Làm Vợ Thật Khó

Chương 27



 

Lý Thiên Dữ chậm rãi đứng dậy, nhìn tôi qua cái sofa, không nói gì, cứ nhìn tôi bằng vẻ mặt cực kỳ ủy khuất, cứ như thể tôi đã làm chuyện gì có lỗi với anh ta lắm vậy. Đại ca ơi anh có gì mà ủy khuất hả, cái ánh mắt đó làm tôi thấy khó chịu kinh khủng.

 

Đến khi vô số tiểu thiên sứ quanh anh ta bắt đầu xì mũi lau nước mắt, tôi không chịu nổi ánh mắt lên án đó nữa, khó khăn nuốt nước bọt bảo: "Hay là... uống thêm tí nước đậu xanh giải hỏa nhé?"

 

Một câu nói khiến Lý Thiên Dữ thu lại bộ mặt yếu đuối giả tạo, lộ ra nanh vuốt của giai cấp tư sản, nheo mắt bảo: "Đừng ép tôi phải qua đó bắt cậu."

 

Đây là địa bàn của tôi mà, sao có thể để kẻ địch kiêu ngạo như thế, nhìn dãy tiểu thuyết kinh dị trên giá sách bên cạnh, tôi lấy lại can đảm: "Không được, chuyện này chúng ta phải bàn bạc kỹ lưỡng."

 

Lý Thiên Dữ nghiến răng, gằn từng chữ: "Tôi - Muốn - Động - Phòng!"

 

"Dục tốc bất đạt..." Tôi vừa nói vừa chạy vòng quanh sofa, luôn giữ vị trí đối giác với Lý Thiên Dữ. Tôi thực sự không phải làm cao gì đâu, đã xác định sống chung thì chuyện này anh không vội tôi cũng phải vội đúng không.

 

Nhưng vấn đề là Lý Thiên Dữ vốn là trai thẳng, ai biết anh ta có biết làm "chuyện ấy" với đàn ông không. Nhỡ anh ta là tay mơ thì tôi chẳng phải... Sau khi suy tính, tôi lại càng kiên định quyết tâm không được nóng vội.

 

Lý Thiên Dữ dường như phát hiện ra điều gì đó, đứng yên không nhúc nhích, tôi cảnh giác nhìn anh ta, thấy kiểu gì giây tiếp theo anh ta cũng vồ tới. Và thế là anh ta không phụ sự mong đợi mà vồ tới thật.

 

Tôi né một cái, động tác cực kỳ chuẩn xác và linh hoạt, khổ nỗi chỉ né được Lý Thiên Dữ mà không né được cái sofa đang bị đổ nhào. Trời ạ, cái gã này dùng lực mạnh cỡ nào mà vồ tới vậy!

 

May mà sofa của tôi đủ mềm nên không bị đè bị thương, chỉ là làm lỡ mất thời cơ chạy trốn tốt nhất, thế là tôi bị tóm gọn. Lý Thiên Dữ xách tôi đi về phía giường, tranh thủ giây phút cuối cùng trước khi "tráng liệt hy sinh", tôi hỏi ra câu hỏi luôn lởn vởn trong lòng.

 

"Kỹ thuật của anh... ổn không đấy?"

 

Lúc Lý Thiên Dữ đè xuống, anh ta tặng tôi một nụ cười rạng rỡ. Kinh nghiệm xương m.á.u bảo chúng ta rằng, tuyệt đối không được nghi ngờ năng lực phương diện nào đó của đối phương! Đêm đó, tôi cứ như cái bánh hẹ, bị người ta lật qua lật lại để nướng, ăn mặt trước xong lại đến mặt sau.

 

Mà cái gã khốn Lý Thiên Dữ đó không biết hai tuần qua đã tham khảo bao nhiêu giáo trình, làm tôi thấy sướng vô cùng, đến đoạn sau tôi cứ như lên tiên, đủ loại hoa tươi thanh khiết xinh đẹp, ánh nắng ấm áp rồi cả Đức mẹ Maria cầm Kinh Thánh cứ bay lơ lửng trước mắt, nếu không phải người phía sau đang quá tập trung thì tôi đã muốn lôi anh ta lại cùng xem Chúa với tôi luôn rồi.

 

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng nhớ rõ, chỉ nhớ lúc sắp tỉnh thì mơ một giấc mơ. Tôi nắm được quy luật rồi, cứ hễ ngủ cạnh Lý Thiên Dữ là tôi hay nằm mơ, mà toàn là mấy giấc mơ có tính dự báo phản ánh tình cảnh cuộc sống tương lai của tôi.

 

Lần này mơ thấy tôi và Lý Thiên Dữ đi nhảy bungee, kết quả cái khu du lịch thất đức đó hoàn toàn không màng tính mạng du khách, dưới độ cao 50m vậy mà lại lát nền xi măng! Tôi nhìn xuống một cái là choáng váng, nhưng đám nhân viên như đã thông đồng từ trước, lao lên trói chân tôi lại, rồi Lý Thiên Dữ từ phía sau đạp tôi một cái bay xuống.

 

Tôi cứ thế đ.â.m đầu xuống đất với tốc độ phi mã, khoảnh khắc đó tôi nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến Hạ Bằng, nghĩ đến cái ô đỏ của McDonald's chưa trả, hồ sơ tín nhiệm của tôi... Kết quả khi rơi được nửa đường thì gã Lý Thiên Dữ lại xuất hiện cạnh tôi, mấy tiểu thiên sứ đang xách áo anh ta, vỗ cánh nhỏ để giữ thăng bằng cho anh ta.

 

Anh ta bảo: "Tôi hỏi cậu đáp, trả lời đúng hết tôi sẽ gọi thêm mấy đứa nhỏ mập mạp nữa xách cậu lên."

 

Tôi vội gật đầu, thế là anh ta hỏi: "Cậu có chịu làm vợ tôi không?"

 

Tôi bảo: "Chắc chắn rồi, em chính là người vợ năm tốt: tam tòng tứ đức, ngũ giảng tứ mỹ, thất đại kỷ luật bát hạng chú ý đây!" Anh ta lại hỏi: "Thế bên ngoài cậu còn nợ tình nợ nghĩa gì không?"

 

Tôi vội lắc đầu, bảo đám người trong nhà vệ sinh hôm nay là toàn bộ quan hệ xã hội gần đây rồi, xa hơn nữa chắc người ta cũng chẳng nhớ nổi tôi đâu. Cuối cùng anh ta hỏi: "Vợ không phải là người yêu, sau này chính là bạn già, là phải dựa vào nhau sống cả đời biết chưa?"

 

Tôi càng gật đầu lia lịa, bảo em vốn là người muốn sống yên ổn mà! Lý Thiên Dữ hài lòng gật đầu, bảo vậy tôi giúp... chưa nói xong thì tôi rơi cái bẹp xuống đất. Ác mộng thành thật, một mảnh Lương Lương, gió thổi một cái là tôi bay luôn...

 

Lý Thiên Dữ cái lão già lảm nhảm nhà anh, sao không lên tiếng sớm hơn chứ! Tôi bị đ.á.n.h thức bởi một trận lay người, mở mắt ra thấy Lý Thiên Dữ đang bóp cổ tôi, hừ hừ: "Chửi tôi cái gì đấy, hử? Ngủ cũng không yên thân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi mơ mơ màng màng chẳng biết dây thần kinh nào chập mạch, lao lên c.ắ.n anh ta một miếng. Lần này thì anh ta đứng hình thật. Trợn tròn mắt nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh, cuối cùng vò đầu tôi: "Cậu ngủ lú người rồi hả."

 

Nhưng cái miệng thì toe toét mãi không khép lại được. Tôi thấy lý do vui vẻ của Lý Thiên Dữ không đơn giản như thế, hình như còn sâu xa hơn, ví dụ như... cái giấc mơ lúc nãy của tôi rốt cuộc có phải là mơ không nhỉ!

 

Đừng bảo gã này thừa lúc tôi ngủ mê để moi tin nhé! Trời ạ, cái hạng bán mình ngay trong mơ chắc tôi là người đầu tiên!

 

"Trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ tìm một người vợ nam." Lý Thiên Dữ thổi hơi vào tai tôi.

 

"Hối hận rồi à?" Anh ta mà dám nói đúng, tôi lập tức liều mạng với anh ta ngay, tiêu đề báo ngày mai sẽ là: Phát hiện hai t.h.i t.h.ể nam khỏa thân không rõ danh tính trong nhà trọ.

 

"Hối hận vì không gặp cậu sớm hơn." Cái mồm Lý Thiên Dữ như bôi mật ấy, ngọt xớt: "Gặp sớm hơn thì tôi đã không phải ăn đồ đông lạnh hàng ngày rồi." Thu hồi lời khen, nói chuyện không được ngắt quãng kiểu đó nhé!

 

"Vợ ơi, tôi đói rồi, muốn ăn sủi cảo." Lý Thiên Dữ ôm tôi, gặm nhấm cái bả vai trần gợi cảm của tôi. Bảo người ta nấu cơm thì phải buông ra chứ!

 

"Không có sủi cảo, chỉ có trứng hấp thôi, ăn thì ăn không ăn thì thôi." Tôi nói xong khéo léo thoát khỏi vòng tay anh ta, vớ bừa cái áo dưới đất tròng vào người.

 

"Đấy là áo của tôi." Lý Thiên Dữ nằm trên giường dùng tay chống đầu thong thả nhìn tôi. Tôi cúi đầu nhìn, đúng là mặc nhầm thật.

 

Áo của Lý Thiên Dữ mặc trên người tôi rõ ràng rộng hơn một size, nhưng mà áo này mặc sướng hơn áo của tôi nhiều, sướng đến mức tôi chẳng muốn cởi ra tí nào. Liếc nhìn cái áo nhăn nhúm vẫn nằm dưới đất của mình, cùng là áo phông mà sao khoảng cách lại lớn thế nhỉ.

 

Lấy bốn quả trứng từ tủ lạnh ra, đập vào hai cái bát lớn, cho hành, muối, một chút hạt nêm và nước vào khuấy đều, cho vào nồi hấp cùng hai cái màn thầu. Mười mấy phút sau, món trứng hấp nóng hổi ra lò.

 

Nhỏ thêm vài giọt dầu mè, hoàn hảo tuyệt đối. Lý Thiên Dữ không biết đã ngồi vào bàn ăn từ lúc nào, vì áo bị tôi mặc rồi nên anh ta cứ cởi trần mà ngồi đó, đúng là chẳng biết ngại là gì. Lúc bưng bát ra bàn, anh ta cứ chớp chớp mắt cười với tôi, cười đến mức tôi thấy như gió xuân lướt qua, quên béng việc định bảo anh ta tự đi lấy thìa.

 

Tôi và Lý Thiên Dữ mỗi người cầm một cái màn thầu, tay kia cầm thìa, một miếng màn thầu một miếng trứng hấp, chẳng nói chẳng rằng cứ thế mà ăn. Khà, tối qua t.h.ả.m liệt quá mà. Tôi mệt mà anh ta cũng chẳng dễ dàng gì. Đều là bỏ sức ra cả thôi.

 

Ăn xong Lý Thiên Dữ cứ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi, vừa vuốt vừa cảm thán: "Có vợ đúng là tốt thật." Nói xong còn dùng ánh mắt "đưa tình" với tôi, cái này mà là trước đây tôi nhất định sẽ vồ tới, nhưng đối mặt với Lý Thiên Dữ, vồ tới cũng bị tóm gọn thôi, nên chẳng dại gì mà thử.

 

"Ăn xong rồi mình bắt đầu đi." Lý Thiên Dữ nói với tôi. Tôi lập tức cảnh giác, cầm cái thìa phòng thủ trước n.g.ự.c: "Anh định làm gì nữa?"

 

Lý Thiên Dữ không chịu nổi gõ vào đầu tôi: "Chuyển nhà." Thực ra đồ đạc của tôi cũng không nhiều, kinh nghiệm sống chung với người khác tôi phong phú lắm, mang mấy đồ tắm rửa giặt giũ là được rồi.

 

Nhưng Lý Thiên Dữ không chịu, cứ khăng khăng gọi công ty chuyển nhà đến dọn dẹp đóng gói từ lớn đến nhỏ một cách triệt để. Cái trận thế khổng lồ này làm bà chủ nhà ở trên lầu cũng phải xuống, hỏi tôi có phải trả phòng không.

 

Tôi còn chưa kịp nói chữ "Không", Lý Thiên Dữ đã nhanh tay gạt tôi sang một bên trực tiếp thương lượng với bà chủ nhà. Cuối cùng bà chủ nhà rưng rưng vẫy tay chào tạm biệt tôi.

 

Tiểu thuyết được dọn đi cùng cả giá sách, máy tính được vận chuyển cùng cả bàn máy tính, số còn lại đều tống hết vào thùng giấy. Tôi ngồi trong xe của Lý Thiên Dữ, trố mắt nhìn chiếc xe bán tải nhỏ phía trước đang chở toàn bộ gia sản của mình đến một nơi mà tiền đồ còn chưa biết ra sao.

 

Đến nhà Lý Thiên Dữ, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Anh ta ngồi đó xem tivi, hoàn toàn mặc kệ tôi không chút lưu tình mà lấn chiếm một nửa không gian trong tủ quần áo lớn cho riêng mình. Xếp xong quần áo khoác, tôi lại vào phòng định cho đồ lót vào tủ đầu giường.

 

Cái tủ đầu giường nhà Lý Thiên Dữ phải gọi là một mớ hỗn độn.