Tôi thắc mắc nhìn cái tay vô thức quờ quạng trên đùi anh ta, đại não bỗng nảy ra một tia chớp, hóa ra cái thằng cha này đang tìm đầu của tôi! Tôi đã nói gì nào, cái người này không thể cân nhắc được!
Tiện tay vớ cái gối sofa nhét vào dưới tay Lý Thiên Dữ, tôi phẫn nộ đứng dậy định lao ra cửa... khụ, tất nhiên cũng chỉ là nghĩ thế thôi. Kinh nghiệm mách bảo tôi rằng, nếu tôi dám không nói một lời mà lẻn đi, vị đại gia này sau này không chừng sẽ tìm cách mới để chà đạp tôi.
Được rồi, tôi nhìn thấu rồi, trước mặt Lý Thiên Dữ tôi đúng là cái số kiếp nông nô, loại vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được. Chấp nhận số phận, tôi ra tủ lạnh lấy bịch bánh bao đông lạnh cho vào xửng hấp, đợi khoảng hai mươi phút thì tắt bếp.
Lại vào phòng khách tìm giấy b.út để lại lời nhắn. Tôi nghĩ mãi xem để lời nhắn ở đâu dễ thấy nhất, cuối cùng chọn cách dán nó như một lá bùa lên "trán" của tivi. Dưới làn gió máy lạnh, mảnh giấy trắng bệch bay qua bay lại trông thật tiêu sái.
Sắp xếp xong xuôi, tôi ra huyền quan xỏ giày. Nhưng lúc sắp ra khỏi cửa tôi lại quay lại bếp, vất vả cả buổi sáng, cuỗm đi hai cái bánh bao chắc không quá đáng đâu nhỉ. Trên đường từ nhà Lý Thiên Dữ về, tôi đi ngang qua một tiệm sách.
Cái loa phóng thanh trước cửa cứ lặp đi lặp lại: "Sách hạ giá, sách hạ giá, vì tiệm sắp giải tỏa, hiện toàn bộ sách bán đúng giá nhập, đi ngang qua chớ nên bỏ lỡ..." Giá nhập cơ đấy, mình kiểu gì cũng phải vào nghía qua một chút chứ nhỉ.
Người ta sắp giải tỏa suốt 365 ngày trong năm cũng chẳng dễ dàng gì. Mười phút sau, tôi xách túi nilon thu hoạch đầy ắp trở ra. Điều hối tiếc duy nhất là ông chủ tiệm cứ nhất định phải đưa cho tôi cái túi nilon đen, bảo là đống tiểu thuyết kinh dị này để cùng nhau trông quá kích thích, dùng túi đen cho dễ cầm.
Ông chủ à, chắc ông không hay xem tin tức rồi, trong mấy cái phóng sự pháp luật, bọn sát nhân cuồng loạn dùng cái gì để đựng xác ông có biết không hả? Được rồi, nể tình giảm giá một nửa hết thảy, tôi nhịn.
Thực tế chứng minh Lý Thiên Dữ là người khá phóng khoáng, buổi chiều một cuộc điện thoại bay tới đ.á.n.h giá rất cao sự hướng dẫn ôn hòa, bầu bạn kiên nhẫn suốt đêm cũng như dịch vụ ăn sáng của tôi, còn hẹn lần tới thử món bánh xếp đông lạnh.
Tóm lại, anh ta tuyệt nhiên không nhắc tới hai cái chỗ trống đáng ngờ trong xửng hấp. Ừm, chẳng biết cái món bánh xếp hơn bốn mươi tệ nó có vị gì. Nói cái anh Lý Thiên Dữ này cũng lạ, cái gọi là hẹn thì phải có thời gian chính xác chứ, anh tiện miệng nói "lần tới" thì em biết đợi đến kiếp nào.
Tối Chủ nhật, tôi vậy mà chẳng có chút ý định đi quẩy nào cả, máy tính lại bị nhiễm virus treo máy rồi, tôi đành ngoan ngoãn nằm khểnh trên sofa đọc tiểu thuyết. Đối với món ăn tinh thần này tôi đúc kết được một kinh nghiệm: sách mua về là phải đọc ngay, đọc xong quên ngay, rồi sau đó lại coi như sách mới mà đọc lại, tuyệt đối đáng đồng tiền bát gạo, mà không chừng lúc nào đó lại mang đến cho mình niềm vui mới.
Buổi tối thời tiết mát mẻ hơn ban ngày nhiều, cộng thêm cuốn truyện trong tay đúng là rùng rợn, tôi chẳng thấy nóng nực tí nào. Bạn bảo mấy tác giả viết truyện kinh dị nghĩ gì không biết, mấy cái chốn đời thường như thế luôn xảy ra đủ chuyện làm người ta lạnh sống lưng.
Đó là một ngôi trường, một ngôi trường bình lặng có thể thấy ở bất cứ đâu, nhưng vào một buổi chiều nào đó, như thể vô tình chạm phải cái công tắc gì đó mà bắt đầu xảy ra hàng loạt chuyện quái dị.
Ví dụ như hai cậu con trai bỗng dưng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trên sân bóng, nhưng mọi triệu chứng đều cho thấy hai người c.h.ế.t vì đuối nước; hay như một cô gái trong ký túc xá muốn cắt tỉa cái quần cho có kiểu cách mới, một kéo hạ xuống, vết thương lại xuất hiện ngay trên chân mình, rồi sau đó nữa... tóm lại mọi chuyện xảy ra trông có vẻ vô lý, nhưng bên trong đều có những logic mà người ta không biết được...
Gập cuốn tiểu thuyết lại khi đã chín giờ tối, tôi đứng dậy ra ban công hóng gió. Dưới lầu có đôi vợ chồng đang cãi nhau, chắc là lúc cùng ra hóng mát đã xảy ra bất đồng ý kiến không thể hòa giải về vấn đề gì đó.
Người vợ phải nói là cực kỳ hung hãn, câu nào thốt ra cũng khí thế bừng bừng; anh chồng tuy không gân cổ lên như vậy nhưng giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh, câu nào câu nấy đều có thể làm người ta nghẹn họng.
Tôi cực kỳ thiếu đạo đức đứng xem từ đầu chí cuối, vui không để đâu cho hết. Cho đến tận khi người vợ véo tai chồng lôi vào trong sảnh tòa nhà, miệng tôi vẫn chưa khép lại được. Cuộc sống thật tốt đẹp, đúng không?
Sáng thứ Ba, Lưu Hách gọi tôi vào văn phòng để truyền đạt chỉ thị quan trọng.
“Cuối tuần này ở thành phố X có một triển lãm giao dịch văn phòng phẩm, cậu đi công tác với tôi.” Sếp vừa nói vừa không quên vẽ những đường nét khả nghi lên cuốn sổ lịch trình bí ẩn của mình.
Tôi phấn khích vô cùng, cảm thấy m.á.u nóng sục sôi. Điều này nói lên cái gì? Điều này nói lên rằng tôi đã có địa vị trong lòng sếp, tôi được trọng dụng, tôi có thể một mình đảm đương một phía rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế là tôi nói rất nghiêm túc: “Sếp yên tâm, em nhất định sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng, đảm bảo sẵn sàng xông pha trận mạc vì công ty.”
“Cũng không đến mức đó.” Sếp hiếm hoi ban cho tôi một cái nhìn, rồi ánh mắt ấy cứ dán c.h.ặ.t lên người tôi không rời, “Ngoài sơ mi, vest và cà vạt ra, cậu đừng mang theo bất kỳ bộ quần áo thừa thãi nào.”
Sơ mi, cà vạt và cả vest? Sếp của em ơi, chúng ta đi thành phố lân cận chứ có phải đi Nam Cực đâu, giữa mùa hè nóng nực thế này mà sếp nỡ lòng nào quấn em thành bánh chưng sao? Tôi đồ rằng Lưu Hách chắc chắn nghe được tiếng lòng của mình, vì ngay sau đó anh ta bồi thêm:
“Sơ mi ngắn tay mang hai chiếc cũng được, nhưng mấy kiểu áo có hình Mickey, Snoopy, gấu Pooh hay mèo máy thì không cần đâu, đợi sau này đi quảng bá ở các trường học thì hãy mang theo.”
Tôi biết hình tượng lần đó đã để lại bóng ma trong lòng sếp, nhưng sếp ơi, trên đời này còn cái gì mà sếp không biết không? Mấy cái thương hiệu sếp liệt kê ra kìa, trời ạ, từ trong nước đến ngoài nước đủ cả bộ luôn. Đừng bảo sếp có nghề tay trái là kinh doanh quần áo đấy nhé.
Thứ Sáu, sếp đặc biệt cho tôi nghỉ nửa ngày để về thu dọn hành lý. Đang thu dọn, chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến Lý Thiên Dữ, rồi cứ thế tự nhiên hồi tưởng lại những lần anh ta chà đạp các bộ phận trên cơ thể và áp bức tinh thần tôi, sống lưng lạnh toát, nỗi nhớ đứt đoạn.
Rồi dọn dẹp một lúc lại nghĩ đến anh ta, lại nhớ đến ác hạnh của anh ta, rồi lại đứt đoạn. Cứ thế tuần hoàn qua lại, tôi luyện ngàn lần. Tôi nghĩ chắc chắn là quả báo, tôi phóng tầm mắt về phía chiếc máy tính để bàn ở góc phòng, thành tâm sám hối.
Hôm qua em không nên lỡ bước vào mấy cái trang web lậu đặc sắc để rồi khiến anh bị nhiễm virus, rơi vào cơn ác mộng khởi động lại tuần hoàn không lối thoát, em có lỗi với anh!
Buổi tối, lúc đang chuẩn bị cùng Lưu Hách lên xe khách đường dài thì bất ngờ nhận được điện thoại của Lý Thiên Dữ. Chẳng lẽ vị đại gia này nãy giờ hắt hơi liên tục nên giờ đi bắt hung thủ đấy à?
“Đang làm gì đấy?” Giọng Lý Thiên Dữ nghe cực kỳ ung dung. Ừm, ba chữ này nghe còn có vẻ đáng tin, ít nhất còn khiến người ta tiếp lời được.
“Đang ở bến xe, đi công tác.” Tôi nói bằng giọng vô cùng tự hào, dù sao đây cũng là sự kiện lớn trong sự nghiệp của tôi mà.
“Cuối tuần mà đi công tác cái gì?” Lý Thiên Dữ hoàn toàn quên mất cái công ty ma quỷ của anh ta sáng thứ Bảy vẫn còn phải làm nửa ngày.
“Một buổi triển lãm, bắt đầu từ thứ Bảy nên phải qua trước để chuẩn bị, dàn dựng gian hàng này nọ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc ngắn, yên tĩnh đến mức làm tôi thấy khó chịu. Chợt nhớ ra chắc chắn ngày mai lại "ba thiếu một", đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, một diệu kế lập tức ra lò: “Ba người các anh có thể chơi Đấu Địa Chủ (một kiểu chơi bài 3 người).”
Sự im lặng ở đầu dây bên kia chuyển từ ngắn sang dài. Sau đó tôi nghe thấy một giọng nói nghiến răng nghiến lợi: “Đi sớm về sớm.” Được rồi, với cái tông giọng này của anh mà tôi còn dám về sớm thì tôi đúng là đồ dở hơi.
Thật tình, Đấu Địa Chủ chứ có phải đấu với nhà tư bản đâu, anh nhạy cảm thế làm cái gì? Lúc cúp máy tôi liếc nhìn sếp một cái. Trời đất, may mà nhìn kịp. Em biết sếp thân thủ phi phàm, động tác nhanh nhẹn, nhưng xe sắp chạy rồi mà sếp nỡ lòng nào đứng bên cửa sổ nhìn thằng cấp dưới sắp bị bỏ rơi mà không quản sao?
Tôi quýnh quáng leo lên xe, bác tài xế tặng cho một cái lườm nguýt dịu dàng. Xoạch một cái, cửa xe đóng lại, khởi hành. Hậm hực ngồi xuống cạnh sếp, tôi nghĩ mãi vẫn thấy phải nói vài câu.
Thế là tôi lấy đà, xoay mặt sang phía sếp bảo: “Xe chạy sao sếp không gọi em? Nhiều hành lý thế này một mình sếp mang thì mệt lắm.”
Sếp ban cho tôi một nụ cười ấm áp: “Cũng được.” Chỉ đúng hai chữ. Tôi biết ngay là nếu lúc nãy tôi không đuổi kịp xe thì sếp thật sự sẽ bỏ rơi tôi lại. Máu lạnh! Mặt sắt! Không có tình nghĩa! Tôi thề, sau khi về nhà tôi sẽ liều mạng chơi Đấu Địa Chủ cho xem!
Thành phố X không xa, chỉ mất khoảng hai tiếng đi xe. Sau khi đến nơi, sếp đưa tôi tới một khách sạn đã liên hệ từ trước.