Trước khi tầm mắt tôi kịp nhòe đi vì đau đớn, một chiếc bóng lớn đã lao ra khỏi khoảng tối của hành lang.
Phó Lương Đình dẫm lên những bao t.h.u.ố.c lá rơi vãi, không nói một lời, thô bạo nhưng run rẩy bế xốc tôi ngược vào trong phòng. Hắn ném chiếc vali sang một bên, đá mạnh cánh cửa gỗ dày cộp đóng sập lại, rồi vặn c.h.ặ.t chốt khóa từ bên ngoài. Tiếng khóa cửa vang lên như một bản án chung thân.
Ánh sáng bình minh vừa ló rạng ngoài cửa sổ lập tức bị che khuất, giam tôi lại trong bóng tối vàng vọt của hắn.
CHƯƠNG 2: NGƯỜI TÌNH TRONG BÓNG TỐI
Bị giam lỏng không có mùi vị của sự gào thét, nó chỉ có tiếng lách cách của chiếc ổ khóa thông minh được lập trình lại mã số vào lúc nửa đêm, và một cơ thể bắt đầu rệu rã từ sâu trong những khúc xương cấu rỉa.
Bốn bức tường của căn hộ một trăm bốn mươi mét vuông vẫn sực mùi gỗ sồi đắt tiền, nhưng không khí đặc quánh lại, ngột ngạt dù hệ thống điều hòa trung tâm đang chạy hết công suất, thổi ra những luồng gió lạnh buốt da thịt. Kim đồng hồ bò dần qua con số tám giờ tối. Trên bàn ăn, đĩa thức ăn từ trưa đã khô khốc, lớp mỡ đông lại thành một mảng trắng bợt nhạt nhẽo.
Phó Lương Đình về nhà vào lúc tám giờ ba mươi.
Tiếng động duy nhất thông báo sự hiện diện của hắn là tiếng đế giày da nện xuống sàn nhà, dứt khoát và nặng nề. Hắn không cởi áo khoác dạ như mọi khi, trên người vẫn nguyên bộ âu phục ba mảnh phẳng phiu, mang theo cả luồng khí lạnh của sương đêm và một hộp quà bằng gỗ tuyết tùng đặt lên bàn ăn.
Tôi ngồi trên chiếc ghế bành ở góc khuất phòng khách, nhìn bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn vàng vọt.
"Ăn chút gì đi." Hắn nói, giọng trầm thấp, không có lấy một chút độ ấm.
Hắn đẩy hộp gỗ về phía tôi. Nắp hộp mở ra, bên trong là những viên nhãn nhục sấy khô nguyên quả màu vàng mật, tỏa ra mùi ngọt lịm đặc trưng. Đây là loại nhãn nhục tiến vua được đặt trước từ một trang trại tư nhân ở phía Nam, món mà hai năm trước, tôi từng vì thèm một chút vị ngọt giữa mùa đông mà bắt hắn phải lái xe đi tìm khắp ba khu phố.
Khi đó, hắn vừa xoa đôi bàn tay lạnh ngắt của tôi vừa cười mắng tôi là đồ đại tiểu thư khó chiều.
Bây giờ, tôi vẫn là đại tiểu thư, nhưng là một đại tiểu thư sa cơ, còn hắn là chủ nhân mới của Khương thị.
Tôi đứng dậy, bước chân trái có chút cứng nhắc nhưng không còn khuỵu ngã như đêm qua. Tôi không từ chối, điềm tĩnh ngồi xuống đối diện hắn. Ánh mắt Phó Lương Đình dời từ gương mặt tôi xuống cổ chân trái — nơi đêm qua hắn đã suýt nữa bẻ gãy nó để lôi tôi ngược trở lại cái l.ồ.ng này. Một vết lằn đỏ nhạt vẫn còn hằn trên làn da trắng bợt. Hắn nhìn thấy, nhưng mi mắt chỉ khẽ giật một cái, không nói một lời xin lỗi.
Tôi cầm chiếc thìa bạc lên, múc một quả nhãn nhục đưa vào miệng.
Vị ngọt lịm, đậm đặc chạm vào đầu lưỡi. Tôi chậm rãi nhai, cố gắng nuốt xuống chất lỏng ấm áp ấy. Nhưng ngay khi miếng nhãn nhục vừa trượt xuống cuống họng, một luồng khí lạnh từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c đột ngột xộc ngược lên, kéo theo một cơn co thắt dữ dội ở dạ dày.
Tôi buông rơi chiếc thìa bạc. Tiếng kim loại va chạm với mặt bàn sứ vang lên một tiếng xoảng ch.ói tai.
Tôi đứng bật dậy, một tay che miệng, tay còn lại vịnh vào thành bàn để giữ thăng bằng rồi loạng choạng lao vào nhà vệ sinh ngay cạnh phòng ăn. Cửa phòng vệ sinh thậm chí còn chưa kịp đóng c.h.ặ.t, tôi đã quỳ sụp xuống bên bồn rửa mặt, nôn thốc nôn tháo.
Không có thức ăn, chỉ có dịch vị chua chát và một ngụm m.á.u loãng màu đỏ thẫm, loang lổ dính lên nền gạch men trắng muốt.
Mùi m.á.u tanh nồng lập tức hòa vào không khí, tanh sặc sụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Lương Đình lao vào ngay sau đó. Gương mặt luôn điềm tĩnh, kiểm soát của vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị trong một khoảnh khắc bỗng rạn nứt thành những mảng hoảng loạn thô bạo. Hắn quỳ một bên gối xuống nền gạch, một tay đỡ lấy bờ vai đang run bần bật của tôi, tay kia vớ lấy xấp khăn giấy trên kệ, cuống cuồng lau vết m.á.u dính bên khóe môi tôi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ngón tay hắn run lên, một sự run rẩy mà ngay cả khi đứng trước những thương vụ bạc tỷ đối đầu sinh t.ử, hắn cũng chưa từng để lộ.
"Lam Vãn! Khương Lam Vãn!" Hắn gầm khẽ, giọng nói khàn đặc đi vì hoảng sợ. Hắn quay đầu ra ngoài, hét lớn với trợ lý đang đứng chờ lệnh ngoài cửa: "Gọi Giang Vũ! Bảo cậu ta mang máy móc đến đây ngay lập tức!"
Tôi dùng chút sức lực tàn tạ đẩy tay hắn ra, mở vòi nước lạnh để dòng nước xả sạch vũng m.á.u loãng trên nền gạch men. Nước xối xả vang lên, gạt đi màu đỏ ch.ói mắt, chỉ còn lại những vệt hồng nhạt rồi biến mất hẳn vào lỗ thoát nước.
Từ sâu trong tủy xương, một cơn đau nhói như hàng ngàn cây kim châm cứu cắm sâu vào da thịt bắt đầu lan rộng. Nó không đau ở bề ngoài, nó đau từ bên trong, âm ỉ và lạnh lẽo. Tôi biết căn bệnh suy tủy xương giai đoạn đầu của mình đã bắt đầu đình công, nhưng tôi không có ý định nói cho hắn biết.
Tôi đứng thẳng người dậy, vịn tay vào gương, thản nhiên hớp một ngụm nước lạnh để súc sạch vị tanh trong khoang miệng. Trong gương, người đàn bà kia hốc hác, môi trắng bệch, nhưng đôi mắt thì trong veo, dửng dưng đến mức tàn nhẫn.
"Không cần gọi bác sĩ Giang đâu." Tôi quay đầu lại, nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, trên tay vẫn cầm nắm khăn giấy dính m.á.u. Tôi khẽ vuốt lại lọn tóc mai ra sau tai, mỉm cười nhẹ nhàng: "Phó tổng, món anh mua quá đắt, dạ dày sa cơ của tôi nuốt không trôi."
Cụm từ "Phó tổng" và "dạ dày sa cơ" như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Phó Lương Đình. Hắn chậm rãi đứng dậy, chiều cao một mét tám mươi lăm áp đảo hoàn toàn thân hình gầy gò của tôi trong không gian hẹp của phòng vệ sinh. Nỗi hoảng loạn trong mắt hắn nhanh ch.óng bị thay thế bằng một tầng sương lạnh, độc đoán và chiếm hữu.
Hắn vứt nắm khăn giấy dính m.á.u vào thùng rác, động tác dứt khoát như cách hắn ký lệnh phong tỏa tài sản nhà họ Khương.
"Em giận dỗi tôi bằng cách tự hành hạ cơ thể mình?" Hắn bước lên một bước, ép tôi lui về phía sau cho đến khi lưng tôi chạm vào mặt kính lạnh ngắt của phòng tắm đứng. "Tôi đã nói rồi, Khương thị sụp đổ là vì cha em nợ mạng mẹ tôi. Chuyện của thế hệ trước đã xong, tôi giữ em lại là muốn bù đắp cho em. Em muốn danh phận, muốn tiền bạc, tôi đều có thể cho em. Em cần gì phải dùng cái c.h.ế.t để đe dọa tôi?"
Tôi nhìn hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng vì thiếu oxy, nhưng nụ cười trên môi thì không tắt.
Hắn nghĩ tôi đang dùng khổ nhục kế. Hắn nghĩ tôi đang dùng mạng sống của mình để đ.á.n.h cược vào chút lòng trắc ẩn cuối cùng của hắn. Người đàn ông này thông minh và tỉnh táo suốt mười năm qua, hắn luôn nhìn mọi thứ dưới lăng kính của sự vụ lợi và âm mưu, nên hắn vĩnh viễn không hiểu được, có những người khi đã buông bỏ thì ngay cả một hơi thở cũng lười phải giữ lại.
"Bù đắp?" Tôi nói, giọng nói nhỏ giọt như nước đá. "Anh bảo lãnh đống trang sức hồi môn của mẹ tôi, giữ lại căn nhà cũ cho tôi, đó gọi là bù đắp sao?"
Phó Lương Đình im lặng. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn nheo lại, một tia phòng bị sắc lẹm lướt qua. Hắn là một con thú săn mồi lão luyện, sự câm lặng của hắn chính là câu trả lời. Hắn không hề giữ lại những thứ đó. Chiều nay, trong tập hồ sơ niêm phong tài sản, tôi đã nhìn thấy chữ ký đồng ý hóa giá sung công quỹ của hắn dưới danh mục kỷ vật của mẹ tôi. Hắn dùng sự dịu dàng giả tạo để xoa dịu tôi, nhưng ban ngày lại tỉnh táo cắt đi từng chiếc rễ cuối cùng của nhà họ Khương.
Hắn muốn tôi trở thành một cây tầm gửi hoàn toàn mất đi đất sống, chỉ có thể bám vào hắn mà tồn tại. Hắn yêu tôi, nhưng hắn phòng bị tôi như phòng bị một tên trộm.
"Giang Vũ nói chân của em cần phải phẫu thuật sớm." Hắn né tránh câu hỏi về tài sản, thô bạo chuyển chủ đề, bàn tay to lớn vươn ra siết c.h.ặ.t lấy bả vai gầy gò đến mức lộ rõ xương quai xanh của tôi. Hắn dồn tôi sát vào góc tường, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn thấy những tia m.á.u đỏ vằn vện trong mắt hắn vì thức trắng đêm qua. "Lam Vãn, đừng thách thức giới hạn của tôi. Em dùng đồ tôi mua thì nôn, vậy còn cơ thể này của tôi, em định chối bỏ thế nào?"
Hơi thở vương mùi rượu ngoại của hắn áp sát vào mặt tôi, bàn tay hắn siết mạnh đến mức những đốt xương vai tôi kêu lên răng rắc. Nỗi đau thể xác hòa cùng cơn nhức nhối từ trong tủy xương dội lên, nhưng tôi không cau mày, cũng không kêu một tiếng.
Tôi chỉ ngước mắt lên, tỉnh táo nhìn sâu vào đồng t.ử của hắn, để hắn thấy rõ sự trống rỗng hoàn toàn trong đáy mắt mình.
"Lương Đình," Tôi gọi tên hắn bằng chất giọng dịu dàng của sáu năm trước, nhưng câu nói tiếp theo lại như một nhát d.a.o rạch đôi bầu không khí: "Anh có nghe thấy tiếng ổ khóa ngoài cửa vừa thay mã số không? Anh khóa được chân tôi, khóa được cửa nhà, nhưng anh có khóa được hơi thở của tôi không?"
Phó Lương Đình khựng lại, cơ thể hắn cứng đờ như một khối tượng đá. Hắn nhìn tôi, bàn tay đang siết bả vai tôi bỗng chốc run lên một nhịp nhẹ, một cảm giác bất an tột cùng, nghẹn ứ bỗng hiện rõ trên gương mặt người đàn ông chưa từng biết sợ hãi là gì.