carat hắn giấu dưới đáy bát cháo yến... tất cả đều không phải là những trò chơi giam cầm của kẻ bề trên. Hắn tưởng hắn đang xoay vần tôi trong lòng bàn tay, tưởng tôi dọn sạch tủ quần áo là để trốn chạy khỏi sự chiếm hữu của hắn.

Nhưng không. Cô ấy không phải trốn chạy hắn, cô ấy chỉ trốn đi để c.h.ế.t một cách sạch sẽ.

"Cô ấy không phải trốn chạy tôi, cô ấy chỉ trốn đi để c.h.ế.t..." Hắn khẽ thì thầm, câu nói chí mạng thốt ra từ bờ môi trắng bệch, khàn đặc đến mức không còn ra hơi người.

Một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự hoảng loạn điên cuồng dâng lên bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c vị tân chủ tịch, khiến hắn cảm thấy như có một bàn tay vô hình thò vào l.ồ.ng n.g.ự.c tự tay bóp nát trái tim hắn. Hắn nhớ lại nụ hôn nhẹ bẫng như cánh hoa rụng lúc năm giờ sáng nay trên trán hắn, nhớ lại câu nói nhẹ như khói của tôi: "Lương Đình, tôi trả tự do lại cho anh."

Đó không phải là một lời giận dỗi. Đó là lời từ biệt cuối cùng của một người sắp bước vào nấm mồ hoang tàn. Cô ấy mang cái xác tàn tạ của mình về Ninh Hải, là để trả mạng cho mẹ hắn, để triệt để phủi sạch mọi nợ nần mười năm qua, vĩnh viễn không để lại cho hắn dù chỉ là một cơ hội để hối hận.

Bịch.

Hai đầu gối của Phó Lương Đình đột ngột khuỵu xuống, nện mạnh xuống sàn nhà xi măng lạnh ngắt ngay bên cạnh tờ bệnh án rơi rụng.

Vị chủ tịch nắm giữ huyết mạch kinh tế Kinh Thành, người chưa từng cúi đầu trước bất kỳ gia tộc lớn nào, lúc này lại quỳ sụp dưới đất, hai bàn tay thô ráp dính vết bỏng phồng rộp bấu c.h.ặ.t lấy mép bàn gỗ sồi đến mức móng tay bật m.á.u. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn mở trân trân, những giọt nước mắt nóng hổi, muộn màng xối xả tuột qua gò má hốc hác, nhỏ xuống dòng chữ "thời gian sống tối đa còn 48 tiếng" trên tờ giấy in nhiệt.

Hắn khóc nấc lên từng hồi nghẹn ứ, tiếng khóc t.h.ả.m hại và bất lực hệt như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đại lộ mênh m.ô.n.g. Hắn thắng trọn vẹn ván cờ thương trường, hắn có cả giang sơn Phó thị, nhưng giây phút này, hắn bắt đầu hiểu thế nào là sự vắng bóng vĩnh viễn của một linh hồn.

"Lam Vãn... Vãn Vãn của tôi..." Hắn lầm bầm trong vô vọng, giọng nói lạc đi.

Hắn đột ngột đứng bật dậy như một kẻ tâm thần phát cuồng. Hắn đ.á.n.h rơi toàn bộ điện thoại, giấy tờ cá nhân trong ví xuống sàn nhà, không màng nhặt lại. Hắn lao ra khỏi văn phòng viện trưởng, bước chân dài dồn dập, hoảng loạn chạy dọc theo hành lang bệnh viện tối tăm, vang lên những tiếng nện giày da khốn khổ.

Hắn lao ra xe, nhấn ga hết cỡ, chiếc xe Rolls-Royce gầm lên một tiếng kinh hoàng rồi lao v.út vào màn mưa ngâu mịt mù của Kinh Thành, hướng thẳng về phía sân bay chuyên dụng. Hắn đang chạy đua với t.ử thần, chạy đua với chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt cuối cùng ở thị trấn miền Nam xa xôi. Hắn muốn dùng cả giang sơn này để cầu xin tôi sống tiếp, nhưng hắn không biết, ngọn đèn dầu dưới mái hiên Ninh Hải, rốt cuộc đã cạn sạch dầu từ lâu rồi.