Chiếc xe buýt vẫn lao nhanh về phía trước, bà lão đột nhiên… ngã nhào xuống đất một cách “giả trân” trước mặt mọi người, miệng r*n r*:
“Ôi chao cái thân già này… tay chân đều bị ngã gãy cả rồi… Nếu mà có ai nhường chỗ thì tốt biết mấy…”
Nhưng bà ta không nói dối chuyện bị “gãy”, vì những linh kiện cơ thể bà ta thật sự văng ra tung tóe trên sàn xe, để lộ ra những đoạn xương trắng nhợt lẫn với máu thịt. Khuôn mặt bà ta vì đau đớn mà méo mó, trông cực kỳ ghê rợn.
Người thường – đặc biệt là nhân loại – nếu thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bị dọa đến hồn phi phách tán, tâm lý sụp đổ. Chỉ cần hơi dao động đứng lên, bà ta sẽ ngay lập tức chộp lấy cơ hội… lột da đối phương.
Kế hoạch của bà lão được sắp đặt rất kỹ. Thế nhưng, không ngờ “con mồi” ngồi trước mặt lại là một kẻ ý chí sắt đá. Nhìn thấy cảnh tượng máu me kia, người này không hề có chút phản ứng cảm xúc nào.
Đàm Quy vẫn mặt không biểu cảm, dửng dưng nhìn bà lão “đáng thương” đang nằm dưới đất. Mặc Trầm ngồi phía trong, còn anh thì ngồi ngoài, gần với bà lão nhất. Dù thấy đối phương ngã gãy tay gãy chân, trông chẳng khác gì một cảnh phim kinh dị, anh vẫn chẳng hề có ý định đứng dậy.
Huống chi bây giờ còn có “bé chồng” của anh đang tựa vào vai mà ngủ, nếu anh động đậy, làm cậu tỉnh dậy thì không ổn. Còn bà lão dưới đất? Vừa nhìn là biết chẳng đứng đắn gì, giọng thì còn khoẻ hơn người trẻ tuổi, thân thể xem ra cũng không yếu kém bao nhiêu.
Thấy kế hoạch không có tác dụng, bà lão đành tự mình nhặt những “tay chân gãy” lên, miệng còn lải nhải:
“Người trẻ tuổi, không cần nhường chỗ, thì ít nhất cũng giúp tôi nhặt chân tay với…”
Khi nói câu đó, bà ta lén đưa tinh thần lực vào lời nói, cố gắng mê hoặc Đàm Quy, có lẽ không phải anh không sợ mà chỉ là đang bị choáng?
Tuy vé ngồi an toàn hơn vé đứng, nhưng không có nghĩa là tuyệt đối an toàn. Một số người chơi nếu có giá trị lý trí thấp, rất dễ bị quỷ dị mê hoặc, rồi cứ thế bước từng bước vào miệng máu của lũ quái vật.
Bà lão tính toán rất kỹ, tay bà ta cực kỳ nhanh , chỉ cần Đàm Quy cúi người một cái, bà ta liền có thể mượn cơ hội lột da đối phương , tốc độ tay bà rất nhanh, chỉ cần tóm được sơ hở của đối phương …
Thật ra làm nhiều động tác như vậy, bà lão cũng mơ hồ cảm thấy có chỗ gì đó không thích hợp, nhưng rốt cuộc bà ta vẫn không cam lòng, luôn muốn trước khi xuống xe cố gắng thêm một lần nữa.
Lần này Đàm Quy rốt cuộc động tay, anh nhân lúc bà lão cúi người nhặt đồ trong khoảnh khắc đó liền ra chân đá rơi món đồ trên người bà lão bay ra ngoài, chính xác trúng vào một vị hành khách quỷ quái khác.
Đó là một hành khách đầu cá sấu, mặc tây trang thắt cà vạt, nhìn qua giống như nhân viên văn phòng của một công ty. Vốn dĩ anh ta đang ngồi ngáp trên ghế, lập tức bị bàn tay kia làm cho tỉnh ngủ.
Anh ta mở to mắt, liền thấy một bàn tay nhăn nheo đang sờ lên quần tây của mình, hơn nữa còn lần mò về phía gốc đùi!
Bàn tay của bà lão một khi rời khỏi thân thể thì sẽ không hoàn toàn chịu sự khống chế của bà ta, huống chi Đàm Quy còn đá một cú, càng khiến bàn tay kia bị đá cho choáng váng. Phải biết rằng bàn tay này vốn dùng để lột da, làm loại việc này nhiều rồi nên hình thành phản xạ có điều kiện là muốn lột da. Nó sở dĩ sờ tới sờ lui trên người người đàn ông đầu cá sấu, thật ra là muốn tìm chỗ có thể bắt đầu lột da, dù sao thuật lột da của bà lão cần phải tiếp xúc trực tiếp, không có bản lĩnh lột da xuyên qua quần áo.
Người đàn ông đầu cá sấu sững sờ một chút, nhìn bà lão một tay đứng cách đó không xa, lập tức túm lấy cánh tay kia rồi cắn một miếng! Lão bà chết tiệt này, dám sờ đùi anh ta, vậy thì đừng trách anh ta không khách khí! Tuy cánh tay già này khó ăn, nhưng cũng coi như đồ bổ.
Bà lão còn đang đắc ý tính toán trong lòng, đột nhiên cảm thấy trên người đau nhói, lập tức phát ra một tiếng hét thảm! Bà ta nhìn kỹ lại, phát hiện cánh tay còn lại mà lúc nãy cố ý ném tới dưới ghế của Đàm Quy đã biến mất!
Không ở dưới ghế, cũng không ở trên người Đàm Quy. Bà ta theo hướng cảm ứng nhìn sang thì thấy cánh tay đó vậy mà đang ở trong miệng người đàn ông đầu cá sấu phía trước. Đối phương dùng hàm răng sắc bén cắn rắc một cái, quỷ khí màbà ta tích lũy bao năm cũng theo một miếng đó mà bị nuốt vào bụng đối phương.
Bà lão nào còn tâm trí lo tới con mồi Đàm Quy nữa, tức giận đến phát điên lao tới, điên cuồng vừa cào vừa cắn: “Cậu dám ăn cánh tay của tôi!”
Thấy chính chủ tìm tới, người đàn ông đầu cá sấu trực tiếp nuốt nốt thứ trong miệng, dùng mu bàn tay lau máu thịt dính trên miệng. Da của anh ta dày, không dễ bị bà lão lột xuống như vậy: “Ăn một cánh tay của bà thì sao, lão bà già một đống tuổi rồi còn không biết xấu hổ giở trò sàm sỡ, vậy mà lén sờ tôi, một anh chàng đẹp trai như thế này. Tôi không báo chấp pháp cục bắt cái đồ b**n th** nhà bà này là đã nể tình lắm rồi.”
Bà lão tức đến mặt già đỏ bừng, giống như phát điên lao lên: “A, tức chết bà đây rồi, ai thèm coi trọng cái đồ xấu xí như cậu chứ?!”
Một bên là bà lão chuyên lột da, một bên là người đàn ông đầu cá sấu căm hận việc lột da đến tận xương tủy, hai người lập tức đánh nhau. Nếu không phải việc tranh đoạt tay lái xe buýt sẽ bị quy tắc xử tử ngay lập tức, bọn họ thậm chí đã ép chiếc xe buýt này phải dừng lại.
“Phía trước đã đến trạm, hành khách đi đến khu dân cư Hạnh Phúc vui lòng xuống xe.”
Cùng với giọng thông báo lạnh băng, chiếc xe phanh gấp. Trạm này có khá nhiều hành khách lên xuống, bà lão mất một cánh tay tức giận ngút trời bước xuống xe, trước khi đi còn liếc Đàm Quy một cái đầy oán độc.
Loại tồn tại chỉ biết vô năng cuồng nộ như vậy căn bản không thể tạo thành bất cứ ảnh hưởng nào đối với Đàm Quy. Bao gồm cả quỷ thai phụ lên xe sau đó, rồi con quỷ trẻ con cầm đầu mình làm bóng cao su mà chơi, cũng không khiến tâm trạng bình tĩnh như mặt nước của anh nổi lên dù chỉ một chút gợn sóng.
Không phát hiện được trên người anh có bất kỳ biến động cảm xúc nào, những kẻ trước đó coi Đàm Quy là hành khách loài người bắt đầu nghi ngờ chính mình. Chẳng lẽ lúc trước bọn họ nhìn nhầm rồi, thật ra người này không phải người?
Chiếc xe cứ đi rồi dừng, cuối cùng cũng phát ra thông báo dành cho Đàm Quy:
“Hành khách xuống trạm Thôn Trần Gia xin vui lòng xuống xe.”
Đàm Quy lập tức đứng dậy, kéo theo Mặc Trầm và chiếc vali hành lý xuống xe. Tốc độ của anh quá nhanh, gần như vừa lúc cửa xe mở ra là anh đã bước xuống rồi. Những hành khách khác thậm chí còn chưa kịp phản ứng, trên xe buýt đã trống ra hai chỗ ngồi.
???!!!
Người bình thường có thể có tốc độ nhanh như vậy sao? Quả nhiên chắc chắn hai người kia đều không phải người.
Tuy rằng tần suất xuất hiện của người chơi ngày càng nhiều ở bên cạnh cư dân Linh giới, nhưng những người bọn họ từng gặp phần lớn đều rất yếu. Họ sẽ hoảng sợ, sẽ sợ hãi, hơn nữa tốc độ và sức mạnh cũng rất bình thường.
Một lần nữa bị xem là không phải người, Đàm Quy thuận lợi xuống xe buýt, đứng trên trạm dừng của Thôn Trần Gia. Anh và những bức tranh trên trạm xe buýt cứ thế nhìn nhau chằm chằm.
Những bức tranh này khiến anh cảm thấy vô cùng quen thuộc. Nét bút này, phong cách này… chẳng phải đều là tranh do chính anh vẽ sao?! Vì sao lại xuất hiện ở trạm xe buýt Thôn Trần Gia?
Chờ đã, cái tên Thôn Trần Gia này ngay từ đầu đã khiến Đàm Quy cảm thấy có chút quen quen. Chỉ là lúc đó anh nghĩ Linh giới rộng lớn như vậy, chắc không trùng hợp đến thế. Trời đất bao la, có bao nhiêu người họ Trần, đương nhiên cũng sẽ có rất nhiều nơi gọi là Thôn Trần Gia.
Thật ra vị trí của trạm xe buýt này với Đàm Quy không quá quen thuộc, nhưng anh nhìn ra xa, thấy dãy núi kia, con đường đá sỏi kia, ký ức đã chết lập tức ập tới.
“Mặc Mặc, em còn nhớ nơi này không?”
“Đương nhiên nhớ chứ, chẳng phải đây là nơi chúng ta kết hôn sao?”
Có Mặc Trầm làm chứng, đúng là nơi này! Tâm trạng của Đàm Quy trở nên có chút phức tạp. Vốn dĩ anh đã chuẩn bị tâm lý rằng nhiệm vụ sẽ rất gian khổ, phải vượt qua muôn vàn khó khăn. Không ngờ lại quay về chốn cũ, bỗng có chút cảm khái trong lòng.
Sau khi ngủ lâu như vậy trên xe, trạng thái của Mặc Trầm tốt hơn nhiều. Cậu lười biếng ngáp một cái, duỗi người thả lỏng gân cốt:
“Bây giờ chúng ta vào thôn luôn sao?”
Tuy rằng bây giờ cậu không còn là Trần Tiểu Mặc, con trai trưởng thôn nữa, nhưng xét đến tình nghĩa ngày xưa, mua chút đồ hẳn vẫn không khó.
“Đợi một chút, để anh chụp mấy tấm ảnh đã.” Đàm Quy đứng lùi ra xa một chút, hướng máy ảnh về phía những bức tranh trên trạm xe buýt rồi tách tách chụp vài tấm, chụp nhiều góc độ toàn diện.
Trước kia tuy anh đã để lại tranh cho trong thôn, nhưng nếu tính theo quyền sở hữu bản quyền, những bức tranh đó vẫn thuộc về anh. Nếu không thể nói chuyện tình nghĩa cũ, vậy thì cứ tính bằng tranh vậy.
Chỉ là không biết Thôn Trần Gia này thuộc thế giới bên trong hay thế giới bên ngoài. Dù sao hai thế giới khác biệt rất lớn, Đàm Quy không chắc những dân làng kia còn nhớ anh hay không.
Đi theo con đường từng đi trước đây để tiến vào trong thôn, Đàm Quy dụi dụi mắt, cảm thấy ngôi làng đã thay đổi rất nhiều so với trong ký ức của mình.
Trước kia Thôn Trần Gia rách nát tàn tạ, gần như không có tín hiệu, ngay cả đèn cũng tiếc không muốn bật. Dây điện trên cột điện chằng chịt rối loạn. Nhà cửa tuy không đến mức nhà nguy hiểm sắp sập, nhưng cũng cũ kỹ bẩn thỉu, nhìn qua là cảm thấy đậm mùi của năm tháng.
Trong mắt Đàm Quy, Thôn Trần Gia mới hiện tại không có những tòa cao ốc đồ sộ nhưng lại có thêm không ít nhà mới. Vẫn là phong cách cổ kính, gạch xanh ngói trắng, nhưng nhìn rất có ý vị. Tường đều được quét sơn mới, những mái ngói lộn xộn cũng đã được chỉnh sửa lại. Những căn nhà mang phong cách độc đáo này nằm giữa núi non sông nước, rất có cảm giác của những cổ trấn du lịch.
Thôn Trần Gia quả thật đã phát triển thêm hạng mục mới, khai thác làm du lịch. Không ít hạng mục trong đó còn là do trước đây Đàm Quy đề xuất khi ở trong thôn. Ở ngay cổng thôn đã có người vẽ tranh chân dung cho du khách. Nhưng phần lớn người đến Thôn Trần Gia vẫn là để cầu nhân duyên. Trong thôn có cây nhân duyên, từng dải lụa đỏ ghi tên bay phấp phới rất cao trong gió.
Trưởng thôn không còn đứng lảng vảng ở cổng thôn nữa, mà đang tươi cười tiếp đón khách ở trong thôn. Đàm Quy nhìn thấy phu nhân trưởng thôn ở bên cạnh ông ta.
“Mặc Mặc, chúng ta qua đó đi.” Đàm Quy kéo vali hành lý đi tới trước mặt trưởng thôn.
Trưởng thôn đang tiếp đón một lượng lớn du khách, theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy gương mặt của Đàm Quy. Giọng nói lớn của ông ta lập tức khiến không ít dân làng Thôn Trần Gia chú ý:
“Sao cậu lại đến đây?!”
Người quen biết Đàm Quy hiển nhiên không chỉ có một mình trưởng thôn. Dù sao với gương mặt như anh, rất ít người có thể quên được.
Có một bé gái không biết chuyện, giọng non nớt hỏi:
“Hai anh trai đẹp này là ai vậy ạ?”
Người lớn bên cạnh vội vàng che miệng cô bé lại:
“Suỵt, nói nhỏ thôi, đừng chỉ nhìn bề ngoài, bọn họ hung tàn lắm đấy.”
Thật ra các dân làng đối với Đàm Quy vẫn có chút oán niệm. Ai mà quên được cái người đã đào hết xương cốt của bọn họ ra, còn dùng súng nước áp lực cao rửa sạch rồi buộc thêm dải lụa đỏ lên chứ.
Bởi vì lần này đến là để làm việc chứ không phải du lịch, Đàm Quy lại một lần nữa bước vào nhà trưởng thôn. Anh nói rõ ý định của mình:
“Tôi đến để mua nguyên liệu nấu ăn số 18.”
Nếu đổi thành người khác, chắc chắn trưởng thôn sẽ lập tức trở mặt không quen biết. Nhưng người đến là Đàm Quy và bé chồng anh, phần ân tình này không thể không nể.
Lão trưởng thôn nói:
“Muốn lấy nguyên liệu nấu ăn số 18 thì phải lên sau núi, đi tìm Sơn Thần.”