Không còn nhiệm vụ ràng buộc, mỗi ngày Đàm Quy đều ở bên cạnh Mặc Trầm. Anh hỏi cậu: “Có muốn anh về công ty với em không?”
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, khu vực này đối với Đàm Quy đã không còn là sự trói buộc nữa. Đợi đến ngày thứ 30, anh sẽ bị phó bản đá ra ngoài.
Nghĩ đến khi còn ở trường trung học Tây Thành, mỗi ngày Mặc Trầm đều phải ra ngoài làm việc, còn anh với tư cách là chồng lại khá rảnh rỗi, đương nhiên phải chia sẻ bớt một chút cho bé cưng thân yêu.
“Không cần đâu, em đang nghỉ đông.” Mặc Trầm giơ điện thoại lên, “Nếu thật sự có việc quan trọng thì em vẫn có thể xử lý qua điện thoại và máy tính.”
Khu vực nơi tập đoàn Linh Giới đặt trụ sở cách đây rất xa. Khi cậu xé mở những khe nứt thời không đó để chạy đến bên cạnh Đàm Quy, khó tránh khỏi sẽ bị thương một chút. Nếu dẫn theo Đàm Quy cùng đi, cậu có thể bảo vệ tính mạng của anh, nhưng vẫn khó tránh việc anh bị thương, mất nhiều hơn được.
Nếu trở về theo cách ổn thỏa thì không đủ thời gian, hơn nữa phong cảnh trên đường cũng chẳng có gì đẹp. So với công việc, Mặc Trầm càng muốn dùng khoảng thời gian quý giá này để ở bên chồng mình.
“Khó lắm mới được nghỉ, chúng ta đừng nói chuyện công việc nữa. Trong nhà mua nhiều đồ như vậy còn chưa dùng hết, hơn nữa khu Tân Thế Giới này cũng rất lớn, chúng ta cứ ở đây chơi cho thoải mái.”
Biết Mặc Trầm đã âm thầm chờ đợi mình, trong lòng Đàm Quy ít nhiều cũng có chút áy náy. Trong những chuyện nhỏ như vậy, anh lựa chọn chiều theo Mặc Trầm hết mức, chỉ cần đối phương vui là được: “Anh nghe theo em.”
Ngày thứ bảy Đàm Quy ở con phố này, những người chơi mới trong Nhà Ăn Mãnh Quỷ vốn tưởng rằng mình sẽ chết ở đây, khi nghe được thông báo của hệ thống còn cảm thấy có chút không thể tin nổi.
Họ đã thông quan rồi sao?! Có thể trở về thế giới hiện thực?!
Thông thường trong phó bản sinh tồn, ngày cuối cùng sẽ rất khó khăn. Nhưng bởi vì nhà hàng xuất hiện ông chủ mới, những nhân viên quỷ quái có ác ý rất lớn với họ lập tức thay đổi thái độ rất nhiều. Tuy nhiên sẽ không đến mức từ sai khiến thô bạo biến thành nịnh nọt lấy lòng, dù sao những người chơi này vẫn còn rất yếu.
Nhưng thái độ của họ đối với người chơi thân thiện hơn nhiều. Họ không còn cố ý hại người chơi, cũng không bán hàng với giá cắt cổ nữa. Những máy bán hàng tự động chuyên bóc lột tiền lương của người chơi cũng bắt đầu nhả ra hàng hóa với giá bình thường, giúp người chơi có thể thuận lợi tích góp được một khoản tiền lương.
Công việc của người chơi cũng được sắp xếp lại. Tên tổ trưởng đặc biệt thích gây khó dễ cho người khác đã bị sa thải. Còn tên ác quỷ phó quản lý từng tranh đấu với nữ giám đốc kia cũng bị ông chủ lớn khiển trách vì vấn đề mua nguyên liệu. Sau khi bị thương nặng, ông ta xám xịt rời khỏi cửa hàng.
Các người chơi lén kết luận về sự thay đổi đãi ngộ này: “Chúng ta gặp may rồi, vừa đúng lúc mấy con ác quỷ này đấu đá nội bộ, còn để nữ giám đốc kia thắng.”
Thực ra nữ giám đốc cũng không phải rất thích con người. Chỉ là cô ta biết một trong những ông chủ mới là con người, đãi ngộ của những người chơi này trở nên tốt hơn chính là vì cô ta muốn lấy lòng Đàm Quy, nên họ mới được hưởng lây.
Mấy chục người chơi cùng đến đây, nên khi nhận được thông báo của hệ thống cũng là cùng một lúc.
“Hệ thống nói có thể lựa chọn ở lại, làm đủ một tháng, phần thưởng sẽ tốt hơn. Các anh muốn ở lại không?”
“Đây là phó bản đầu tiên của tôi, phú quý phải tìm trong nguy hiểm. Hiện tại nhà hàng này cũng khá an toàn, tôi muốn ở lại.” Từ những bài đăng trên diễn đàn có thể thấy, phó bản lần này không có nghĩa là kết thúc. Sau này họ vẫn còn phải tham gia rất nhiều phó bản khác. Sau khi phiên bản trò chơi được cập nhật lớn, trò chơi đã cải thiện đãi ngộ cho người mới, không chỉ thêm người dẫn đường mà còn thêm cả chức năng du khách.
Nếu ngay cả phó bản đầu tiên cũng không cố gắng tranh thủ một chút, thì về sau chưa chắc còn có cơ hội tốt như vậy dễ dàng xuất hiện. Người nói câu này là một người chơi nữ. Ngoài đời cô ta là một nhân viên văn phòng, năng lực làm việc khá tốt, nhưng thể lực lại rất yếu.
Cô ta thuộc kiểu người cẩn trọng nhưng có gan, khả năng phân tích cũng rất mạnh, hơn nữa dám đánh cược. Nhìn Đàm Quy giao tiếp với ông chủ nhà hàng một cách tự nhiên, ra vào thoải mái, cô ta đã sớm âm thầm quyết định trong lòng rằng mình phải trở nên mạnh mẽ giống như người chơi rất lợi hại kia, chứ không phải giống mấy người chơi kỳ cựu trong nhóm mình. Nói là người chơi kỳ cựu, nhưng thực ra vẫn nhát gan sợ phiền phức, thực lực bản thân lại không đủ, dễ dàng bị quỷ quái khống chế.
Nhưng có người tâm lý kiên định như cô ta, thì cũng có những người nhát gan sợ phiền phức, chỉ mong ổn định.
“Nhà hàng này không phải tuyệt đối an toàn. Tôi ra ngoài lâu như vậy mà chưa về, chắc chắn ba mẹ tôi sẽ lo lắng muốn chết. Có cơ hội chúng ta gặp lại.”
“Tôi cũng đi đây.”
Có vài người chơi thậm chí không nói lời tạm biệt, trực tiếp lựa chọn rời khỏi phó bản ngay lập tức. Hiển nhiên, lựa chọn bảo toàn mạng sống đúng lúc vẫn là đa số. Chỉ có vài người chơi ít ỏi ở lại. Sau khi hệ thống kết thúc lựa chọn, vẻ mặt họ cũng có chút mờ mịt.
Họ vẫn chưa biết sau khi mình ở lại, độ khó của phó bản có đột ngột tăng lên hay không. Dù sao hệ thống cũng nói rằng nếu ở lại thì phần thưởng sẽ lớn hơn. Lợi nhuận cao đi kèm nguy hiểm cao. Họ chỉ có mấy người như vậy, nếu đánh cược sai thì vẫn sẽ chết.
Nhưng rất rõ ràng, chỉ cần Đàm Quy vẫn chưa rời khỏi khu vực này thì nữ giám đốc và những nhân viên khác sẽ không cố ý gây khó dễ cho các người chơi này. Tất nhiên cũng không thể trông chờ họ sẽ đối xử quá tốt với nhóm người chơi này. Nếu người chơi tự mình đi tìm chết, hoặc phạm sai lầm nghiêm trọng trong công việc, đắc tội với những khách hàng không nên đắc tội, thì họ cũng không thể quản được.
Sau khi nhóm người chơi này rời đi, một thời gian nữa sẽ lại có nhóm người chơi tiếp theo đến. Đàm Quy cũng biết nữ giám đốc đã lập ra quy định mới. Khi sửa đổi quy định mới của cửa hàng, cô ta còn đặc biệt hỏi ý kiến Đàm Quy. Những thay đổi chi tiết kia đều được thực hiện sau khi có sự đồng ý của anh.
Còn về những quy tắc ngầm khác, anh mặc nhận luật lệ của trò chơi, cũng không định can thiệp quá nhiều, càng không muốn đứng ra nói rằng những chuyện này là do mình làm. Một khi đã ban ơn, luôn sẽ có người muốn nhiều hơn nữa. Đặc biệt là người chơi mới, trước khi nhận ra bản chất của trò chơi, rất dễ dùng đạo đức để ép buộc người mạnh.
Bất kể là phó bản nào, Đàm Quy không ngại để những người chơi khác đi theo phía sau hưởng chút lợi ích. Khi cần ra sức anh cũng sẽ không tiếc sức lực của mình, cũng sẽ không chủ động tấn công những người chơi khác. Đương nhiên, nếu có ai mang ác ý với anh, Đàm Quy cũng tuyệt đối sẽ không nương tay. Dù sao anh không chỉ có một mình, anh còn có bé chồng thân yêu của mình. Nếu anh xảy ra chuyện, Mặc Trầm sẽ rất đau lòng.
Anh nhìn về phía Mặc Trầm ở cách đó không xa. Cậu đang đứng trước một chiếc máy làm kẹo bông gòn màu hồng phấn. Tầng một của trung tâm thương mại có rất nhiều loại máy nhỏ như vậy, chỉ cần bỏ xu vào là có thể tự làm kẹo.
Nhận ra ánh mắt của Đàm Quy, Mặc Trầm theo bản năng nhìn sang, nở nụ cười rất ngọt, giống như gió xuân tháng ba, lại giống như hoa đào rực rỡ trong ngày xuân.
Mặc Trầm lấy một cây kẹo bông gòn siêu lớn từ trong máy ra, là màu hồng phấn, rồi đưa đến trước mặt Đàm Quy: “Anh ăn một miếng đi.”
“Em ăn trước đi.”
Mặc Trầm lắc đầu: “Đây là em làm, nên anh ăn trước.”
Thật ra Đàm Quy không thích đồ ngọt, cũng không hứng thú gì với đường. Nhưng anh vẫn cúi đầu cắn một miếng. Một khối kẹo bông gòn lớn như đám mây lập tức tan thành từng sợi đường nhỏ, rồi tan thành nước ngọt giữa môi anh.
Mặc Trầm hỏi: “Ngọt không?”
Đàm Quy gật đầu: “Rất ngọt.”
Mặc Trầm liền cúi đầu cắn một miếng, sau đó hơi nhíu mày: “Thật sao? Sao em lại thấy không ngọt lắm, hình như chẳng có mùi vị gì.”
Mặc Trầm lại giơ cây kẹo bông gòn lên: “Anh cắn thêm một miếng nữa đi, kiểu cắn một miếng thật to ấy.”
Khi Đàm Quy định nói gì đó, cậu lập tức nói: “Chỉ cắn thôi, không được nhúc nhích.”
Trong những chuyện nhỏ nhặt như vậy, Đàm Quy luôn chiều theo Mặc Trầm. Vì vậy dù không hiểu lắm, anh vẫn ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của cậu.
Đàm Quy mím môi, phồng má, cố gắng để miếng kẹo bông gòn trong miệng không tan quá nhanh. Nhưng ngay giây tiếp theo, Mặc Trầm liền lao tới, kiễng chân cạy môi anh ra. Chiếc lưỡi linh hoạt của cậu cướp đi phần đường trong miệng Đàm Quy, cuối cùng mới đắc ý nói: “Em nếm ra rồi, đúng là rất ngọt.”
Hai người họ đi phía trước, còn Quỷ Anh một mình đi theo phía sau. Dù sao Minh Hàn Sinh rất bận, đến đây chỉ để gặp Đàm Quy, sau khi nói chuyện làm ăn xong thì rời đi, không thể ở lại mãi để trông trẻ.
Quỷ Anh cũng có tiền, là tiền tiêu vặt do Đàm Quy cho. Nó bỏ xu vào máy kẹo bông gòn, cũng làm ra một cây kẹo bông gòn siêu to.
Nhìn hai người kia dính lấy nhau, Quỷ Anh liền dùng cây kẹo bông gòn xốp như mây che mắt mình lại: Thật dính nhau quá, trẻ con không nên nhìn! Nó phải cố gắng lớn lên, sau này tìm một người vợ dịu dàng, xinh đẹp, ưu tú!
Ngoài máy kẹo bông gòn, Đàm Quy còn chơi máy gắp thú bông cùng Mặc Trầm. Tuy không đến mức quét sạch toàn bộ máy gắp trong trung tâm thương mại, nhưng mỗi ngày hai người đều xách về một túi.
Xem phim, gắp thú bông, luyện tập bắn súng… Các trò chơi giải trí trong trung tâm thương mại đủ để hai người chơi rất nhiều ngày. Ngoài trung tâm thương mại ra, họ còn có những hoạt động khác, ví dụ như mở các gói hàng chuyển phát nhanh, cùng nhau làm đủ loại món ăn ở nhà.
Thời gian của Đàm Quy trước giờ luôn rất ít. Khi ở phó bản đầu tiên anh từng nói sẽ nghiên cứu nấu ăn cho đàng hoàng, nhưng phần lớn thời gian đều bận đi làm. Những phó bản sau đó hoặc là cần làm việc, hoặc là thời gian quá ngắn, ngay cả việc phân biệt nguyên liệu anh còn không có thời gian, chứ đừng nói đến việc làm những chuyện có tỷ lệ thành công thấp như nấu ăn.
Phó bản này vừa đúng là phó bản liên quan đến nhà hàng. Khó lắm mới có thời gian, nên Đàm Quy đã nhặt lại dự định trước đây của mình. Anh sẵn sàng vì Mặc Trầm mà vào bếp nấu nướng. Tuy đồ ăn bên ngoài cũng rất ngon, hơn nữa hai người không phải không có tiền ăn, nhưng tự tay nấu ăn lại có một niềm vui đặc biệt. Cái hương vị gia đình rất riêng đó, dù nhà hàng có ngon đến đâu cũng không thể mang lại.
Thời gian tốt đẹp luôn trôi qua rất nhanh. Rõ ràng còn nhiều ngày như vậy, nhưng chỉ như một cái chớp mắt, thời gian nhiệm vụ của Đàm Quy đã sắp kết thúc.
“Anh không ở đây thì em phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng có ngốc nghếch đứng dưới mưa như hôm đó nữa.”
“Ừ.” Khi ở bên nhau thì không cảm thấy gì, nhưng khi ý thức được sắp phải tách ra, tâm trạng của Mặc Trầm lại trở nên rất tệ. Cho dù ăn những món ăn rất ngon cũng không thể cứu vãn được tâm trạng u ám của cậu.
“Anh sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, lần sau gặp lại.” Anh không nói rõ là ngày mai gặp hay bảy ngày sau gặp. Sau khi nhận ra tốc độ thời gian trôi khác nhau, Đàm Quy đã thay đổi cách nói để tránh khiến Mặc Trầm càng buồn hơn.
“Lần sau gặp!”
【 Phát hiện người chơi đã đạt điều kiện tiến giai, bắt đầu tiến giai 】
Trong khoảnh khắc, Đàm Quy cảm nhận được một cơn đau khủng khiếp xâm nhập khắp tứ chi. Cho dù khi luyện tập cường độ cao trong phòng huấn luyện, anh cũng chưa từng trải qua nỗi đau như vậy.
Là một con người bình thường với các kỹ năng ở mức phổ thông, Đàm Quy chỉ có nhận thức về cảm xúc hơi khác người, còn cảm giác đau vẫn luôn bình thường. Cảm giác đau như thể từng bộ phận trên cơ thể bị xé ra rồi lắp lại lần nữa khiến anh ngất đi.
Nỗi đau sinh lý này còn làm giảm một phần giá trị lý trí của Đàm Quy. Chỉ số cơ thể của anh liên tục biến động. Hoàn toàn nhờ ý chí mạnh mẽ, Đàm Quy mới có thể gắng gượng chịu đựng.
Sau đó anh lại tỉnh lại trong đau đớn, sống rồi chết, chết rồi sống, lặp đi lặp lại cho đến khi quá trình tiến giai kết thúc mới dừng lại.